Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 829: Tù trưởng Mê Tang.

Thời tiết ở nơi này ngày đêm chênh lệch quá lớn, buổi sáng nóng toát mồ hôi, trời tối một cái gió nổi lên, tưởng chừng lạnh tới trở tay không kịp. Gió thì lớn, đi qua hoang nguyên sa mạc đôi khi cả đoàn phải dùng dây thừng buộc chặt từng người với nhau, đi thật sát, mỗi bước chân bám chắc lên mặt đất, nếu không rất có thể bị gió thổi ngã.

Tới nơi này là phải nương tựa vào nhau, đừng ai mong có thể sống một mình, bây giờ có cho chạy, Tả Thiếu Dương cũng chẳng chạy.

Lại nói lần này Tả Thiếu Dương thực sự nghiêm túc học tiếng Tạng, y còn chủ động giảm nói tiếng Đường xuống, học được câu tiếng Tạng nào là dùng ngay, kết quả là làm Mai Đóa cười suốt ngày. Có điều thiên phú học tập của Tả Thiếu Dương cực cao, các loại kiến thức y tiếp thu luôn rất nhanh, chẳng mấy chốc còn biết dùng tiếng Tạng trêu chọc Mai Đóa, khiến mọi người phục không thôi ... Chỉ là họ coi Pháp vương nhập thể phát huy tác dụng.

Ở chiều ngược lại, Tả Thiếu Dương cũng thán phục đám người này không thôi, hương thế của Kỳ Gia mà ở thời hiện đại nằm dăm bữa nửa tháng là bình thường, vậy mà ba ngày hắn đã đứng lên được. Kỳ Chu thậm chí không cần chống nạng nữa, Mai Đóa nhìn bên ngoài không khác gì bình thường, như chưa từng bị thương, sức sống thật đáng sợ.

Vì dự phòng quân Đường truy đuổi, bọn họ mấy ngày đầu đều dậy sớm đi đêm, chỉ ba ngày đã tới thổ bảo của tù trưởng Mê Tang.

Thổ bảo của tù trưởng nằm bên sông, đằng sau là tuyết sơn, nửa núi trở lên phủ trong tuyết trắng, lưng núi trở xuống cây xanh ngắt, dưới núi lại là bãi cỏ mênh mông, ba cảnh sắc hoàn toàn khác nhau, đẹp vô cùng.

Bên sông đối diện với thổ bảo có thể coi là đô thành của bộ lạc Mê Tang, tù trưởng tên Tây Nhiễu. Trên sông bắc cầu gỗ, có thiết lập trạm giác, thu phí khách thương đi qua.

Vốn bọn họ nộp tiền đi qua là xong, khi binh sĩ thuận miệng hỏi họ là ai đi đâu, Mạt Gia lắm mồm, dương dương đắc ý khoe khoang trên xe chính là Pháp vương của bọn họ, đang về Đàn Thành ở Cương Nhân Bố Thiết.

Kết quả là binh sĩ ngăn họ lại, đi bẩm bảo với tù trưởng.

Chẳng mấy chốc cổng thành thổ bảo mở rộng, hai đội nhân mã chạy tới, ai nấy vẫy cờ la hét, rất có khí thế. Khi tới gần mới phát hiện ra, cái độ ngũ này đúng là lôm côm, người đi bộ người cưỡi ngựa, đứng lẫn lộn chẳng tách bạch, thi thoảng lại có ngựa chồm lên rời hàng, binh sĩ không trò chuyện thì ngó nghiêng ... Ít ra cũng đông.

Không biết họ định làm gì, trông không giống chuẩn bị cướp bóc hay chém giết, vì xuất hiện cả đội nhạc đứng trước đội ngũ, nhảy nhót múa may, chưa bao giờ có kiểu đánh trận thế này.

Dù sao Lư tiêu đầu vẫn lệnh mọi người vào vị trí, xe ngựa nhanh chóng xếp thành hình tròn, ngựa thả ra, xe dùng làm tường thành, chuẩn bị ứng phó sự kiện đột phát.

Lại có đội ngũ nữa từ thổ bảo đi xuống, toàn là kỵ binh, bọn họ phóng một lèo qua cầu, đi đầu là lão giả, đầu trọc lóc, cằm cũng không râu, thân thể cường tráng, như gấu không lông. Mặt nếp nhăn ngang dọc, như con dốc cao nguyên hoàng thổ bị nước mưa xói mòn quanh nắm. Đôi mắt nhỏ xoay loạn xạ, trông rất rợn người.

Lão giả đầu trọc ghìm cường, nhìn đội nhân mã, không thấy ai giống tưởng tượng, hô to:" Xin hỏi, vị nào là Pháp vương của Tượng Hùng?"

Tả Thiếu Dương ít nhất cũng nghe ra hai chữ pháp vương và Tượng Hùng rồi, nhưng ngôn ngữ ở Tây Vực rất nhiều, tiếng địa phương chênh lệch lớn, khu vực gần Đại Đường này với bên Đàn Thành bọn họ, gần như là hai loại ngôn ngữ khác nhau, không giao lưu nổi.

Thế nên tuy biết lão già đầu trọc kia đang nói tiếng Tạng, nhưng mà Tả Thiếu Dương vẫn chẳng hiểu gì. Đạt Long Tân đi nhiều nơi truyền pháp, nên biết nhiều loại ngôn ngữ, đi ra dùng tiếng Tạng giao lưu một hồi.

Lão giả trọc đầu nhìn sang Tả Thiếu Dương dùng tiếng Hán vụng về:" Ngươi là người Hán à?"

Tả Thiếu Dương mừng rỡ:" Đúng rồi, ông nói được tiếng Hán sao?"

Lão giả đầu trọc ngờ vực:" Ngươi là pháp vương à?"

" Đúng thế."

" Ngươi, người bị bắn thủng bụng, làm pháp sự chữa được phải không?"

" Đúng thế, ta làm phẫu thuật chữa khỏi cho hắn." Tả Thiếu Dương không ngờ chuyện mình chữa bệnh ở thành trấn kia truyền tới tai ông ta, thật ra cũng bình thường, đó là địa bàn của Mê Tang, một nhân vật cỡ pháp vương xuất hiện, tất nhiên sẽ có người đi báo tin:

Vị tù trưởng Mê Tang này giống Đạt Long Tân, nghe phẫu thuật không hiểu, liên tưởng tới từ phép thuật, mừng lắm, nhảy xuống ngựa, uỳnh uỳnh đi tới, chắp tay:" Pháp vương từ xa tới, ta không nghênh đón từ xa được, mong thứ tội."

Mấy câu này ông ta nói rất lưu loát, xem ra có người chuyên môn dạy lễ nghi, Tả Thiếu Dương cũng đi tới:" Thì ra là tù trưởng đại nhân, ta đi qua quý địa, mượn đường tới Tượng Hùng, đúng là quấy quả rồi."

Tù trưởng không hiểu mấy lời văn vẻ, nhưng ông ta thường xuyên giao thiệp thương nhân người Đường, biết cách ứng phó:" Đúng vậy, ta là Tây Nhiễu, tù trưởng nơi này là ta. Pháp vương có pháp lực cao cường, ta biết tin cao hứng lắm, đợi Pháp vương tới thổ bảo lâu rồi, mời."

Đám Tả Thiếu Dương vốn định nộp tiền đi ngay, nhưng tù trưởng người ta đích thân ra đón rồi, nếu cứ thế bỏ đi thì không ổn:" Tù trưởng đại nhân thịnh tình như thế, ta cung kính không bằng nghe theo."

Mỗi bên chỉ hiểu một nửa bên kia nói gì, nhưng không ảnh hưởng tới giao lưu, thật ra chẳng cần, đôi khi một nụ cười chân thành đủ rồi, chẳng lo vì một câu hiểu sai ý mà gây họa.

Tây Nhiễu dẫn đám Tả Thiếu Dương qua cầu gỗ, đi giữa đội nghi trượng binh sĩ, tới dưới cổng thổ bảo, gọi là thổ bảo vì nó giống pháo đài hơn là nhà ở, tường bao vòng quanh kỳ thực đều là nhà hết, cao khoảng ba tầng, rất nhiều cửa sổ nhỏ, vừa là thông khí cũng là để bên trong đánh ra, bên ngoài không thể vào, bốn phía làm cao hơn, là tháp canh. Nơi này phỉ tặc nhiều, không thể không làm thế.

Đi qua cổng lớn là một cái sân rộng, rất rộng, giữa sân có cái chợ, đa phần là là người Tây Vực.

Sân rộng đó chia làm ba tầng, có vẻ đi lên cao thì là người giàu có hơn, nhà của tù trưởng nằm ở gần cuối thổ bảo, là đại viện lớn, cũng là nhà đất dày kiểu pháo đài, tường dày cao, thế mà lại có đôi sư tử đá. Kiểu pháo đài Châu Âu trung cổ thêm sư tử đá ở cổng vậy, quái dị hết sức.
Bạn cần đăng nhập để bình luận