Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 614: Lên núi hái thuốc.

Tả Thiếu Dương đi ngựa, dẫn đội nhân mã của Bành Bính về nhà, gõ cửa, Hà Tử đi ra mở cửa, thấy Tả Thiếu Dương và vị quan gia nữa, có chút hoảng sợ lùi sang bên.

Kiều Xảo Nhi và Bạch Chỉ Hàn đều ra, Tả Thiếu Dương giới thiệu, hai bên làm lễ ra mắt, hai nàng thấy y đột nhiên có một lão ca là quan lớn thì ngạc nhiên lắm.

Bành Bính nhìn quanh nhà, lắc đầu:” Hiền đệ mua cái nhà này đúng là nhỏ ... Khụ khụ, để ta gọi lý chính tới, hỏi xem nhà nào gần đây muốn bán nhà, như thế tiện hơn.”

Huynh đệ với nhau thì tất nhiên không nói tới tiền bạc, lý chính tới nơi rối rít vâng dạ, thật ra chuyện này Tả Thiếu Dương tìm lý chính cũng đủ rồi nữa là quan lớn cả đời lý chính chưa chắc được gặp trực tiếp ra lệnh, hứa sẽ lo xong chuyện này trong thời gian sớm nhất, thậm chí tính bỏ tiền túi mua ngay ngôi nhà sau nhà Tả đại nhân.

Tả Thiếu Dương dặn dò đám Kiều Xảo Nhi có thể đi vài ngày mới về, sau đó mang cả Bi Vàng cùng hai tùy tùng của Bành Bính lên đường.

Ba người Tả Thiếu Dương xuất phát đã là buổi trưa, đi về phía đông, đường không quá xa, chập tối đến được chân núi Hoa Sơn, chả dại gì lên núi vào giờ này, cho nên kiếm khách sạn ngủ cho khỏe.

Ngày hôm sau Tả Thiếu Dương cùng hai tùy tùng và Bi Vàng lên núi.

Nói ra cũng khéo, bây giờ là mùa xuân tháng ba, chính là thời tiết tốt nhất để đào sâm Hoa Sơn, địa hình Hoa Sơn mặc dù tương đối hiểm trở, nhưng không cao, cẩn thận một chút là được.

Leo núi chừng một canh giờ, Tả Thiếu Dương thấy khoảng cách đủ cao, bắt đầu tìm kiếm. Không chỉ sâm Hoa Sơn, mà bất kể thứ thuốc nào chưa có cũng sẽ mang về trồng, về nhà lựa chọn sau, dù sao cái sân hơi nhỏ. Tả Thiếu Dương tính trồng khoảng hai chục loại cây thuốc là đủ, dù sao Bạch Chỉ Hàn dọn cái mảnh đất đó đâu phải thực sự muốn trồng rau, nàng chỉ muốn tạo công ăn việc làm cho Kiều Xảo Nhi mà thôi, thế thì trồng cái gì chẳng là trồng.

Ở cái thời đại đó sâm Hoa Sơn không có giá trị sử dụng, cho nên chẳng ai đào, nhưng cũng chẳng phải rau dại đâu cũng có, tìm mãi mới được một cây, còn nhỏ, thôi cho nó sống thêm vài năm nữa.

Hai tùy tùng kia chỉ có một người biết hái thuốc, một người am hiểm vùng này, ba người tìm kiếm một hồi không thấy, Tả Thiếu Dương quyết định chia nhau ra, hẹn gặp lại ở cái cây cổ thụ dễ thấy. Có điều khi y miêu tả sâm Hoa Sơn xong thì trong họ gật đầu với cái vẻ mặt đần độn chẳng khiến người ta tin chút nào, xem ra chỉ có thể dựa vào bản thân mà thôi.

Từ lúc lên núi, Tả Thiếu Dương thả Bi Vàng chạy chơi, vèo cái đã không thấy bóng dáng đâu nữa, nhưng nó thông minh lắm, không bao giờ đi quá xa nên không cần lo, lúc nào về huýt sáo một cái là được. Trước kia cứ lo nó sẽ đi mất, bây giờ không cần nữa rồi.

Tìm kiếm một lúc thì thấy một cây, nhìn bề ngoài có vẻ không sai, nhưng phải leo lên vách núi, không cao lắm, chỉ một đoạn ngắn, bỏ gùi thuốc xuống, gài cuốc vào hông, dây thừng quấn vai, dây thừng là để chuẩn bị khi leo xuống, lên dễ xuống khó mà, cẩn thận vẫn hơn, vặn chân vặn tay, kiếm vị trí, hít hà mấy hơi leo lên.

Vừa leo lên được một đoạn ngắn, nghe thấy sau có tiếng cười khẽ, sởn gai ốc, quay đầu nhìn, chỉ thấy một nữ tử mặc võ phục gọn gàng, tha thướt đứng dưới cái cây thông, khuôn mặt xinh đẹp, Tả Thiếu Dương nghi hoặc:” Tiêu tỷ tỷ?”

Tiêu Vân Phi tinh nghịch háy mắt:” Không nhận ra ta nữa sao?”

Giọng của nàng trong như tiếng suối chảy qua khe đá.

Quả thật là không nhận ra, lần trước chỉ thấy mặt nàng trong tích tắc, lần này mới thấy toàn bộ chân thân nữ nhi của nàng, nhất là bộ võ phục ôm vừa người, hiện lên đường cong yêu kiều của nữ nhân thành thục. Tiêu Vân Phi nói hơn Tả Thiếu Dương hai tuổi, lúc này đã là hai bảy, chính vào độ chín nhất của nữ nhân, xét về dung mạo Xảo Nhi, Tiểu Muội tuyệt không thua kém nàng, khỏi nói tới Bạch Chỉ Hàn, nhưng nếu nói tới phong tình nữ nhân, các nàng chỉ như cô bé con. Tả Thiếu Dương chỉ muốn tát bản thân một cái, uổng công học hành bao năm, cơ bản khung xương nam nữ rất khác nhau, người thời đại này không nhận ra đã đành, mình cũng không chú ý đúng là nhục.

Hồi trước cứ nghĩ vị ca ca tính cách đặc biệt không thích gần gũi với người khác, Vượng Tài lần trước thoát nạn muốn ôm nàng, bị ăn tát gãy răng, quá oan uổng, người ta đâu có biết.

Đối với vị ca ca, à không tỷ tỷ này, cảm xúc Tả Thiếu Dương rất lẫn lộn, cho tới giờ vẫn không chấp nhận được cách làm của nàng khi phá hoại hôn sự của mình, đặc biệt là chuyện Bạch Chỉ Hàn, rồi Vu tiểu thư tự tử suýt chết. Lần trước gặp nhau cũng kết thúc không vui vẻ gì, nhưng nhìn thái độ thì nàng bỏ mấy điều đó ra sau đầu cả rồi, mình có khó chịu thì cũng tự làm mình không vui thôi.

“ Tiêu tỷ tỷ, sao lại ở đây?”

“ Sợ ngươi bị hổ ăn thịt cho nên đi theo.” Tiêu Vân Phi mỉm cười:

“ Thì ra tỷ luôn theo ta, vậy mà ta không biết gì cả.”

“ Chuyện ngươi không biết còn nhiều lắm, ngươi tới Hoa Sơn đào thuốc chữa bệnh cho lại bộ thị lang Bành Bính đúng không?”

Tả Thiếu Dương cảm giác trong lời nói của nàng có gì đó không ổn:” Tỷ theo ta tới đây là muốn nói gì sao?”

Tiêu Vân Phi không đáp, chắp tay sau lưng thong thả đi tới, ngẩng đầu chỉ cái cây sâm Hoa Sơn kia:” Ta thấy ngươi nhìn nó khá lâu rồi, muốn hái nó đúng không?”

“ Đúng, ta đang muốn leo lên thì tỷ tới.”

" Ta có thể lên đó đào giúp ngươi."

" Không cần đâu, thứ mình muốn tất nhiên tự mình đi lấy." Tả Thiếu Dương lắc đầu, lần nữa đeo gùi lên, nắm vách đá, từng bước từng bước leo lên:

Tiêu Vân Phi khẽ run lên, mím môi thoáng cái lắc người biến mất, không nói không rằng.

Tả Thiếu Dương thở dài một tiếng, nếu là Tiêu lão ca kia, người ta võ công cao cường, y không ngại nhờ vả, còn Tiêu tỷ tỷ tính cách khó lường này, y muốn giữ khoảng cách. Quan hệ hai người chắc chắn không bao giờ được như trước nữa, y chỉ muốn nhớ tới hình ảnh vị Tiêu lão ca hào hiệp phóng khoáng thôi.

Vách núi này không phải là quá dốc, lại còn rất nhiều khe hở, có cả cành cây và cỏ dại trong khe để nắm lấy, leo hơi vất vả một chút, nhưng mà không có nguy hiểm gì cả.

Tả Thiếu Dương không mạo hiểm, chỗ nào quá dốc thì y tốn công tìm đường vòng, chầm chậm mà leo, thi thoảng còn gặp vài cây thuốc không ngờ. Khi leo lên được một trượng thì dừng lại nghỉ ngơi, cây sâm kia đã trong tầm mắt rồi, nhưng đến nơi mới thấy, muốn lấy được nó vẫn hơi có chút độ khó.

Đang loay hoay kiếm cách lên đó thì bóng dáng Tiêu Vân Phi thoáng cái xuất hiện, ngay bên cạnh cây sâm, chỉ vươn tay ra là lấy được, nàng không làm, đứng đó nhìn Tả Thiếu Dương chờ đợi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận