Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 488: Phát sầu vì ruộng. (1)

Hai cô gái vừa đuổi nhau vừa cười đùa chạy ra đường lớn, bỗng nhiên nhìn thấy có rất nhiều người từ hướng cổng thành đi tới, người đẩy xe, người gồng gánh bao lớn bọc nhỏ, người khá hơn một chút thì xe lừa, xe trâu, đường phố khắp nơi đâu đâu cũng toàn người là người, làm Hợp Châu một thời gian đìu hiu vắng vẻ, bỗng chốc trở nên náo nhiệt.

Thấy tình cảnh này thì cả hai đều khiếp sợ, mấy tháng trước khi phản quân đánh tới, cũng như thế, Tiểu Muội vội chặn lấy một ông lão hỏi:” Lão nhân gia, lại ở đâu đánh trận vậy?”

Ông lão cười ha hả:” Không phải đâu tiểu cô nương, chúng tôi đều là Phổ Châu tới đây, không phải là đi chạy nạn, mà triều đình nói Hợp Châu đất rộng người thưa, tới đây sẽ được phân ruộng, hiện giờ tới nha môn đăng ký.”

Hai nàng thở phào, chỉ cần không đánh trận là được rồi, lòng vui sướng có thêm nhiều người tới, quán trà sẽ có thêm nhiều khách. Tiểu Muội trước đó có dự tính mở rộng quán trà, nàng thấy bán mỗi trà không thì hơi phí, nếu có thể bán cùng một số loại bánh ngọt sẽ tốt hơn, bánh nàng có thể làm, song như thế phải thuê thêm người, cần đợi Tả Thiếu Dương về mới quyết.

Gánh nước về nhà kể chuyện thấy trên đường, Tang mẫu chưa nghe hết đã bỏ cả ấm trà đó chạy đi, dọc đường đi thấy một vài người hàng xóm cũng đang hưng phấn chạy tới nha môn, đều là đi xem mình có được phân ruộng hay không?

Trước cửa nha môn đã đông nghìn nghịt, đa phần là người vùng ngoài mang theo gia đình, ai nấy mặt mày vừa cao hứng vừa khẩn trước, tay cầm thẻ bài. Sai dịch duy trì trật tự, còn những thư lại nha môn như Hầu Phổ mỗi người ngồi sau một cái bàn, phụ trách đăng ký.

Bức tường lớn bên cạnh nha môn có dán cáo thị, một lão tiên sinh đang chậm rãi đọc cho mọi người nghe.

Thì ra triều đình đang thực thi một chế độ gọi là "quân điền chế" trên toàn quốc, dựa theo số nam đinh trưởng thành trong nhà có thể phân cho hai loại ruộng, một loại gọi là ruộng khẩu phần, về nguyên tắc không được mua bán chuyển nhượng, sau khi chết phải trả lại cho triều đình. Một loại khác gọi là ruộng vĩnh nghiệp, có thể truyền lại cho con cháu cũng không thể mua bán.

Hợp Châu là vùng núi, đất thì bạt ngàn thật đấy, ruộng thực ra không nhiều, thế nhưng do chiến loạn lần trước chết quá nhiều, khiến vô số ruộng tốt bỏ hoang, cho nên triều đình tổ chức bách tính ở nơi người đông ruộng ít di cư tới Hợp Châu nhận ruộng, tổng cộng hơn năm vạn người, đồng thời còn cử hơn một vạn quan quân tới Hợp Châu truân điền, khiến nhân khẩu Hợp Châu thoáng cái tăng gấp đôi so với trước cuộc chiến.

Căn cứ vào nhân khẩu di cư và nhân khẩu cố hữu, mỗi đinh được phân chia sáu mươi mẫu ruộng, trong đó 40 mẫu là ruộng khẩu phần, chỉ đường trồng cấy mà không được sở hữu. Còn hai mươi mẫu ruộng vĩnh nghiệp có thể truyền cho con cháu và không được mua bán.

Triều đình còn ban bố một chính lệnh vô cùng trọng yếu, đó là thực hiện song song quân điền chế và tô dung điều, là những người được ruộng từ triều đình phải nộp thuế mà theo hạn ngạch nhất định cùng thực hiện lao dịch. Thuế mới rất thấp, đặc biệt với người nhiều ruộng, bởi vì không còn dựa theo số mẫu ruộng để thu thuế nữa, mà dựa theo nhân đinh.

Tang mẫu tới thì lão tiên sinh kia đã đọc được một nửa rồi, nghe không ra đầu đuôi, xung quanh lại bàn tán sôi nổi, nha này mấy trăm mẫu, nhà kia mấy chục mẫu, càng nghe càng như có mèo cáo trong lòng, một lúc sau Tang Oa Tử tới liền bảo hắn lên đọc cáo thị.

Tang Oa Tử từ nhỏ cùng nhi tử Chúc Dược Quỹ học tập, tuy chẳng đến nơi đến chốn, ít nhất nhận được mặt chữ, đọc xong về kể lại với mẹ.

Chia ruộng à? Ai cũng được à? Cứ nghe thấy cái gì được lợi là không chịu nổi, Tang mẫu kích động tới toàn thân run như lên cơn động kinh:” Vậy, vậy thì nhà ta được chia bao nhiêu ruộng?”

Tang Oa Tử nhìn mẹ mình mà sợ:“ Nhà ta là hộ kinh thương, nên có thể giảm một nửa ...”

“ Láo toét.” Tang mẫu mắt trợn lên như chuông đồng, rống rung chuyển xung quanh:” Giảm một nửa? Vì sao? Vì sao lại giảm nửa?”

“ Ôi con mụ điên kia gào rú cái gì thế, sợ hết hồn.”

“ Báo nha môn bắt lại đi, sao để mụ điên đi lang thang thế này?”

Xung quanh bị tiếng sư tử rống của Tang mẫu làm giật bắn mình, chửi loạn lên.

Tang mẫu to béo tóm cổ Tang Oa Tử lôi xềnh xệch ra ngoài, cả Tang phụ cũng bỏ quán đi xem cáo thị cũng đã tới, vội gỡ tay thê tử ra, nếu không Tang Oa Tử có khi chết ngạt.

“ Nói nhanh, nhà ta được chia bao nhiêu ruộng?”

Tang Oa Tử trước mặt mẹ mình không khác gì chuột thấy mèo rúm ró nói:” Cáo thị nói nam đinh như con được chia 60 mẫu, nam đinh như cha chỉ được chia 20 mẫu.”

Tang phụ ngớ người:” Vì sao cha mày được có hai mươi mẫu?”

“ Cáo thị viết vậy mà, nam đinh trên 50 tuổi chỉ được chừng đó thôi.” Thấy mẹ mình sắp lên cơn, Tang Oa Tử nói vội:” Đó không phải do con nói, con còn muốn đem toàn bộ ruộng chia cho nhà ta.”

“ Còn ta thì sao? Ta được bao nhiêu ruộng?”

“ Nữ nhân không được chia.”

“ Bằng vào cái gì? Nữ nhân không phải người à, không phải ăn cơm à?” Tang mẫu quát thẳng vào mặt nhi tử:

Tang Oa Tử vừa nói vừa lùi lại:” Cáo thị nói thế, chỉ chỉ nam đinh mới được phân ruộng thôi.”

“ Tổng cộng nhà ta được chia tám mươi mẫu ruộng, trong đó 25 mẫu ruộng vĩnh nghiệp, 55 mẫu ruộng khẩu phần.” Tang phụ kinh doanh lâu năm, nhẩm tính rất nhanh:

“ Tám mươi mẫu.” Tang mẫu nghe thế nhất thời vui sướng quên trời đất, lẩm bẩm:” Tiền từ trên trời rơi xuống, bán đi, bán đi, nhà ta không cày ruộng, hơn trăm quan, phát tài rồi. Bán xong chuộc lại quán trà, vẫn còn dư tiền.”

“ Mẹ!” Tang Oa Tử thấy mẹ điên điên khùng khùng làm xung quanh tránh xa thì xấu hổ kéo bà ta đi:” Con đã nói rồi, ruộng không thể bán.”

“ Cái cái gì, phân ruộng cho chúng ta mà lại không cho bán, vô lý, đâu ra chuyện vô lý như thế?”

“ Triều đình quy định như thế ...” Tang Oa Tử lẩm bẩm trong lòng vì những người như mẹ:” Nghe Hầu tiền cốc bảo, đó là chính lệch của triều đình, xuống tới địa phương còn phải tùy vào tình hình mỗi nơi xem xét, như còn bao ruộng để hoang, nhân khẩu thế nào. Trước tiên cứ đăng ký đã.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận