Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 470: Say hết cả rồi. (1)

Dư chưởng quầy được nhi tử dìu đỡ, cầm cái bát ăn cơm, đổ đầy rượu đi tìm Tả Thiếu Dương.

Ông ta uống tới líu lưỡi rồi:” Lão đệ, nếu nói tới lang trung chữa bệnh, lão ca gặp ... gặp nhiều rồi, lão đệ có tiền đồ nhất, tài năng dài hơn râu rồi .. À, lão đệ chưa có râu ha ha ha. Nhân lúc ta còn đứng nói được, nhờ phúc của cậu, lão ca mới không phải nằm liệt giường ... Chén rượu này … không mời ai hết, lão ca mời riêng mình cậu thôi, nào nào, cạn chén!”

Không mời ai hết của ông ta mới chỉ là quá nửa số người ở đây, Tả Thiếu Dương cũng không từ chối, hôm nay y thấy mình uống rất được:” Lão bá, nếu không có gỗ âm trầm của lão bá, cháu cũng không thể chữa được cho lão bá và Xảo Nhi, bây giờ còn có bộ công cụ tốt, như thế, nên cháu phải cảm tạ lão bá mới phải.”

“ Không, không đúng.” Dư chưởng quầy lắc đầu quầy quậy, người xiêu vẹo theo, làm nhi tử ông ta đỡ rất vất vả:” Cái khúc gỗ đó của ta ... Bao bao nhiêu lang trung có ai biết dùng đâu ... Đó là bản lĩnh, ta gặp ai cũng nói đó là bản lĩnh của tiểu lang trung ...”

Ông ta rống lên:” Quý Chi Đường có tiểu lang trung bản lĩnh lắm.”

Lập tức có người hưởng ứng.” Đúng đúng, ta từng gặp cậu ta rồi đấy.”

“ Trắng trẻo đẹp trai, lão hán thích.”

Tả Thiếu Dương toát mồ hôi, lão già nào nói câu cuối, thề cả đời không gặp lại, ông già này cũng nên cho gục luôn:” Lão bá, uống uống, đa tạ lão bá, uống nào.”

Nháy mắt với Thảo Nhi để nó rót đầy bát cho ông ta, còn mình nâng bát không lên làm bộ uống.

Quả nhiên Dư chưởng làm một hơi cạn, song ông ta chưa gục, khoác vai Tả Thiếu Dương:” Lão đệ, hỏi một câu nhé.”

Tả Thiếu Dương lại rót rượu:” Lão bá nói đi.”

“ Xảo Nhi là con bé khá lắm đấy, lão đệ à, sao lại từ chối chứ, tiếc quá, nếu không hôm nay có khi chúng ta uống rượu hỉ rồi.” Dư chưởng quầy qua lại với Kiều gia khá thân thiết, nên hỏi câu này:

Ông ta nói lớn, Tiểu Muội, Miêu Bội Lan đều nghe thấy cả, ngạc nhiên nhìn Tả Thiếu Dương, Tả Thiếu Dương cười khổ, đành đáp cho cả các nàng nghe:” Lão ca, ta chỉ coi Xảo Nhi như muội muội thôi, cũng giống Thảo Nhi vậy.”

Dư chưởng quầy gật gù:” Ra thế, không sao, không sao, đó là thiệt thòi của Kiều gia thôi, lão đệ bản lĩnh, lo gì không kiếm ... Kiếm được cô nương tốt, cứ giao cho lão ca, yên tâm, ta kinh doanh ngọc, quen biết nhiều nhà quan quý, thế nào cũng tìm cho .. lão đệ một cô nương xứng đáng.”

Thấy bộ mặt nhăn nhó của Tả Thiếu Dương, nhi tử Dư chưởng quầy nói:” Cha, cha say rồi, chúng ta về thôi.”

Dư chưởng quầy gạt đi:” Ai, ai nói ta say, kẻ nào vừa nói, ra đây đấu ba trăm chén.”

Đúng lúc này đằng sau có tiếng cười như ếch kêu đêm mưa:” Oa oa oa, Tả công tử, lão thân tới chúc rượu đây.”

Tả Thiếu Dương không cần nhìn cũng biết là Tang mẫu rồi, quay đầu lại chỉ thấy Tang phụ, Tang mẫu, Tang Tiểu Muội đang cầm chén rượu nhỏ, nhìn quanh thấy Hoàng Cầm và tỷ tỷ Hồi Hương đang cạn chén tưng bừng, như chỉ hận kiếp này quen nhau muộn, Tang Oa Tử ngồi uống rượu một mình mặt đờ đẫn nhìn về phía bàn họ, chắc là nhìn thê tử, đêm nay Hoàng Cầm vui rồi.

Tang mẫu cắt ngang suy nghĩ của y, nói bằng giọng bà ta cho là ngọt nhất:” Tả công tử, cậu cứu mạng cả nhà ta, ta cảm kích bất tận, đời này không báo đáp được, Tam nha đầu được vào Tả gia, là phúc của nó, tuy chưa quá môn, nhưng chúng ta coi như thông gia rồi, nào, uống một chén.”

Tiểu Muội vừa rồi mời rượu Tả Quý và Lương thị, tuy không say, song má hồng hồng, đôi mắt ướt át nhìn y, vô cùng đáng yêu.

Tả Thiếu Dương nâng chén, mỉm cười với Tiểu Muội, còn chưa kịp uống thì Tang mẫu đã tới gần than vãn:” Tả công tử, không phải lão thân kể khổ đâu, cơ mà ta cùng Tang lão đầu thành thân tới nay, vất vả cả đời, tích góp được chỉ mở quán trà nho nhỏ, nhưng hai tháng đói kém, thành của Tả gia rồi. Đã thế còn nợ mấy chục lượng phải gả cả khuê nữ trừ nợ, không biết sau này sống dựa vào cái gì, nhi tử không trông cậy được, tôn tử không thấy đâu, nghĩ mà đau lòng.”

Nói tới đó Tang mẫu nghẹn ngào, Tả Thiếu Dương xấu hổ lắm, cảm giác mình giống như cường hào ác bá xã hội cũ lợi dụng cưỡng ép khuê nữ người ta vậy.

Tang phụ cười áy náy với Tả Thiếu Dương, cạn chén rượu kiếm cớ đi mất, chỉ còn Tiểu Muội khẽ cắn môi đứng đó, nàng cũng biết mẹ mình nói có lý, đại ca của nàng chỉ biết nói sao thì nghe vậy, xưa này chưa bao giờ có chủ kiến, có đại tẩu đảm đang lại xung khắc với mẹ mình.

Tang mẫu càng khóc càng thương tâm:” Tả công tử, cậu có biết không, ta và Tang lão đầu năm xưa ở bến tàu vất vả, cuộc sống đó không phải của con người mà, mùa đông nước đóng băng, thuyền bè không đi được, lão đầu đó còn mình trần kéo thuyền, thương lắm. Bây giờ nhìn khỏe mạnh chứ trong người có sẵn mầm bệnh rồi, giống như Chúc lão hán ấy, chỉ sợ phát bệnh một cái không đứng lên được.”

“ Ta ở trên con thuyền nhỏ, thức khuya dậy sớm may vá giặt giũ cho người ta, đến ba mươi tết mà vẫn còn giặt đống quần áo, lạnh tới tay không còn cảm giác, không giặt không có tiền ăn tết ... Đám Oa Tử, Tiểu Muội với cả tẩu tử của nó đâu có biết những khó nhọc đó, đâu có hiểu kiếm được một đồng gian nan ra sao, chúng chỉ biết trách lão thân cứ tính toán từng đồng từng xu, nhưng nếu không như thế chúng chết cả rồi, đâu còn đứng đó trách lão thân ... Oan ức, buồn lắm, hu hu hu ...”

Tang mẫu khóc, Tiểu Muội nghe mẹ kể cũng khóc theo, Tả Thiếu Dương đau đầu không thôi, muốn tránh đi không nghe, nhưng Tang mẫu khóc thì khóc, nhưng lời tuôn ra không ngưng nghỉ, làm y muốn xen vào một câu cũng khó.

“ Ái dà, cái gì thế này ...” Tang mẫu bị ai đó xô vào, đưa tay ra đỡ:” A, Tam nương, sao lại say thành thế này, nữ nhân phải biết giữ gìn chứ, say thế không hay đâu ...”

“ Ngại quá ...” Triệu Tam Nương nắm tay áo Tả Thiếu Dương kéo đi:” Đại lang, mấy vị thúc bá đang muốn chúc rượu cậu đó, Tang gia tẩu tử xin lỗi nhé.”

Tang mẫu tức lắm, nhưng chỉ biết dậm chân.

“ Tam thẩm, đa tạ giải vây, ta phải về chúc rượu ...” Tả Thiếu Dương không kịp mừng thì phát hiện Triệu Tam Nương kéo mình ra khỏi đại sảnh, đi vòng vèo thế nào lại ra sau một bụi cây khuất bóng người thì có linh cảm không lành, muốn thoát thân nhưng tay áo y vẫn bị giữ chặt:

Triệu Tam Nương đứng lại, giọng nũng nịu:” Đại lang, ta giải vây giúp cậu, cậu tạ ơn ta thế nào?”

Tả Thiếu Dương khuyên can:” Tam thẩm ai chuốc thẩm uống nhiều rượu thế này, để ta về bảo Thảo Nhi nấu cho ít canh giải rượu.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận