Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 347: Giết gà dọa khỉ. (2)

Cả con phố ngoại từ tiếng khóc lóc van xin tới khản giọng của thê nhi Trương thiết tượng chỉ có tiếng quát tháo của quan binh, tiếng chiêng la, bách tính bàn tán rất nhỏ, chỉ đủ cho người bên cạnh nghe thấy, không dám nói to.

Sau một hồi chiêng kéo dài, thấy không còn ai ra xem nữa, biết người trong khu vực này tới hết rồi, viên quan binh làm công tác tuyên truyền kia mới lên giọng nói lớn:” Các vị hương thân phụ lão, quan binh vào thành là tiễu phỉ, để đảm bảo bình an cho toàn bộ bách tính trong thành. Hiện giờ đại quân thiếu lương không thể chiến đấu, người đói khổ chết đói đầy đường, vậy mà những kẻ có dư lương thực không biết đồng cam cộng khổ, chia ngọt xẻ bùi đã đành, lại còn lợi dụng khó khăn, thu lợi bất chính, thử hỏi chúng còn là con người nữa không?”

“ Có nhà bán thê tử mà đổi lấy được một cái bánh bao, lão nhân trong nhà cần một bát cháo vượt qua hiểm ngèo, nhưng toàn bộ gia sản đem đi cũng bị đám gian thương lạnh lùng lắc đầu nói không đủ, trẻ nhỏ chưa hiểu chuyện đã chết trong cái đói dày vò ... Xin hỏi mọi người, loại hành vi đó có khác gì đám phản tặc? Khác gì những kẻ thổ phỉ? Có đáng hận không?”

Trong đám đông lập tức có tiếng phụ họa.

“ Đúng!”

“ Đúng thế! Loại người đó thật đáng hận.”

Đầu mục quan binh này rất biết kích động lòng người, tiếng hưởng ứng lớn dần, đợi xung quanh lắng xuống tiếp tục trầm bổng nói:” Cho nên Đại tướng quân mới hạ lệnh trưng thu lương thực, muốn đem toàn bộ lương thực dư trong thành tập trung lại, để làm gì, để phân phối đều, cho đại quân duy trì được sức chiến đấu, để đảm bảo bách tính toàn thành ai nấy đều có cái ăn, không phải chết đói.”

“ Các vị hương thân phụ lão, chẳng lẽ đây không phải chuyện tốt vì bách tính toàn thành sao? Có rất nhiều người hưởng ứng hiệu triệu, mang lương thực trong nhà ra bán, đó là những người vì đại nghĩa, có lương tâm. Còn những kẻ như Trương Đồ, trong mắt chỉ có tiền có lợi, không cần biết láng giềng đang có người chết dần chết mòn, loại người như vậy là kẻ địch của bách tính toàn thành! Là hổ thẹn của bách tính Đại Đường, ai ai cũng được tru diệt.”

Gió đối chiều quá nhanh, có người phẫn nộ hét lớn.

“ Nói hay lắm, chém đầu đi.”

“ Băm thành thịt.”

“ Cả nhà đầy ra biên ải làm khổ sai.”

Bốn bề là những tiếng thảo phạt, thê nhi Trương Đồ sợ tới mức không dám van xin nữa.

Đầu mục quan binh đứng giữa đường giang tay ra:” Nghe rõ chưa, đó là tiếng hô của người dân, theo lệnh của Đại tướng quân, theo tâm nguyện của bách tính, hãy đem kẻ thù của bách tính ra chặt đầu.”

“ Giết! Giết! Giết!” Cả phố đồng thanh hô lớn, kể cả những người lúc nãy còn nói vài câu công bằng cho Trương thiết tượng cũng sục sôi căm phẫn:

Trong cảnh tuyết lớn đầy trời, Trương Đồ giãy dụa vùng dậy, kiệt lực gào lên:” Cha, mẹ xin hãy bảo trọng, hài nhi bất hiếu đi trước đây. Các vị hương thân phụ lão, đây là tội của Trương Đồ, không liên quan tới họ, xin rộng lòng tha thứ …”

Rồi dập đầu tới chảy máu, nhưng chẳng ai thương hại cho hắn nữa.

Một binh sĩ mang cái ghế dài đặt trước mặt Trương Đồ, binh sĩ khác ấn vai hắn xuống, giật phăng y phục lộ cổ ra, tên binh sĩ cao lớn thì kề quỷ đầu đao lên cổ, đợi thi hành.

“ Xử tử.” Đầu mục quan quân hô lớn:

Quỷ đầu đao giơ lên cao, bổ xuống, chỉ nghe roạt một tiếng, cái đầu lăn lông lốc trên mặt tuyết, máu tươi phun xối xả như suối, cái thân không đầu giật giật vài cái, máu tươi nhuộm đỏ cả vùng đất phủ tuyết trắng.

Lão nương của Trương Đồ đã hôn mê, lão phụ quỳ sụp xuống đất bất động, thê nhi bò tới, ôm lấy thi thể không đầu khóc rống lên.

Trong hiệu thuốc, Lương thị người nhũn như đống bùn, không đứng nổi, Tả Quý cứng đờ người ra trước cửa nhà, Bạch Chỉ Hàn bấu chặt lấy tay Tả Thiếu Dương, nhưng y chẳng còn thấy đau nữa rồi, lòng lạnh ngắt, số lương thực này chỉ e không thể giữ nổi.

Tả Quý đóng cửa, ngắn được phần nào những âm thanh ồn ã ở bên ngoài, đỡ thê tử ngồi xuống ghế bên bàn khám bệnh, rót trà cho bà. Lương thị uống một hơi cạn cốc trà, ôm mặt khóc lớn.

Tả Quý thở dài:” Trung Nhi, chẳng phải con nói những thứ thuốc con mua về đều ăn được sao, quan quân không nói thu cả thuốc, cùng lắm thì chúng ta lấy ăn qua ngày, hẳn là vượt qua được. Lương thực dư ra hãy bán cho quan quân đi ...”

Lương thị ngưng khóc, nhìn trượng phu vui mừng, như người sắp chết đuối, cuối cùng cũng tìm được một cái ván ôm vào.

Tả Thiếu Dương gật đầu, cảnh tượng quan binh làm ra khi nãy thực sự có tác dụng trấn nhiếp quá lớn, y cũng không dám liều lĩnh nữa:” Vâng, sáng mai con mang lương thực đi bán, dù sao thì hạn cuối cùng là giờ ngọ, vẫn còn kịp.”

Tả Quý không còn gì để nói thêm:” Con về nghỉ ngơi đi, mai nhờ Bội Lan mang lương thực bán cho quan quân.”

Rốt cuộc vẫn không có cách nào giữ được lương thực, Tả Thiếu Dương uể oải chống nạng đứng dậy, Bạch Chỉ Hàn đỡ y tới phòng bào chế:” Thiếu gia ngồi một lúc, Chỉ Nhi đi pha nước.”

Tả Thiếu Dương uể oải nói:” Thôi không cần đâu, cô bị thương đừng làm, mà tâm tình ta không tốt, chẳng muốn ngâm chân, chỉ muốn ngủ sớm thôi.”

Bạch Chỉ Hàn cũng không nói nhiều, đi lên cầu thang, tạm thời nàng ngủ ở giường của y, được một lúc nghe Tả Thiếu Dương hỏi vọng lên:” Chỉ Nhi, Bi Vàng vẫn chưa về à?”

Nhìn sang cái ổ lót vải bông tơ, thường ngày có một con sóc lông dầy mềm mượt, đôi mắt to lém lỉnh nằm ở đó, tai hay giọng lên nghe ngóng người ta nói chuyện, cứ như hiểu được tiếng người vậy, giờ không thấy đâu, Bạch Chỉ Hàn đưa tay sờ thử, lạnh ngắt:” Thiếu gia, Bi Vàng chưa về.”

“ Ừm.” Tả Thiếu Dương ngồi thất thần, bỗng dưng y cô đơn quạnh quẽ tới muốn khóc, từ hôm qua không thấy Bi Vàng về nhà, không lo nó bị làm sao, nó ranh lắm, nhưng bây giờ nó không cần mình nữa rồi, rất có thể nó đang nhảy nhót ve vản con sóc cái nào đó chăng? Nghĩ thế Tả Thiếu Dương càng thấy mình như đứa trẻ bị bỏ rơi.

Vậy là người duy nhất mà Tả Thiếu Dương có thể tâm sự cũng không còn, đúng hôm y cần người giãi bày chia sẻ nhất.
Bạn cần đăng nhập để bình luận