Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 597: Nhà là bến cảng.

Tả Thiếu Dương đứng nhìn theo bóng dáng nàng biến mất sau tàng cây, bỗng nhiên lão ca thành tỷ tỷ, còn thích xen linh tinh vào việc của y, làm việc vô cùng tùy tiện. Trước kia không phải không biết tính cách này của nàng, có điều chỉ nghĩ người giang hồ, hành xử như vậy là bình thường, đến khi bản thân nếm trải mới biết tư vị trong đó không hay ho gì.

Nho dĩ văn loạn pháp, hiệp dĩ võ phạm cấm, thật chẳng sai.

Sáng nay đã gặp chuyện không vui, giờ lại thêm chuyện này, Tả Thiếu Dương tức mình nhặt đá ném xuống sông, ném tới toát mồ hôi thấy thoải mái hơn một chút, lên ngựa tới y quán.

Buổi chiều vẫn như thế, nhìn người khác bận rộn, mình thì chẳng có việc gì làm.

Tả Thiếu Dương không thể đi sang bảo người ta đưa bệnh nhân đây cho mình khám, cái này rất kỵ, hơn nữa khám bệnh quá nhiệt tình, chẳng những không được báo đáp, lòng tốt còn hỏng việc, cho nên y lại thất nghiệp suốt cả buổi chiều.

Hết giờ làm, Tả Thiếu Dương lại một mình dắt ngựa về nhà, Tả Quý đang ngồi dưới hành lang uống trà, vốn định gọi y lại hỏi xem ngày đầu tiên làm quan ra sao, nhưng thấy mặt nhi tử rầu rĩ, liền không hỏi nữa, chẳng lẽ làm quan không thuận sao?

Chào hỏi cha, giao ngựa cho Đinh Tiểu Tam, Tả Thiếu Dương về phòng, mở cửa sổ ra, Bạch Chỉ Hàn đang làm cơm, mùi thức ăn thơm nức mũi, thường ngày y sẽ chạy đi ăn vụng, lúc này chỉ ngồi đó gãi cổ Bi Vàng ngây ra nhìn tuyết đọng trên khóm trúc, chuyện ở y quán là chuyện nhỏ, y đã lường trước được, việc Tiêu Vân Phi làm mới khiến y thực sự không thoải mái.

Y vốn không có bằng hữu, trước nay luôn coi Tiêu Vân Phi như bằng hữu của mình, là vị lão ca mà y luôn khâm phục, nhưng qua chuyện ngày hôm nay, cảm thấy khó tiếp tục làm bằng hữu với nhau được nữa.

Kiều Xảo Nhi thấy tâm tình phu quân không tốt, cẩn thận đi tới bên cạnh ngồi xuống, nhưng không dám hỏi gì.

Tả Thiếu Dương ngồi thừ người mất một lúc mới nhận ra Kiều Xảo Nhi ngồi bên cạnh nãy giờ lo lắng nhìn mình thì vỗ đầu, mình làm gì thế này, ra ngoài gặp chuyện không vui, sao lại mang về nhà, ảnh hưởng tới mọi người chứ, bế Kiều Xảo Nhi đặt lên đùi:” Không sao, ngày đầu đi làm chưa được quen lắm.”

Kiều Xảo Nhi cũng không quen thân thiết thế này, bất an nhìn ra cửa một cái:” Phu quân, nếu gặp chuyện không vừa lòng cứ kệ nó là được.”

“ Nhìn nàng của ta thế này, không muốn kệ cũng không được rồi, tức phụ, hôn một cái an ủi đi.” Tả Thiếu Dương mặt dầy chu môi ra:

Kiều Xảo Nhi mặt đỏ như gấc chín, muốn trốn nhưng Tả Thiếu Dương ôm rất chặt, không thoát được, để lâu sợ người khác nhìn thấy, cúi xuống hôn nhanh, một cái như gà một thóc.

Tả Thiếu Dương làm gì có chuyện tha cho nàng đơn giản thế, kéo ghì nàng vào hôn tới khi Kiều Xảo Nhi nhũn người ra, hai bầu ngực cũng xoa nắn mấy cái mới thỏa mãn, cười lớn buông tha cho nàng:” Tức phụ, đi ăn thôi, vi phu đói rồi.”

Đời là thế, không nên đâm đầu vào ngõ cụt, gặp bế tắc thì thay đổi cách nhìn, trời đất rộng mở, nhưng ai mà biết được phía trước là ngõ cụt, bước thêm một bước lỡ chuông reo thắng cuộc vang lên thì sao, thế nên hên xui thôi, mấy lời khuyên sách vở thực chất chả có ý nghĩa gì đâu.

Dù sao Tả Thiếu Dương tự xua đi được u ám trong lòng, sáng nay tâm trạng không tốt ăn cơm ở cửa hàng chẳng vào, gọi một đống cuối cùng húp được chút canh rồi thôi, quan trọng là cái mồm y được Bạch Chỉ Hàn chiều kén lắm rồi, mấy món ăn vặt linh tinh ngoài đường còn được, chứ bữa chính cứ phải nàng nấu cơ.

Rời phòng chạy ngay tới bếp, cách mấy bước chân đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm ngào ngạt, đó không phải là mùi thức ăn nữa, mà là mùi hạnh phúc, ngó vào trong, thấy Bạch Chỉ Hàn đứng trước bếp, cúi xuống cầm cái ống thổi lửa lớn. Nàng chỉ mặc cái váy đơn giản, không nhiều hoa văn cũng chẳng nhiều lớp, có lẽ trong bếp hơi nóng, áo ngoài cởi ra rồi, động tác cúi người vừa vặn tôn lên cặp mông no tròn hấp dẫn, thời xưa không có khái niệm ngực to mới đẹp, nhưng bất kỳ thời đại nào, cô gái có cặp mông tròn luôn được coi là đẹp, đó là vẻ đẹp khỏe khoắn tượng trưng cho sinh sản, hình như còn có tên thi nhân dâm đãng nào đó còn ví mông nữ nhân như bộ mặt thứ hai của nữ nhân.

Bạch Chỉ Hàn có cả hai khuôn mặt rất đẹp.

Đứng sững ra một lúc rồi mà nha đầu đó không biết, vẫn chổng mông về phía mình, khiêu khích, đây chắc chắn là hành động khiêu khích không thể dung thứ, đi tới tay ôm lấy eo nàng, tay vỗ mông, cười hì hì:” Bảo bối, sắp được ăn chưa, thiếu gia đói rồi.”

Bạch Chỉ Hàn không giật mình, nhưng hốt hoảng đẩy y ra:” Thiếu gia, không được làm thế, phu nhân nhìn thấy thì biết làm sao?”

“ Nhìn thấy thì làm sao nào? Xảo Nhi lại không biết tình cảm của chúng ta.” Tả Thiếu Dương gằn giọng nói:” Nha đầu, ta cảnh cáo nàng lần sau không được làm mấy trò như mang nước rửa chân cho Xảo Nhi nữa, nhớ lấy, nếu nàng làm mấy chuyện như vậy, không cần biết, ta cứ nàng mà phạt.”

Lời lẽ rất nghiêm khắc, nhưng nếu bàn tay đặt ở mông nàng chịu buông ra thì sẽ có sức thuyết phục hơn.

Bạch Chỉ Hàn chẳng sợ y, quay đầu lại nhìn, không thấy ai, cố sức đẩy Tả Thiếu Dương ra:” Thiếu gia làm quan rồi, cũng thành thân rồi, nếu không có quy củ trong nhà sẽ loạn, thiếu gia không làm gương, sao nói được nha hoàn hạ nhân, tới lúc đó mất mặt chính là thiếu gia.”

“ Quy củ nhà khác không áp dụng với nhà ta, ta nói rồi, cưới các nàng về, ta sẽ coi như nhau, ít nhất ta cũng cố gắng đối xử bình đẳng với các nàng.” Tả Thiếu Dương hầm hừ nói:” Mà cũng đừng lấy quan nọ quan kia ra nói, ta vốn không thích làm quan, chẳng cần giữ cái thể diện quan gia gì, nàng còn lấy cái đó ra nói, hôm nào đó khách tới chơi, ta mặc áo không mặc quần ra tiếp, cho nàng mất hết thể diện luôn.”

Bạch Chỉ Hàn vừa tức mình vừa buồn cười:” Thiếu gia làm thế mất mặt là phu nhân, không tới lượt Chỉ Nhi mất mặt.”

Tả Thiếu Dương đột nhiên xoay người Bạch Chỉ Hàn lại, để nàng đối diện với mình, nhìn chăm chú vào mắt nàng, tới khi Bạch Chỉ Hàn đỏ mặt quay đầu đi:” Thiếu gia nhìn gì?”

“ Nha đầu, đừng tưởng mỗi nàng hiểu ta, nàng có hơn hai mươi kiểu đảo mắt, mỗi kiểu lại một hàm ý riêng, không cần giả bộ hiền thê lương mẫu, điềm đạm đúng mực làm gì, con người có thất tình lục dục, ghen tỵ không phải là cái gì xấu.” Tả Thiếu Dương hôn chụt lên môi nàng cái, còn bóp ngực thêm một cái cười ha hả:” Hôm nay biết nàng ghen là ta vui rồi, cứ tưởng ta không đủ hấp dẫn chứ, yên tâm, mấy hôm nữa thiếu gia sang sủng hạnh nàng, giờ làm cơm nhanh lên, ta đói rồi … ha ha ha.”

………
Bạn cần đăng nhập để bình luận