Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 625: Bạch Chỉ Hàn hối hận.

Bành Bính đúng là hiểu lầm thật, ông ta cứ tưởng Tả Thiếu Dương nói thế thôi, giống như chuyện La công công giám định cổ vật vậy, bất kể mục đích thế nào, bề ngoài tỏ ra đường hoàng mới được, ai đi trồng thuốc trong thành chứ, ngớ ra:” Trồng thuốc thật sao?”

Tả Thiếu Dương cười khổ:” Thật, đệ lần này đào rất nhiều cây trên núi xuống, đem về nhà trồng.”

Bành Bính nhìn Tả Thiếu Dương một lúc, thấy mặt y thật thà, xem ra là hiểu lầm thật rồi, gãi đầu:” Vậy thì sắp xong rồi đấy, nếu đệ cần gì thêm cứ bảo với giám công.”

“ Vâng, đa tạ đại ca.”

“ Huynh đệ trong nhà mà, không cần khách khí.”

Tả Thiếu Dương kiểm tra lại cho Bành Bính một lần nữa, rồi kê đơn, trong đó lượng dùng phụ tử mạnh hơn của Tôn Tư Mạc tới năm lần, tất nhiên là phải dùng phụ tử y mang tử Hợp Châu lên, phải giục bên Hằng Xương dược hành nhanh lên mới được. Thuốc y mang theo lúc đi thi không còn nhiều, không có thời gian bào chế, lại không muốn đám Kiều Xảo Nhi làm việc này.

Ngần ngừ một lúc Tả Thiếu Dương, hỏi:” Đại ca, đệ muốn hỏi thăm một người, không biết đại ca có biết không?”

“ Là ai, nếu biết nhất định ta sẽ nói.”

“ Một người tên là Tiêu Hải Bác, trước kia làm quan trong triều, đệ không nhớ là quan gì.”

Bành Bính thoáng giật mình, sau đó làm ra chiều suy nghĩ:” Ừm, xem nào … hình như trước kia có viên quan tên như thế, sau đó phạm vào tử tội, rồi treo cổ chết trong tù, ta cũng không nhớ lắm, có phải là người đệ muốn hỏi không?”

“ Đệ cũng không biết, thôi, dù sao cũng không quan trọng lắm.” Tiêu Hải Bác chính là người Đỗ gia muốn Ngưu bả thức đổ tội mưu hại, Tả Thiếu Dương nghi ngờ ông ta có quan hệ với Tiêu Vân Phi, tuy chỉ dựa vào mỗi họ giống nhau chưa đủ thuyết phục, nhưng y có linh tính rằng mình không sai. Nếu Bành Bính không ấn tượng gì về người này thì thôi vậy, tìm người khác hỏi:” Vậy đệ cáo từ.”

Bành Bính có vẻ định nói gì đó, ngập ngừng một lúc chỉ gật đầu.

Rời Bành phủ, Tả Thiếu Dương nóng lòng về nhà.

Bành Bính ngồi suy nghĩ hồi lâu, thở dài, sai chuẩn bị xe ngựa tới Đỗ gia, xem ra Tả Thiếu Dương nghe được tin đồn không hay nào đó ngoài kia, chuyện này cần để Đỗ đại nhân biết sớm, như thế cũng là tốt cho Tả Thiếu Dương, xem phản ứng thế nào rồi tính, để lâu có khi thành chuyện lớn thì không hay.

Trước cửa Tả gia rất đông người, không chỉ có Kiều Xảo Nhi, Bạch Chỉ Hàn mà còn tới mười mấy hàng xóm, Tả đại nhân mất tích bọn họ đều biết rồi, mấy hôm nay Kiều Xảo Nhi cũng không có nhà, nên giờ bọn họ tới an ủi, biết Tả đại nhân bình an, ai nấy thở phào, bên cạnh có vị y quan y thuật cao siêu lại nhân hậu tốt bụng như thế, kiếm đâu ra được chứ?

Kiều Xảo Nhi nhìn thấy một cỗ xe ngựa đi tới, lòng có linh cảm, rụt tay khỏi vị đại thẩm đang an ủi mình, bất chấp tất cả tập tễnh chạy tới, quả nhiên thấy trong chiếc xe còn chưa dừng, bóng hình quen thuộc nhảy ra, nàng nhảo vào lòng y, ôm chặt lấy cổ, vừa khóc vừa cười:” Phu quân, phu quân về rồi, thiếp sợ chết đi được, hu hu hu ...”

Tả Thiếu Dương cũng chẳng ngại đám đông, đưa tay lau hàng nước mắt lã chã tuôn rơi, trêu:” Nhìn kìa, khóc như con mèo mướp vậy.”

Hàng xóm làng giềng từ già tới trẻ đều trố mắt ra nhìn, đường đường là vị quan gia, phải vô cùng chú ý lễ nghi mới đúng, trước mặt bao người hành động thế này, đúng là … khiến người ta hâm mộ, tình cảm phu thê như thế thật hiếm có, đều biết ý lặng lẽ tản đi, nhưng có rất nhiều đôi mắt thập thò sau khe cửa nhìn trộm, xem còn màn kích thích nào hơn không.

“ Thiều gia đã về.”

Tả Thiếu Dương ngẩng đầu lên, liền thấy đôi mắt phượng như hồ nước thu của Bạch Chỉ Hàn tay ôm Bi Vàng, chăm chú nhìn mình, lần trước y mất tích hai tháng nàng vẫn thản nhiên được, nói gì lần này có vài ngày.

Bi Vàng rời tay nàng, tung người nhảy thẳng lên vai Tả Thiếu Dương.

Kiều Xảo Nhi xoa đầu Bi Vàng:” Bi Vàng giỏi lắm đấy, may nhờ nó mới biết chàng không sao, nếu không thiếp sợ chết mất.”

Tả Thiếu Dương lại phải kể chuyện đã nói mấy lần, lần này nói dối càng thêm nhiệt tình, cười ha hả:” Ta mải mê hái thuốc, không cẩn thận rơi vào một cái hang sâu, nghe thấy mọi người gọi tên ta rồi, nhưng trả lời thì mọi người không nghe thấy, mới để Bi Vàng chạy ra báo tin, đợi nó dẫn mọi người tới cứu, vậy mà nó đi một lèo mất hút luôn … Cũng may là mang đủ lương khô và nước uống, cho nên thong thả đắp đá làm thang, nhưng mà làm không tốt sắp ra rồi lại khiến đống đá đổ, suýt nữa thì ngã một cú nặng. Lần sau có kinh nghiệm hơn rồi, rốt cuộc tự thoát ra được ... Xuống núi thì không nghe thấy tiếng mọi người nữa, không rõ các nàng ở đâu, nên đi lạc, vừa vặn gặp hộ vệ Đỗ gia đưa đi khám bệnh cho Đỗ đại nhân ...”

“ Chúng ta vào nhà rồi nói chuyện tiếp.” Bạch Chỉ Hàn đi lên nhắc nhở:

Kiều Xảo Nhi bấy giờ mới nhớ ra mình ở ngoài, đỏ mặt nhìn quanh thì không thấy láng giềng đâu nữa, chắc họ nhìn thấy hết rồi, xấu hổ đẩy Tả Thiếu Dương ra, nhíu mình kêu một tiếng khe khẽ.

“ Làm sao thế?” Tả Thiếu Dương hỏi xong cũng hiểu ra, nha đầu này mấy hôm vừa rồi lên núi tìm mình, chân lại chưa khỏi hẳn, không nói thêm một lời, cúi xuống bế xốc Kiều Xảo Nhi lên, không trách mắng, cũng mặc cho nàng quẫy đạp, cứ thế bế thẳng vào phòng.

Bạch Chỉ Hàn cười tủm tỉm theo sau, đợi Tả Thiếu Dương đặt Kiều Xảo Nhi xuống mới nói:” Thiếu gia, Chỉ Nhi đã chuẩn bị nước nóng rồi, thiếu gia đi tắm cho thoải mái rồi ăn cơm.”

“ Ngồi im đó, từ giờ hạn chế đi lại, lát nữa ta tắm xong sẽ bế nàng đi ăn cơm.”

Kiều Xảo Nhi hất mặt sang một bên làm ra vẻ không thèm, mọi ngày trước mặt hàng xóm luôn tỏ ra phu nhân quan gia đoan trang mực thước, ai nấy đều khen ngợi, hôm nay lộ hết cả rồi còn đâu, những người đó nhất định đang cười mình.

Tả Thiếu Dương cười ha hả, theo Bạch Chỉ Hàn tới phòng tắm, vừa đi qua cửa vòng tay qua eo nàng kéo sát vào lòng:” Còn nàng, không lo lắng cho ta sao?”

Bạch Chỉ Hàn quá quen với hành vi thân mật kiểu này, chỉ cần không có người khác, nàng không phản kháng, đặt tay lên ngực y, nhẹ nhàng nói:” Lần trước thiếu gia lên Quỷ Cốc phong còn hung hiểm hơn nhiều, vẫn bình an trở về, lần này có Bi Vàng về báo tin, Chỉ Nhi không lo.”

Nha đầu này không biết có phải cố ý không, rõ ràng biết mình không chịu được bộ dạng dửng dưng đó mà, tay đặt bên eo hạ xuống bóp chặt bờ mông tròn trịa của nàng kéo sát vào người, đầu cúi xuống ngấu nghiến cánh môi mềm mại luôn làm người ta ngất ngây, cảm nhận nàng nhũn dần đi trong tay mình, âm thầm cởi đai lưng nàng, một tay xoa nắn đồi ngực đầy đặn …

Đáng tiếc, còn mới cởi được cái nút thắt thì Bạch Chỉ Hàn đưa tay ngăn lại, hơi ngả người ra sau rời khỏi môi y:” Thiếu gia, tắm đi không nước lạnh hết.”

Tả Thiếu Dương tiu ngỉu gục đầu xuống, biết không có kết quả, hậm hực tắm một mình.

Bạch Chỉ Hàn ra ngoài đóng cửa lại, lúc này khuôn mặt hiện lên nét lo âu, nàng nhìn thấy vết hằn trên cổ tay Tả Thiếu Dương, hẳn là vết dây trói. Chuyện rơi xuống hố rõ ràng không hoàn toàn sự thực, trước đây chuyện gì Tả Thiếu Dương cũng kể với nàng, chỉ có chuyện liên quan tới quan trường là không kể thôi, bây giờ nàng có chút ân hận trước kia gián tiếp thúc ép Tả Thiếu Dương thi cử làm quan.
Bạn cần đăng nhập để bình luận