Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 652: Bệnh gấp loạn cầu y. (2)

Nhìn bệnh cha mỗi ngày một nặng, mấy huynh đệ Đỗ Dần một mặt nhờ nha môn gửi công văn hỏa tốc các nơi, tìm người trị bệnh, một mặt lên kim điện cầu xin hoàng đế, hoàng đế gọi Tôn Tư Mạc tới hỏi bệnh của Đỗ Yêm. Tôn Tư Mạc nói bệnh ông ta đã quá nghiêm trọng, không chữa được, hỏi tới Tả Thiếu Dương, Tôn Tư Mạc nói, sư đệ của mình học nghệ chưa tinh, gần đây trị bệnh chết người, tuy nói người nhà bệnh nhân dùng thuốc không đúng chỉ dẫn mới gặp chuyện không may, song cũng có phần trách nhiệm của y dùng thuốc liều lượng mạnh dễ gây nguy hiểm, đã phạt cấm túc ở nhà, không cho chữa trị nữa.

Hoàng đế chỉ còn cách phái ngự y của mình tới chữa trị, ngự y càng cẩn trọng hơn, không ích gì, Đỗ Yêm thì đã lúc tỉnh lúc mê rồi.

Ngày hôm đó mấy người con của Đỗ Dần ở bên giường trông coi, quan viên tới thăm chỉ có thể ở bên ngoài, vì Đỗ Yêm đã ở trạng thái nửa hôn mê, sợ nói nhiều vất vả, ảnh hưởng tới bệnh tình.

Lúc này phó tòng chạy vào thì thầm bên tai vài câu, Đỗ Dần vội vàng dẫn đám huynh muội ra ngoài nghênh tiếp. Người tới chính là Đỗ Như Hối, ông ta tới tận bên giường nhìn thúc thúc mình mặt sưng phù như đầu lợn, không nói gì, ngồi một lúc gọi đám Đỗ Dần sang phòng bên hỏi chuyện.

Đỗ Dần nước mắt ngắn dài nói, bệnh của cha mình chỉ sư đệ của Tôn Tư Mạc chữa được, hai bên vốn quan hệ tốt đẹp, nhưng chẳng biết vì sao, nảy sinh hiểu lầm nhỏ, Tả Thiếu Dương không chịu tới, Tôn Tư Mạc nói sư đệ mình trị bệnh chết người không được đi chữa bệnh nữa, hoàng thượng hết cách.

Đỗ Như Hối nhắm mắt nghe hết, tự động gạt bỏ chỗ không cần thiết, như "hiểu lầm nhỏ", ông không phải không biết tính cách thúc thúc mình, có phần cường thế, làm việc thiếu chút linh hoạt, hoàng đế tán thưởng cá tính này. Quốc gia trong lúc nhiều chuyện chưa ổn định, cần viên quan quyết đoán mạnh mẽ không sợ trách nhiệm như thế, nếu quá khôn khéo vuốt ve bên nọ, thỏa hiệp bên kia chẳng thể làm được gì.

Có điều tính cách này dùng ngoài quan trường thì thường hỏng việc, Đỗ Như Hối hỏi:” Người tên Tả Thiếu Dương đó thực sự chữa được bệnh của thúc thúc?”

“ Vâng, lần trước phụ thân đệ bệnh còn nặng hơn lần này, y vẫn chữa được. Có điều lần này bệnh có biến hóa, đơn thuốc y để lại không hiệu quả.”

“ Hứa lão, Tôn lão thì sao?”

Đỗ Dần do dự chốc lát nói:” Hứa lão tới, nói không chữa được rồi đi thẳng, còn Tôn lão không tới.”

Đỗ Như Hối hừ một tiếng:” Huynh đệ các ngươi giỏi lắm, biết thúc thúc ta thân mang bệnh nặng, các ngươi đi đắc tội hết một loạt danh y thiên hạ rồi.”

Đám Đỗ Dần chỉ biết cúi đầu không nói gì.

Đỗ Như Hối không tốn thời gian ở đây thêm nữa, tức thì rời Đỗ gia, tới thẳng nhà Tôn Tư Mạc.

Mười ngày qua Tả Thiếu Dương đúng là bị "cấm túc", y không rời hậu hoa viên nửa bước, cả ngày tu luyện đạo pháp, không phải y muốn, mà bị sư huynh thúc ép.

Đầu đuôi là tại Bạch Chỉ Hàn bỗng nhiên say mê cái hoa viên Tôn phủ, nàng chưa bao giờ nghĩ tới một cái hoa viên ngoài trồng hoa lại có thể làm tới mức này. Ba ngày đầu nàng lạc lối trong đó, phải nhờ người dẫn ra, tính ương ngạnh của nàng phát tác, càng thế càng không phục, sáng sớm nhờ Tôn Tư Mạc tắt cơ quan, mang theo thức ăn vào trận, tối không thoát được mới gọi người đưa ra, phát động cơ quan.

Đến ngày thứ bảy thì nàng tự phá được mê trận đi vòng quanh đánh dấu khắp lượt, mặc dù các cơ quan đã được Tôn Tư Mạc đóng lại rồi, thế vẫn khiến ông kinh hãi, trước kia Tôn Thủ Hành mất mười ngày mới phá giải được, mà đó là nhi tử ông đã học đạo thuật, còn là người xuất sắc nhất trong sư môn.

Tôn Tư Mạc hối hận không thôi, nói biết thế này đã chẳng nhận thằng tiểu tử Tả Thiếu Dương kia, mà nhận nàng làm sư muội cho xong. Ôgn già bảo mình mờ mắt nhận nhầm người, công pháp bản môn thứ nào không phải bảo bối, tên này che ỏng chê eo, cái này không muốn học, cái kia không chịu theo. Thế là càng lúc càng nghiêm khắc, bắt Tả Thiếu Dương học cho nhanh để mình sớm ngày rời khỏi nơi này, ông đã ngán Trường An lắm rồi, cảm thấy càng lúc càng nhiều chướng khí, đến thở cũng không chịu nổi nữa.

Cả nhà chỉ có Tả Thiếu Dương là rầu rĩ, vì Kiều Xảo Nhi cũng rất thích nơi này, mới đầu còn ủ rủ, về sau phát hiện ở đây có rất nhiều người, nhiều thứ mới mẻ, suốt ngày cùng mấy tiểu đạo cô thậm thà thậm thụt gì đó, chơi quên về nhà.

Thế là chỉ còn Tả Thiếu Dương cả ngày chôn chân ở hậu viên thôi, ra ngoài à? Đám đồ tử đồ tôn đang như sói đói, đợi sư thúc để thỉnh giáo kia kìa.

Bi Vàng thì khỏi nói rồi, phàm chỗ nào nhiều cây cối, nhiều hang hốc là nó thích, cái hoa viên kỳ quái của Tôn Tư Mạc có đầy đủ những thứ đó. Hôm đó còn dẫn về một con sóc, đứng ở cửa sổ, chắc là vì cái bản mặt cau có của Tả Thiếu Dương dọa con sóc kia sợ chạy mất, Bi Vàng cũng chổng đuôi vào mặt y chạy theo.

Ngày hôm đó Tả Thiếu Dương và Tôn Tư Mạc đang ở hậu hoa viên luyện tập đạo pháp thì phó tòng báo, Đỗ Như Hối cầu kiến.

Đỗ Như Hối, một trong hai tư vị công thần Lăng Yên Các, khi đó là hữu phó xạ, binh bộ thượng thư, nắm giữ Môn hạ tỉnh, tước quốc công. Dù Tả Thiếu Dương kiến thức lịch sử không ra gì, cũng biết nhân vật như sầm nổ bên tai này, nghe nói ông ta tới bái phỏng, lòng thầm đoán được việc gì, không khỏi lo lắng, không biết phải đối phó thế nào.

Tôn Tư Mạc vội dẫn Tả Thiếu Dương ra nghênh tiếp.

Cứ tưởng một vị tể tướng xuất hành, phải tiền hô hậu ủng, lính đi trước mở đường, cờ quạt theo sau, không ngờ chỉ có một cái xe ngựa đơn giản, vài tùy tùng, tới hộ vệ cũng chẳng có.

Tả Thiếu Dương ngạc nhiên lắm, Tôn Tư Mạc chẳng lạ.

Chỉ thấy một người trung niên, gầy gò khắc khổ, để râu sơn dương, chỉ có vẻ mặt nhàn nhã trấn định, ánh mắt thâm sâu khó lường, mới có thể liên tưởng tới "Đỗ đoạn" lừng danh sử sách.

Thời đó nhà cửa quy định rất khắt khe, quan mấy cấp được xây nhà cao bao nhiêu, cổng lớn thế nào, thậm chí trên cổng có mấy cái đinh cũng quy định rõ ràng. Tôn Tư Mạc không quan không tước, dù tôn quý tới mấy thì cũng không thể vượt tiêu chuẩn nhà bách tính, vì thế cổng nhỏ xe không vào được, nhưng tường bao một đoạn rào bằng bụi gai, gỡ ra được, xe ngựa cứ thế đi thẳng tới trước phòng khách.
Bạn cần đăng nhập để bình luận