Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 522: Làm thơ tương thân. (1)

Ngày hôm sau Tả Quý gọi Tả Thiếu Dương đi khám bệnh, Tả Thiếu Dương không suy nghĩ gì cứ thế đi theo, tới nơi thấy khám bệnh gì mà kéo cả họ cả hàng tới, có khuê nữ, có phụ mẫu, lại còn thẩm thẩm đại di đại nương đại mụ cả một đống. Y mới hỏi được một câu thấy trong người thế nào thì bên kia hỏi lại chục câu, mà hỏi nhiều nhất là ruộng đất, tiền bạc, quan hệ với Triệu vương gia thế nào, nhi tử nhà họ năm nay đỗ cử nhân, chưa có ai tiến cử, không biết có thể nhờ bọn họ giúp gặp mặt không?

Tới đây Tả Thiếu Dương còn không hiểu mục đích thật sự của chuyến đi này thì y quá ngu ngốc rồi, cha mẹ y bệnh cũ tái phát, lại muốn tìm nhi tức phụ đây mà.

Miễn cưỡng đối phó qua loa một hồi Tả Thiếu Dương cáo từ ra về.

Trở về khách sạn Tả Quý biết không thể dấu được nữa, cầm cốc trà to tướng lên che mặt, quan sát thái độ của nhi tử, hỏi:” Trung Nhi, con thấy cô nương đó thế nào?”

Bị lừa đi tương thân, trong lòng Tả Thiếu Dương rất khó chịu, nhưng cũng hiểu cha y khó nhọc bày mưu tới mức này, trước khi quyết định lại còn cho y đi gặp mặt, với cha y mà nói là nhượng bộ rất lớn. Y hiểu cho nỗi khổ của cha mẹ, nhìn Bạch Chỉ Hàn cúi gằm mặt, hẳn nàng cũng biết trước chuyện này, với nàng thì càng là chuyện đau lòng hơn.

Tả Thiếu Dương không có lập trường để tức giận, hơn nữa Bảo chưởng quầy ngồi kia, y hít sâu một hơi, người lớn thì giải quyết theo cách người lớn, bình tĩnh lại, đáp:” Bọn họ quá tham tài, thế lợi, cha xem, cứ hỏi quan hệ của con với Triệu vương gia, chẳng hỏi gì về tình hình nhà mình, rõ ràng chỉ nhắm vào điều đó thôi, nhà ta thì quan hệ gì với Triệu vương gia chứ? Đến lúc thành gia rồi, bên đó nhờ vả, nhà mình không làm được, chẳng phải đôi bên xích mích sao? Thế nên con không đồng ý.”

“ Lần sau làm mai hãy hỏi bên nữ có biết ngâm thơ làm phú hay không, người có học thức tài hoa thì tu dưỡng cũng không tới mức quá kém.”

Nhi tử đồng ý rồi, Tả Quý thở phào nhẹ nhõm, lý do nói ra cũng đầy, lập tức gật đầu tán thành:” Chủ ý này tốt lắm, Bảo chưởng quầy, lại phải làm phiền ông rồi.”

Bảo chưởng quầy kêu khổ trong lòng:” Khuê nữ dòng dõi thư hương, đa phần đều đọc sách biết chữ, nhưng ngâm thơ làm phú thì hiếm lắm, dù sao nữ nhân không tham gia khoa cử, biết đọc biết viết là đủ rồi. Biết làm thơ phú nữa, ắt thuộc hàng tài nữ, những thiên kim tiểu thư như thế, e ỷ tài mà kiêu, không thích hợp ...”

Ông ta nói khéo thế thôi, một tài nữ như vậy, trong kinh thành cũng là hiếm có, vương tôn quý tử kinh thành xếp hàng dài trước nhà, nào đến lượt một địa chủ nho nhỏ ở tít đâu tới.

Tả Quý nghe thế mới ngớ ra, nhi tử lại giờ trò như lần ở Hợp Châu rồi, suýt nữa mắc bẫy nó.

Bạch Chỉ Hàn đột nhiên đi lên nói:” Lão gia, hay là để thiếu gia làm vài bài thơ, thơ của thiếu gia luôn mang ý tứ thâm thúy, đến khi làm mai đưa tiểu thư nhà họ xem, nếu hiểu thơ của thiếu gia, hẳn cũng có sự đồng cảm nhất định.”

“ Đúng lắm.” Tả Quý mừng rỡ, ông không nhìn lầm Bạch Chỉ Hàn, nàng biết chuyện gì đúng, chuyện gì cần làm, không chỉ biết răm rắp nghe theo con mình. Hơn nữa Bạch Chỉ Hàn có tiếng thi họa song tuyệt, đã khen như vậy thì thi phú nhi tử không tệ, chẳng phải câu đối trước cửa cũng do nhi tử nghĩ ra sao, tức thì vuốt râu nói:” Chỉ Nhi, chuẩn bị bút mực.”

“ Vâng thưa lão gia.” Được thấy Tả Thiếu Dương làm thơ tại chỗ là chuyện khiến Bạch Chỉ Hàn hưng phấn vô cùng, cái này coi như nàng lợi dụng chuyện công mưu lợi tư, nhanh nhẹn chuẩn bị:

Tả Thiếu Dương trừng mắt nhìn Bạch Chỉ Hàn, nhưng nàng thì giả vờ làm việc không nhìn y, nên kể cả y trừng toét mắt ra cũng không được việc gì, hậm hực nói:” Cha, con nói với Chỉ Nhi, không phải là thơ con làm mà là bằng hữu của con làm.”

Tả Quý ngớ ra:“ Là ai?”

Tả Thiếu Dương trả lời rất trơn tru:” Hắn họ Đỗ, tên Phủ, hiệu Tử Mỹ.”

“ Hử, con có bằng hữu như vậy từ bao giờ, cha chưa nghe thấy.” Tả Quý ngẫm nghĩ không ra, xua tay nói:” Ta không cần biết là thơ do con làm hay là bằng hữu con làm, bây giờ ngay tại đây làm bài thơ ứng cảnh khảo nghiệm nhà nữ, đây là nguyện vọng của con mà, viết đi.”

Đúng là vác đá đập chân mình mà, không đúng là nha đầu kia đập chân mình, đợi đấy, lát nữa về phòng cho nha đầu đó biết bản thiếu gia không dễ chọc.

Mấy bài ngông cuồng hào sảng kiểu "Chu môn tửu nhục xú", hay "Sổ phong lưu nhân vật hoàn khán kim triêu" gì đó, nếu không chẳng may quan viên triều đình đọc được thì gây họa, đây không phải thơ cho nha đầu Răng Thỏ nghe, tốt nhất là bài tả cảnh, không đụng chạm tới ai.

Thời gian qua điều làm y cảm xúc nhất là thành Trường An rồi, quy hoạch chỉnh tề như một, thế nên nhớ tới bài thơ nổi tiếng của Bạch Cư Dị về Trường An, dùng là tốt nhất, khẽ ho một tiếng:

“ Muôn ngôi nhà trông như bàn cờ, mười hai phố giống tựa ruộng rau

Xa nhìn lại ánh lửa nhập triều, tựa sông sao chảy hướng năm cổng.

Tả Quý cũng là lần đầu tiên tới kinh thành, bị kiến trúc ở đây làm chấn động, nghi nhi tử miêu tả vạn hộ kinh thành như bàn cơ vây, đường phố tựa luống rau, vô cùng thích hợp, hai câu sau lại tưởng tượng ra cảnh quần thần triều đình tảo triều đốt đèn lồng thành hàng dài đi vào cửa cung. Một tĩnh một động miêu tả khí thế hoành vĩ của kinh thành và uy nghi của quân vương lãnh tụ quần thần thiên hạ, có thể nói là tác phẩm tả cảnh tuyệt vời. Tuy nhi tử nói không phải do mình sáng tác mà là của bằng hữu, ông vẫn gật đầu tán dương:” Nhưng hơi đơn giản, phàm là ai đi học đều hiểu, không có tác dụng kiểm tra, con làm bài thơ khó chút, nên có vài điển cổ, tốt nhất là cảm thụ tùy tâm cảnh từng người, sẽ hiệu quả hơn.”

Thế này cha định tìm lão bà hay tìm lão sư cho mình vậy, Đường thi, Tống từ y biết tuy không toàn vẹn cả bài nhưng cũng kha khá, có đều nếu yêu cần điển cố với tâm cảnh gì đó, không nghĩ ra, trước nay y đọc thơ đều có cảm hứng phát ra, chứ giao chủ đề thì hơi mệt.

Bạch Chỉ Hàn thấy y như ruồi không đầu, biết y không có đầu mối, tài năng bảy bước thành thơ như Tào Thực không phải ai cũng có, muốn làm ra tác phẩm hay phải xuất phát từ cảm hứng, nếu gượng ép câu chữ, nhiều lắm chỉ làm ra được bài câu từ đẹp đẽ mà sáo rỗng thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận