Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 497: Thấy lợi quên nghĩa. (2)

Chưa tới gần Quý Chi Đường đã thấy ở cửa không ít người bao quanh, có nông gia, có binh sĩ mặc quân phục, chỉ là không mặc khải giáp, không biết xảy ra chuyện gì, từ xa đã nghe thấy tiếng xôn xao.

Tang mẫu giật mình:” Thôi chết rồi, tên tiểu lang trung đó chắc trộm gà bắt chó lừa gạt ruộng nhà người ta, bây giờ người ta tới đòi nợ, mau mau lên không nhà mình không còn gì.”

Người Tang gia chỉ còn biết nhìn nhau, thực sự là hết thuốc chữa.

Tang mẫu đi tới sau đám đông, hỏi một người mặc quân phục:” Quân gia, mọi người tới bắt người à? Tả gia phạm án gì thế?”

Binh sĩ kia đẩy bà ta một cái:” Mụ điên này, mụ mới phạm án ấy, an nói kiểu gì thế?”

“ Lão bà tử này nói linh tinh, nói linh tinh.” Tang mẫu làm bộ làm tịch tát mình hai cái nhè nhẹ:” Thế mọi người tới đây làm gì?”

“ Bọn ta là quân hộ giải giáp quy điền, thời gian trước đói kém nhận ân của Tả gia, vừa được chữa trị lại được cho ăn, bây giờ Tả gia tuyển nông hộ, bọn ta tới thuê đất cầy cấy cũng là báo ân, đang đợi Hầu tiền cốc tới để đăng ký.”

Tang mẫu thở phào, hô lớn:” Nhường đường, nhường đường, lão bà tử là thông gia của Tả gia đây, cho đi cái.”

Tiểu Muội vừa thẹn vừa giận:” Mẹ, mẹ nói cái gì thế?”

Tang mẫu lờ đi như điếc, vẫn vừa lớn tiếng nói vừa chen lên, người khác nghe nói bà ta là thông gia của Tả gia đều tránh đường. Tang phụ lần nữa khuyên bảo Tiểu Muội:” Con về đi, nếu không sau này gả sang Tả gia khó nhìn mặt nhau, dù sao không ai cản nổi bà ấy, về đi. Đợi lát nữa cha xin lỗi họ sau cho.”

Tang mẫu vừa vào trong nghe thấy có người đang nói chuyện, mà nội dung thì lập tức khiến bà ta hứng thú, người nói là Nghê Nhị.

Nghệ Nhị nằm trên giường mềm, bốn người bộ dạng hỏa kế đứng xung quanh:” Tả lang trung, ông không trả ruộng cho nhà ta chứ gì, vì bây giờ giá ruộng tăng gấp ba lần rồi, nên thấy tiền mờ mắt hay không?”

Tang mẫu lòng giật đánh thót, có vài ngày nằm trên giường thôi mà giá ruộng đã tăng gấp ba rồi à, vì sao? Nhìn phản ứng xung quanh, có vẻ ai cũng biết, chỉ mỗi bà ta không biết.

Chuyện này cũng dễ lý giải, bây giờ thay đổi cách thu thuế, không dựa theo số mẫu mà dựa vào số nam đinh, như thế càng nhiều ruộng càng có lợi, dù không có người cầy cấy để hoang cũng chả sợ, mọi người nhắm vào điểm này tranh nhau lúc ruộng giá rẻ để mua, không ngờ ai cũng nghĩ giống nhau, tức thì đẩy giá ruộng lên.

Tả Quý ngồi sau bàn, mặt tối sầm, nhưng không nói không rằng.

Nghê Nhị nói khích không ăn thua, đổi giọng:” Tả lang trung, coi như ta cầu xin ông đó, nhà ông bây giờ có gần nghìn mẫu ruộng rồi, còn để ý chút ruộng đó à? Nhà ông có ơn với nhà ta, nhưng mẹ ta cũng tặng cho Tả gia củ sâm giá trị ngàn vàng rồi, còn chưa đủ sao? Sao ông còn chiếm ruộng nhà người ta không trả? Ông nói xem làm thế có đúng lương tâm không, nhà ta bây giờ chỉ dựa vào nó để ăn cơm thôi.”

Tả Quý không nhịn nổi nữa đấm bàn rầm một cái:” Được, hay cho Nghê gia, giỏi cho Nghê gia, ngươi về gọi Nghê đại phu tới đây, chỉ cần ông ta nói một câu muốn lấy lại ruộng trước mặt lão phu, lão phu sẽ trả lại toàn bộ. Từ nay hai nhà ân đoạn nghĩa tuyệt, cút đi.”

“ Tả Quý!” Nghê Nhị lộ nguyên hình, quát:” Rõ ràng ông biết đại ca ta bản tính hiền lành nhân hậu, không bao giờ tới đây đòi nợ, ông lại bảo đại ca ta tới, muốn chiếm đoạt ruộng Nghê gia lại làm ra vẻ à? Không có cửa đâu, ông không trả ruộng, chúng ta lên nha môn nói chuyện ... Dù phải kiện tới kinh thành, ta cũng phải đòi lại lẽ công bằng.”

“ Chiếm đoạt?” Tả Quý giận tới toàn thân run rẩy đứng dậy chỉ mặt Nghê Nhị:” Số ruộng này khi đó Nghê gia ngươi bỏ hoang không ai trồng trọt, không có thu hoạch lại phải bù thuế, chính Nghê gia ngươi nài nỉ nhi tử ta nhận ... Bây giờ ngươi tới đây đảo lộn trắng đen ...”

“ Cha, nói với loại người này làm gì?” Hồi Hương được Lương thị bảo Thảo Nhi đi gọi chen đám đông xông vào, chỉ mặt Nghê Nhị:” Họ Nghê kia, tự xéo đi hay muốn ta ném ra ngoài?”

Nếu Nghê Nhị lành lặn thì nàng không khách khí, giờ ông ta tàn tật mới cho một cơ hội, không ngờ kẻ này càng nói càng quá đáng.

Nghê Nhị sợ nhất là bà nương đanh đá này, có điều ông ta chuẩn bị trước, cuống lên:” Mấy, mấy đứa các ngươi đứng đó làm gì?”

Bốn tên hỏa kế tiến lên, toàn là kẻ cao lớn, một trong số đó quát:” Bà nương kia, có biết đây là ai không?”

Vừa rồi hai bên tranh chấp, binh sĩ và nông hộ vây quanh tuy tức giận, song không rõ đúng sai thế nào, nên không bênh được, nhưng bây giờ thấy có kẻ định hành hung người Tả gia, tất nhiên không chịu, tức thì mấy hán tử cao lớn đi tới, vung tay đánh luôn.

“ Mấy đứa nô tài chó má, dám càn quấy ở Quý Chi Đường à?”

Bọn họ toàn binh sĩ, chân đấm tay đá, túm cả bốn tên hỏa kế quăng ra ngoài, nằm đè lên nhau thành một đống.

Nghê Nhị lăn đùng ra la hét:” Ối dời ơi, Tả gia đánh người tàn phế này, ối dời ơi!...”

Mấy binh sĩ kia thấy Nghê Nhị tàn tật, ăn mặc không phải là bách tình bình thường nhất thời chần chừ.

“ Mẹ nó, để lão tử.” Một đại hán cao lớn vạm vỡ hơn người khác một cái đầu, da đen bóng lưỡng, râu ria mọc như cỏ dại, vung hai cánh tay rẽ đám đông đi vào, ngồi xuống vận lực quát "lên", nhấc bổng cái giường lẫn người.

Nghê Nhị sợ mất hồn mất vía:”Ối, ối, người đâu, quân gia ức hiếp người tàn tật.”

Đại hán đó không chút nương tình ném cả giường ra giữa đường, Nghê Nhị lăn lông lốc, kêu thảm không ngớt.

“ Mẹ nó, cho ngươi biết tên để lên quan mà kiện nhé, lão tử là đội chính đội ba đoàn nhân Kiềm kỵ quân, Phàn Mặt Đen chính là lão tử.” Phàn Mặt Đen hùng hổ bước tới bồi thêm một cước, giọng nói lớn vang vang cả phố:” Các vị hương thân phụ lão, ta tới muộn không rõ chuyện gì xảy ra, nhưng ta biết thứ súc sinh này là Nghê Nhị, nhà mở hiệu thuốc chó má gì đó, hồi trong thành nạn đói tràn lan, tới Tả gia được họ cho cháo ăn giữ mạng, không có Tả gia thì ngươi chết rồi, nợ ân không báo, bây giờ tới Tả gia làm xằng làm bậy. Hôm nay không bẻ nốt hai cái cẳng chó này của ngươi, lão tử không phải họ Phàn!”

Người xung quanh nghe viên quan quân này nói thế thì căm phẫn, nhao nhao hô hào bẻ chân chó của Nghê Nhị.
Bạn cần đăng nhập để bình luận