Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 776: Lần phục tấu thứ hai.

Hai ngày sau, La công công lại tới, lần này tới để tuyên chỉ.

Thánh chỉ tuyên bố, xét thấy Lưu Chính Hội mang trọng bệnh, không thích hợp tiếp tục phụ trách điều tra vụ án liên quan tới Tả Thiếu Dương, đồng thời do phát hiện nhiều manh mối và chứng cứ mới, cần điều tra thêm, nên chuyển ngự sử đại phu Diêm Túc phụ trách. Lệnh Tả Thiếu Dương phối hợp.

Tả Thiếu Dương chưa từng nghe tới người này, y hiện giờ trơ lỳ phần nào rồi, không mấy hi vọng nữa, chỉ bàng quan đợi xem diễn biến thôi.

Thánh chỉ lại nói, do cha con Vu lão thái y và Vu đại phu và Đỗ Kính, Đỗ trướng phòng, Cát Toán Tử thông đồng hãm hại Tả Thiếu Dương chiếm đoạt tiền bạc hoàng gia. Đỗ trướng phòng, Cát Toán Tử xử tử. Vu lão thái y đánh gậy 80, giam năm năm, niệm tình tuổi cao, từng nhiều năm hành y cứu người có công, cho nên được dùng tiền thay phạt. Vu đại phu giam ba năm, đánh gậy 80. Đỗ Kính do còn liên quan tới cái chết của Đỗ Như Hối, nên đợi có kết quả điều tra thì xử cùng lúc.

Miêu Bội Lan vô cùng cao hứng, vậy là rửa oan một tội cho lão gia rồi, tin rằng tội còn lại sẽ mau chóng được làm rõ.

Tả Thiếu Dương không vui mừng như vậy, y vẫn nhớ lời La công công đêm giao thừa, hoàng đế không thể sai, chuyện này bây giờ cơ bản đúng sai chỉ là một phần, quan trọng ở hoàng đế.

Ngày tháng trong đại lao lặng lẽ trôi, đông qua xuân tới, hoa nở khắp nơi, khi thời tiết nóng lên, mấy con gà đã đẻ những quả trứng đầu tiên. Tới bốn con gà đẻ trứng, không chỉ Tả Thiếu Dương có trứng tươi ăn mỗi ngày, hai tên cấm tốt được hưởng lộc, thi thoảng có giỏ trứng mang về nhà. Miêu Bội Lan muốn ấp trứng, đáng tiếc điều kiện nơi này không cho phép.

Người nhà Vu gia đã khỏe hơn, nhưng cha con Vu lão thái y không có kết quả tốt lành, Vu lão thái y mặc dù được lấy tiền chuộc tội, nhưng ông ta biết Vu gia trải qua chuyện này hết rồi, tôn nhi của ông ta, niềm hi vọng của Vu gia đã bỏ nhà đi khi biết chuyện gia gia và cha mình bày mưu hãm hại Tả gia. Ông ta tuyệt vọng, một đêm trúng gió rồi liệt giường, một năm sau mất.

Vu đại phu bị đánh đòn thành tàn tật, lại bị giam ba năm, chân không chữa kịp thời, cả đời què quặt.

Nhưng Vu Nghiên Nghiên thì người lành có trời giúp, nàng vốn vì vụ hủy hôn, thanh danh tổn hại nặng nề, cứ tưởng cả đời phải ở vậy. Không ngờ sự tích hiếu thảo của nàng nhờ quỳ dưới mưa xin cứu gia gia và phụ thân được truyền đi, người người tán thưởng, Đại Đường lấy hiếu lập quốc, hoàng đế cũng tặng chữ khen ngợi. Về sau gả cho một thế tử vương gia, sau đó nửa thành vương phi, nửa đời sau sống bình yên hạnh phúc.

Đó là chuyện sau này.

Tả Thiếu Dương bắt đầu chữa trị cho người nhà Lưu gia và Vu gia, nhưng y nói rõ ràng, chữa một nửa, cơ bản không chết mà thôi.

Lưu Chính Hội tới cảm tạ, Đỗ Kính thì bị giam vào tử lao.

Mấy ngày sau khi tuyên chỉ, tân nhiệm ngự sử đại phu Diêm Túc tới tử lao thẩm vấn Tả Thiếu Dương, người này hơi béo, da dẻ mịn màng hồng hào, không tỏ ra ác cảm gì với y, đơn thuần là hòi chuyện.

Tả Thiếu Dương nén giận xuống, bị gán cho y bao nhiêu tội danh, nhận lấy không biết bao lời chửi rủa vô lý, đây mới là lần đầu có người tới thẩm vấn y, vì thế đem uất ức tích trữ bao lâu trút hết ra một lượt ... Diêm Túc chăm chú lắng nghe rồi ghi lại, chỉ nói là chuyện này sẽ tra cho rõ, không biểu thị gì thêm.

Sự lạnh nhạt đó lại là thái độ tốt nhất mà Tả Thiếu Dương nhận được rồi.

Người bệnh mỗi lúc một ít, bên cạnh lại có thêm Miêu Bội Lan chăm sóc, Tả Thiếu Dương gần đây lại rơi vào trạng thái rảnh rỗi, ngày hôm đó vào thư phòng khám lại cho Đỗ Minh thì thấy nó đang đọc sách, tới gần xem, không ngờ là y thư.

Tả Thiếu Dương ngẩn người:" Sao cháu lại đọc y thư?"

Đỗ Minh đặt sách xuống:" Tả thúc thúc, người y thuật cao minh có thu đồ đệ không? Cha mẹ cháu đều bệnh chết, cháu muốn học y, sau này cháu cứu chữa người bệnh như thúc."

Tả Thiếu Dương mặt mày ảm đạm, thằng bé này rất thông minh, nếu được mình dạy bỏ từ nhỏ, sau này ắt thành thần y một đời, chỉ là bây giờ y cực kỳ thất vọng với nghề này, xoa đầu nó:" Ta không còn là y giả nữa, cũng không muốn thu nhận đồ đệ, thứ hại người, cháu thông minh như thế, học thứ khác đi."

Đỗ Minh vẻ mặt buồn bã.

Khi Tả Thiếu Dương khống chế được bệnh tình của hai nhà Lưu, Đỗ, y liền dừng chữa trị, chẳng ai làm gì được y.

Một tháng sau, Diêm Túc lần nữa thẩm vấn Tả Thiếu Dương, ông ta đã phái người tới Cù Châu, đem vè khẩu cung của thứ sử Cù Châu cùng rất nhiều người có mặt ở miếu Sơn Thần từng đón Tả Thiếu Dương từ nói tu luyện về. Xác thực Đỗ Kính phái Đỗ quản gia tới cầu y chữa bệnh cho Đỗ Như Hối, y vốn không muốn chữa, nhưng Đỗ quản gia đảm bảo y chỉ cần kê đơn, nhị gia hắn chịu trách nhiệm cho Đỗ Như Hối uống thuốc. Cũng xác nhận, Tả Thiếu Dương không che giấu mà nói trong thuốc của tử hà sa.

Đỗ quản gia liền bị đem thẩm vấn, không có Đỗ Kính ở bên mớm lời chỉ điểm, nhanh chóng khuất phục trước thủ đoạn thẩm vấn, thừa nhận lời Tả Thiếu Dương là sự thực.

Diêm Túc nói đã viết báo cáo thẩm tra kỹ càng, chuẩn bị dâng lên hoàng đế, Tả Thiếu Dương xem xong thấy không còn chỗ nào sai sự thật nữa liền ký tên vào.

Miêu Bội Lan mừng rơi nước mắt, đám Trang lao đầu cũng chúc mừng, còn đùa Tả đại nhân đi rồi, bọn họ sẽ không có trứng gà ăn nữa.

Mấy ngày sau La công công tới tuyên chỉ, nhìn sắc mặt ông ta Tả Thiếu Dương biết không có kết quả tốt, ông ta chẳng hề tỏ ra thân thiết gì, tỏ thái độ lạnh lùng làm việc theo phép công.

La công công mở thánh chỉ ra, giọng cao vút đọc thánh chỉ, trước tiên thánh chỉ tự thuật lời khai của Đỗ Kính, nhận định hắn hãm hại Tả Thiếu Dương, bức tử Đỗ Như Hối, tội không thể thả, thao luật xử trảm. Tả Thiếu Dương biết rõ dùng nhau thai làm thuốc là đại kỵ của Đỗ Như Hối, vấn cứ sai người đưa cho Đỗ Kính, hơn nữa còn cố tình nghiền thuốc ra để che đậy, mang tội đồng mưu, sau mùa thu xử trảm. Lưu Chính Hội làm việc thiên vị, chưa tra rõ vụ án đã vội phán định, tội sơ xuất, phạt tù ba năm, cho dùng tiền chuộc tội.
Bạn cần đăng nhập để bình luận