Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 532: Không đủ thuốc chữa bệnh.

Bên trong phòng Tả Thiếu Dương vừa xem xét chân của Kiều Xảo Nhi vừa hỏi:” Thật không may, nếu mà muội biết ta lên kinh thành đã không phải đi đường xa chịu khổ nữa rồi. Muội kể cho rõ ràng, chân muội bắt đầu đau từ đâu , từ lúc nào, đau ra sao, càng kỹ càng tốt."

" Vâng!" Kiều Xảo Nhi vốn là tiểu cô nương lạc quan, nhưng lần này nhiều chuyện kết hợp lại, tâm trạng kém thấy rõ, sụt sịt nói:" Mới đầu thì đau ở dưới hông, quanh đây này, còn có chỗ đùi, ở đây. Mới đầu nhâm nhẩm đau, rồi đau hơn, nhưng thoáng đau rồi lại hết, muội chẳng để ý. Rồi muội vẫn chạy đi chơi như bình thường, kết quả ngày càng đau thêm, nằm còn đỡ, không đau nữa, nhưng đứng lên thì không chịu nổi. Cha mẹ đưa muội đi tìm lang trung rồi, hết nhà này tới nhà khác, chẳng những không chữa được mà ngày càng đau hơn, bây giờ muội lúc nào cũng đau, chỉ cần cử động nhẹ là đau rồi."

“ Vậy là bây giờ cả khi nằm và cử động đều đau như nhau à?”

“ Khác nhau, nằm tuy cũng đau nhưng muội còn chịu được, còn đi lại thì đau kinh khủng lắm, chân chỉ có thể duỗi thẳng thôi, làm gì cũng đau cả.”

Tả Thiếu Dương gật đầu, trong lòng đã có phán định, bảo nàng co duỗi chân, quả nhiên công năng chân bị hạn chế, chỉ động tác cơ bản như thế thôi cũng đau tới nhăn mặt mũi.

Đỡ Kiều Xảo Nhi nằm xuống lại, Tả Thiếu Dương xoa cằm trầm tư.

Kiều Xảo Nhi nhìn cái chân phải tím bầm, biến dạng của mình:” Ca ca, có phải vì chân muội chưa khỏi hẳn đã bỏ đi, vết thương tái phát không? Nếu thế dù tàn phế cũng đáng đời ... đó là trời phạt.”

Tả Thiếu Dương gõ đầu Kiều Xảo Nhi:” Ngốc, chân muội không phải do gẫy xương gây ra, vết thương lần trước hồi phục rất tốt.”

Kiều Quan nãy giờ vẫn ở ngoài hóng, vội đi vào hỏi:” Tả công tử, vậy xá muội bị làm sao?”

Tả Thiếu Dương đã kiểm tra thương thế xong, chắp tay thi lễ:” Thứ lỗi, lúc nãy thất lễ rồi, ta có nghe Xảo Nhi nói có huynh trưởng làm quan ở kinh thành, hẳn là huynh rồi.”

“ Chính phải, tại hạ bất tài làm việc bình sự Đại lý tự.” Kiều Quan chắp tay giới thiệu:” Đây là chuyết kinh.”

Hai bên chào hòi sơ qua, Tả Thiếu Dương nói về bệnh tình Kiều Xảo Nhi:” Khi đó ta chỉ chú ý tới vết thương ở đùi, không chú ý tới nơi khác, nhưng từ triệu chứng xem ra, khi đó lệnh muội nhảy từ trên cao xuống, khiến tổn thương cả xương hông, tuy không tới mức gãy xương, song gãy ra huyết dịch tuần hoàn không thông, sinh hoạt tử xương.”

Kiều Quan nghe tới hoại tử là cuống lên:” Bệnh có nguy hiểm không?”

Hắn quan tâm nhất không phải bệnh từ đâu mà ra, như thế nào, mà có chữa khỏi hành không?

Hoại tử xương dù là Trung y hay Tây y thì cũng rất khó giải quyết, lành được hay không quan trọng ở thời gian, càng sớm thì khả năng lành bệnh càng cao, bây giờ đã qua mấy tháng rồi, cho dù Tả Thiếu Dương có biết cách chữa trị thì cũng không nắm chắc hiệu quả tới đâu.

Đáng lý lang trung nên nói thật cho bệnh nhân, hơn nữa còn phải nói tới trường hợp xấu nhất để bệnh nhân chuẩn bị tâm lý, nhưng lúc này Kiều Xào Nhi day dứt vì chuyện Kiều gia hối hôn, rất nhạy cảm, Tả Thiếu Dương không đành lòng, liền cười nói:” Không sao, bệnh nghiêm trọng, nhưng ta có thể chữa được.”

Khuôn mặt Kiều Quan xuất hiện nụ cười hiếm hoi:” Tốt quá rồi, chẳng trách Xảo Nhi cứ khen công tử y thuật cao minh, lần này công tử chữa khỏi cho xá muội, ắt chấn động kinh thành. Ta nhất định dẫn công tử tới gặp hai vị lão thần y, để họ biết còn có một tiểu thần y trẻ tuổi.”

“ Kiều huynh quá khen rồi, ta chẳng qua vừa vặn biết trị bệnh này thôi, còn xa mới so được với các vị lão tiền bối.” Tả Thiếu Dương cười gượng, y không nắm chắc chữa được bệnh cho Xảo Nhi, lời này không phải cố ý khiêm nhường, tới cha y còn khối thứ kinh nghiệm khiến y học hỏi, nói gì tới những nhân vật vang danh lịch sử:

Kiều Quan kính cẩn chắp tay:” Mong Tả huynh kê đơn bốc thuốc, xá muội khỏi sớm ngày nào, phụ mẫu ta bớt lo ngày đó.”

Tả Thiếu Dương gật đầu, nhưng không kê đơn, y cần suy nghĩ kỹ đã, đi tới bên cửa sổ lục lọi đầu óc tất cả nguyên tắc chữa trị xương hoại tử, Trung y cho rằng xương hoại tử là do gan thận suy hư, khí ứ huyết trệ không thông gây ra, nguyên tắc trị liễu cơ bản là bổ gan thành, hành khí hoạt huyết, thông lạc giảm đau.

Tây y thì nội ngoại kiêm dụng, dựa lý luận Tây y dùng phương thuốc Trung y, trong dùng phục ích khí, đảng sâm, hoàng kỳ, đương quy xích thược. Ngoài xoa có thể chế Hoạt huyết hồi long tán, lấy đương quy, hồng hoa, thảo ô, xuyên ô, vừa giảm đau vừa xúc tiến thuốc hấp thu vào xương.

Trong đầu xoay chuyển cách phối hợp hai loại đơn thuốc, đến khi đã quyết định được đơn thuốc rồi duyệt lại một lượt mới nhận ra thứ phiền phức, "kê huyết đằng" không có ở triều Đường.

Kê huyết đằng là thứ thuốc xuất hiện thời Minh Thanh, loại thuốc này sinh trưởng ở Quảng Tây và Vân Nam, lần trước y đã nhờ Chúc Dược Quỹ thông qua Hằng Xương dược hành tìm người đào về, trong đó có cả Kê huyết đằng, nhưng khi y lên đường đã có cây được trồng lại không có thứ này, mong rằng thời gian y không có nhà, loại thuốc này đã được mang về, khỏi tới hai vùng kia tìm.

Tuy còn thiếu một vị thuốc, song Tả Thiếu Dương vẫn quyết định chữa trị cho Kiều Xảo Nhi trước, tuy không so được với đơn thuốc đầy đủ, nhưng có hơn không, quay lại nói:” Kiều huynh, đơn thuốc chữa cho lệnh muội còn thiếu một vị, các dược hành đều không có, phải kiếm người đào về.”

Kiều Quan làm việc nhanh gọn:” Công tử cần loại thuốc gì, ta sẽ cho người đi đào.”

“ Thứ thuốc này sinh trưởng ở phương nam, ta đã nhờ Chúc lão chưởng quầy của Hằng Xương dược hành kiếm cho, không biết có chưa, huynh có thể phái người tới Hợp Châu hỏi, nếu chưa kiếm được người đi tới phương nam mang về, nếu không thuốc sẽ không đạt được hiệu quả mong muốn.”

" Được, hay là phiền công tử vẽ ra, ta sẽ sai người tới phương nam đào."

" Ta không biết vẽ thuốc, tốt nhất là tìm một họa sư, ta miêu tả cho hắn vẽ."

" Càng dễ, Đại lý tự bọn ta có họa sư tốt nhất, chuyên môn vẽ tranh truy bắt."

Tả Thiếu Dương xem tranh hải bổ Tiêu Vân Phi rồi, xua tay:" Chuyện này khác, phải tìm người hiểu y vẽ ra, như thế mới chuẩn xác, không sợ hái nhầm thuốc."

Kiều Quan đáp nhanh gọn:" Vậy ta đi mời người của thái y thự."

Có thể nhìn ra Kiều Quan là huynh trưởng tốt, hết lòng lo cho muội muội, Tả Thiếu Dương chắp tay:” " Trước khi thuốc này tới, ta sẽ cho lệnh muội dùng thuốc khác, nhưng không hiệu quả bằng, hơn nữa chữa trị thương tích này cho lệnh muội có điều phiền toái, cần phải nói rõ trước."
Bạn cần đăng nhập để bình luận