Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 781: Dứt khoát muốn đi. (1)

" Lan Nhi!" Tả Thiếu Dương loạng choạng chạy tới, ôm chầm lấy nàng, cả lúc biết mình thoát chết, y cũng không vui mừng tới vậy, nước mắt ào ào, nghẹn ngào nói:" Hoàng đế không giết ta nữa ... Ta, không đi nữa đâu ..."

" Hả?" Miêu Bội Lan thấy toàn thân như bị khoét rỗng, chỉ đôi tay còn chút sức lực, cố ôm chặt cổ Tả Thiếu Dương:" Ca! Huynh không bỏ lại Lan Nhi nữa chứ?"

" Ừ! Đời này kiếp này không chia lìa."

" Ca !!!" Miêu Bội Lan lúc này mới xác định là thật rồi, người nhũn cả ra, hạnh phúc này quá lớn, nàng chỉ biết bật khóc, tiếng khóc đó chất chứa quá nhiều cảm xúc, không chỉ là niềm vui mất rồi lại được, còn là khổ đau, hi vọng, yêu thương:

Đỗ Minh ngây ra nhìn sư phụ và sư nương khóc như hai đứa bé, nghe họ đối đáp mới biết là thật, keng một tiếng bỏ kéo xuống, nó cũng ngửa mặt khóc rống lên. Mấy con gà hôm nay không ai nhớ cho ăn từ phòng chạy ra, kêu cục cục chạy quanh Tả Thiếu Dương, tạo thành khung cảnh kỳ quái ...

Trang lao đầu đứng ngoài cửa nhìn mà chấm nước mắt ...

Một lúc lâu sau ngoài cửa có tiếng hắng giọng, ba người trong sân giật mình quay sang nhìn, La công công đứng đó từ bao giờ, nhắc:" Ta đại nhân, mau theo cha gia vào cung diện thánh."

Miêu Bội Lan vừa nghe thấy thế, toàn thân lại bao phủ trong sợ hãi, ôm chặt lấy Tả Thiếu Dương, hét lên:" Không, ca đừng đi!"

Tả Thiếu Dương vỗ vỗ vai nàng dỗ:" Đừng lo, chúng ta cùng đi."

Miêu Bội Lan hôm nay trải qua nỗi sợ hãi quá lớn, bây giờ sinh tử trùng phùng, nàng không muốn chia tách với Tả Thiếu Dương nữa, nhất là nói tới hoàng đế, nàng sợ hắn giết trượng phu mình, có chết phải cùng chết.

La công công khó xử:" Tả dại nhân, bệ hạ không tuyên triệu, thị thiếp của ngài không thể tiến cung."

Tả Thiếu Dương chắp tay:" Làm phiền La công công bẩm báo một tiếng, ngài cũng thấy rồi đấy ..."

La công công thở dài:" Được, chúng ta tới hoàng cung đã."

Tả Thiếu Dương lấy nắm gạo rải cho sáu con gà ăn, vỗ đầu mỗi con một cái, dẫn theo Miêu Bội Lan, Đỗ Minh cùng lên xe ngựa, La công công ở xe khác, đi tới hoàng cung.

Tới cửa hoàng cung, La công công bảo họ đợi, mình đi vào bẩm báo.

Trước kia nếu bảo đi gặp Lý Thế Dân, Tả Thiếu Dương mong mà còn chẳng được, nhưng giờ, đó là người y không muốn gặp nhất. Một người có thể tùy tiện nói một câu tước đoạt mạng sống của ngươi, ngươi không hề có chút sức phản kháng nào, người như vậy tốt nhất tranh xa chứ không phải sán tới. Y chỉ mong hoàng đế nổi giận đuổi đi, thế thì y sẽ đi ngay, không bao giờ quay về Trường An nữa, tốt nhất chỗ nào có hoàng đế thì phạm vi trăm dặm xung quanh không nên có mặt.

Đáng tiếc ông trời hôm nay khai ân một lần rồi, không chiều lòng y nữa, La công công ra nói hoàng đế đồng ý cho Miêu Bội Lan đi cùng, Đỗ Minh ở lại.

Đây là lần đầu tiên hai người vào cung, rất xa hoa, rất rộng lớn, rất khí thế, nhưng với bọn họ mà nói, chẳng có ý nghĩa gì cả, chỉ có bước chân rời khỏi nơi này mới là điều họ mong muốn chứ không phải đi vào, nên chỉ biết đi theo La công công.

Hơn nữa hoàng cung thực sự chẳng có gì hay ho, chỉ có khoảng cách xa chết mệt. Trong hoàng cung không phải chỉ có hoàng đế và phi tần cùng cung nữ thái giám như nhiều bách tính nghĩ, đó còn là nơi bách quan tới làm việc, ra ra vào vào rất tấp nập, nhất là đám tiểu lại ôm giấy tờ chạy qua chạy lại không dứt. Bọn họ không đi qua đó, mà đi lối đi nhỏ, cách xa chỗ huyên náo kia.

Đi mãi, qua lối đi dài chật hẹp sâu hun hút, tới hành lang ngoằn ngoèo, cuối cùng cũng tới trước một đại điện, La công công lại bảo họ đợi, chốc lát sau đi ra khom người nói:" Bệ hạ tuyên Tả đại nhân và Miêu thị cận kiến."

Hoàng đế bây giờ trong lòng Miêu Bội Lan chẳng khác gì ác ma đáng sợ, tim nàng từ lúc vào hoàng cung đã đập thình thịch không ngừng, bây giờ muốn vọt khỏi lồng ngực, nấp sau lưng Tả Thiếu Dương, đi vào đại điện. Một tay nàng vẫn nắm cánh tay Tả Thiếu Dương không buông.

Trong đại điện khói xanh lượn lờ, đằng sau một tấm bình phong là chiếc ghế cũng như giường rất dài, một trung niên nam tử ngồi trên đó, lãnh đạm nhìn bọn họ, hẳn là Đường thái tông Lý Thế Dân rồi.

Tả Thiếu Dương không nhịn được lén nhìn mấy cái, so với nhiều bức tranh vẽ đời sau, Lý Thế Dân gầy hơn nhiều, da ngăm đen, là người dạn dày sương gió, ngoại hình trừ cao lớn hơn người bình thường thì không có điểm gì đặc biệt, chủ yếu bộ trang phục cầu kỳ che đi gần hết, chỉ thấy gương mặt, nhưng đôi mắt thôi cũng đủ làm người đối diện không dám khinh nhờn, không biết có phải là khí chất đế vương không.

Ngồi ở đôn đá bên cạnh có một mỹ phụ, trông không hận ra tuổi, có vẻ là trung niên, da dả vẫn mịn màng, đẹp tới cực điểm, Tả Thiếu Dương chỉ dám nhìn qua một cái, thấy rất quen.

Đứng sau mỹ phụ đó là một thiếu nữ, Tả Thiếu Dương nhận ra sao mình có cảm giác đó, vì nàng là Tiêu Vân Phi.

Mỹ phụ đó rất giống Tiêu Vân Phi, không phải nói là Tiêu Vân Phi giống bà ta.

Đứng bên kia Lý Thế Dân là nữ tử khác, chính là Vĩnh Gia công chúa, đôi mắt như sao của nàng hứng thú nhìn Tả Thiếu Dương, chẳng e dè gì cả.

Hai người đều căng thẳng quá mức, nghe La công công ở bên thì thầm nhắc nhở, chỉ biết máy móc làm theo, nói theo, thân thể như con rối bị người ta điều khiển vậy, thậm chí chẳng nhớ mình đã làm gì, chỉ nhớ hoàng đế nói "miễn lễ" rồi liền đứng dậy.

Cảm giác như lần nữa chờ người ta phán định sinh tử này làm Tả Thiếu Dương rất không thoải mái, muốn phản kháng, muốn tỏ ra cứng cỏi, nhưng làm thế chỉ có chết, không có đường nào khác. Miêu Bội Lan thì sợ vô cùng, lo nghi lễ mình có gì sai sót, liên lụy trượng phu.

Kỳ thực biểu hiện của hai người họ vẫn xem như khá tốt, những người lần đầu gặp hoàng đế, đừng nói bách tính, cả quan viên ở châu quân tới, bày ra đủ trò hề, chỉ cần không phải trường hợp chính thức, thì không sao cả.

Nếu như có buổi triệu kiến chính thức trên triều sẽ không đơn giản thế này, trước tiên được đưa tới chỗ lễ quan học lễ nghi trước, từ lời ăn tiếng nói đều được chỉ dạy chi tiết. Vô cùng rườm rà.

Lý Thế Dân đợi họ thi lễ xong nói:" Trẫm xá miễn tội chết của ngươi, là nhờ ái phi của trẫm cùng Vĩnh Gia công chúa, Phi Dương công chúa cầu xin, ngươi còn không tạ ơn cứu mạng của họ?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận