Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 784: Năm tháng thoi đưa. (1)

Hiện đã là năm Trinh Quan thứ năm, Đột Quyết cũng như các thế lực phản loạn đã bị đánh bại, uy thế Lý Thế Dân như mặt trời giữa trưa, không ai dám chống đối, mấy nhóm phản tặc nhỏ lẻ cũng vội vàng quy hàng, giải tán, không thì trốn vào rừng sâu không dám thò mặt ra. Thiên hạ thái bình, không còn lục lâm cường đạo nữa, trong hoàn cảnh đó người Tả gia quay về Hợp Châu sau chuyến hành trình dài mệt mỏi.

Hợp Châu đã hoàn toàn thoát khỏi bóng ma chiến tranh, sau khi chính sách phân điền được thực thi, bách tính an cư lạc nghiệp, cuộc sống thay đổi từng ngày, sớm không còn dáng vẻ năm đầu Trinh Quan nữa. Dọc đường đi tuy không thể nói là phồn hoa, nhưng mà dân cư đông đúc lên thấy rõ, làng tiếp làng, ruộng sát ruộng, thương cổ qua lại, nhìn đâu cũng thấy người, khung cảnh làm người ta yên lòng.

Đi qua huyện Thái Hòe, vừa mới qua ải nhỏ chẹt giữa hai ngọn núi, bầu không khí khác rất nhiều, mấy ông lão ngồi dưới tán cây nhàn tản chơi cờ, bà lão chạy đuổi theo đứa cháu mặc yếm đỏ bước đi lẫm chẫm, chàng trai khỏe khoắn mướt mồ hôi trên cánh đồng, nam nữ làm việc trên đồng thi thoảng rộ lên tiếng cười đùa, không khí chậm rãi thanh bình, thân thuốc tới làm người ta phát khóc.

Tả Thiếu Dương đứng hẳn lên càng xe, cảnh tượng này làm người ta nhìn không biết chán.

" Tả Mẫu Mực, trời ơi Tả Mẫu Mực về rồi, lão thân vừa mới thấy Tả Mẫu Mực ... Ngài đúng là Tả Mẫu Mực ..."

Trong tiếng hô của lão phụ bán quán bề đường dường như còn lẫn tiếng khóc nghẹn.

Đi qua cổng thành vừa mới về tới đầu phố thì có người nhận ra, trên đường tức thì yên tĩnh, sau đó rộn ràng như Tết, già trẻ lớn bé cùng nhau tuôn ra đường, tới hoan nghênh Tả Mẫu Mực. Tả Thiếu Dương xuống xe ngựa, hai tay ôm quyền đi qua đoàn người, cũng không ngừng nói lời cảm kích, thỉnh thoảng còn nâng những lão nhân trong đám người đứng dậy, không để họ thi lễ với mình, thi thoảng lại gọi tiếng Trương thẩm, Lý thúc làm ông bà già vui lắm.

Thực ra người vui mừng hơn là Tả Thiếu Dương, xung quanh đều là gương mặt thân thuộc, khung cảnh thân thuộc, hết sức ấm lòng, vết thương lớn ở Trường An, được tình cảm mộc mạc chất phác của bách tính Hợp Châu dần chữa lành.

Tin tức Tả gia trở về lập tức mọc cánh bay khắp thành, rất nhiều người kéo tới, chỉ để chào Tả Thiếu Dương một cái rồi được y gật đầu đáp lại, thế là lại hớn hở chạy đi.

Tả gia bây giờ đông người, Quý Chi Đường thực sự không chứa nổi nữa, trước kia đại trạch viện bán lại cho Chúc gia, không ngờ Chúc gia về sau chuyển lên kinh thành rồi, Hằng Xương dược hành ở Hợp Châu giờ chỉ còn là nhánh nhỏ, đại trạch viện ở đó, biết Tả gia về, thấy họ chen chúc trong căn nhà nhỏ thì chủ động nhượng lại. Hai nhà quan hệ chuyện tiền bạc giấy tờ để sau, có thể chuyển vào ở ngay lập tức, Tả Quý rất cao hứng.

Tối ngày hôm đó, Tả mở tiệc chiêu đãi thân thích bằng hữu tới thăm, Triệu Tam Nương, Dư chưởng quầy, Nghê đại phu, từ Lý Đại Tráng tới Lý Tứ Trang, Tang gia … không ai không phải người thân thiết, mỗi người đều có cuộc sống tốt hơn rồi. Tả Thiếu Dương uống tới say khướt, khi loạng choạng về hậu viện, lớn tiếng muốn tuyên bố hôm nay muốn chăn lớn ngủ cùng. Không ngờ Bạch Chỉ Hàn đi tới nói:" Lão gia, nguyện vọng lớn của người e là không thành, Lan Nhi có hỉ rồi."

" Thật à?" Tả Thiếu Dương mừng rỡ, hơi men bay biến cả, vội chạy tới bắt mạch cho Miêu Bội Lan. Đúng là có thai rồi, tuy y đã có hai nhi tử, nhưng mà biết Bạch Chỉ Hàn và Tang Tiểu Muội hoài thì ở trong lao, tính mạng chỉ mành treo chuông, không thể so với lúc này được, cao hứng nhấc bổng Miêu Bội Lan lên.

Kiều Xảo Nhi hoảng hốt chạy tới:" Lão gia, cẩn thận em bé trong bụng Lan Nhi tỷ tỷ."

Tả Thiếu Dương biết lúc này chưa cần cẩn thận như thế, nhưng rốt cuộc vẫn lo, vội vàng dừng lại, cẩn thận đặt Miêu Bội Lan lên giường, ngồi xuống đất áp mặt vào bụng nàng:" Để ta nghe xem."

Miêu Bội Lan xấu hổ tránh đi, Tẻ Thiếu Dương đuổi theo đòi nghe, mọi người đều cười, hai nhi tử hơn một tuổi đang học nói cũng cười khách khách.

Hoa nở hoa rụng, năm tháng thoi đưa.

Chớp mắt một cái đã bốn năm trôi qua.

Trong bốn năm nay, Miêu Bội Lan sinh cho Tả Thiếu Dương một nữ nhi mỹ lệ, Kiều Xảo Nhi rốt cuộc cũng khai hoa kết quả, sinh một nhi tử cho Tả gia, cả nhà thở phào, nàng là người áp lực nhất. Rồi Tang Tiểu Muội tiếp tục sinh thêm một nữ nhi. Tới đây Tả Thiếu Dương có ba nam hai nữ, có thể nói con cái đầy nhà, khỏi nói phu thê Tả Quý vui thế nào.

Không biết có phải vì bị năm đứa con quấy rầy không, mỗi năm Tả Thiếu Dương vào núi tu luyện đạo thuật một tháng, các nàng hay trêu y đi trốn con. Đừng vì thế mà xem thường, Tả Thiếu Dương chăm con rất giỏi, thậm chí một mình y chăm năm đứa cũng chẳng vấn đề gì cả, các nàng chăm con có khi một đứa cũng làm mệt nhoài, nhất là trẻ con hay bệnh vặt, rất phiền nhiễu.

Mỗi lúc như thế đặt vào tay Tả Thiếu Dương là ổn, hỏi y bí quyết là gì, y nói, phải kiên nhẫn như với người bệnh, không được nóng giận, không được nản chí, thế là được ... Các nàng chịu thua, muốn mắng không mắng được.

Y thuật của Tả Quý từ sau khi có được tâm đắc hành y của mấy lão thần y trong mấy chục năm, thêm vào được Tả Thiếu Dương chỉ điểm, không chỉ có thể một mình đảm đương Quý Chi Đường, còn có danh tiếng không nhỏ trong thành Thạch Kính.

Đương nhiên so với Tả Thiếu Dương thì không là gì, y đi khắp nơi hành y chữa bệnh, cứu người vô số, người mộ danh tìm tới cũng không ít, không thiếu người tới từ kinh thành. Tả Thiếu Dương tuyệt đối không bước chân vào đất Quan Trung, đừng nói tới kinh thành.

Ngoài ra có một số người thân phận hiển quý, vung tiền lớn muốn y tới nhà chữa bệnh, bị Tả Thiếu Dương từ chối, thậm chí là có người bệnh nguy trong sớm tối, nhưng y nhìn ngứa mắt là không chữa, hơn nữa còn chẳng thèm kiếm lý do, không thích là không chữa thế thôi. Y còn chẳng nhận mình là y giả, chữa bệnh không phải nghề, không phải chức trách, cũng chẳng để kiếm tiền, đơn thuần là hứng thủ của lão tử.

Cái tính khí kỳ quái này của Tả Thiếu Dương đắc tội với không ít người, đặc biệt là những đạt quan hiển quý, vì y không tới kinh thành, lấy tiền bạc ra dụ dỗ vô ích, đe dọa y càng thẳng thừng nói, nằm đợi chết đi. Những người đó đành lặn lội đường xá xa xôi tới Hợp Châu, vì thế không ít chết giữa đường, người thân tới tận nhà chửi bới, Tả Thiếu Dương vui vẻ tiếp nhận.
Bạn cần đăng nhập để bình luận