Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 350: Không cho trứng vào một giỏ.

Tả Thiếu Dương ngần ngừ, ai mà ngờ võ công lão già này cao như thế, cao tới mức đáng sợ, y không yên tâm chút nào, chẳng may ông ta giở quẻ thì sao, khác gì dâng trứng cho ác, chỉ đứng một lúc mà tuyết đã phủ trắng đầu, đành tiếp tục tới chùa Thanh Phong.

Vừa mới đi qua đại môn thì thấy Trí Không xách hai bao lương thực nữa đi qua, vội theo ông ta tới đại điện.

Đại điện không có đèn, nếu không nhờ ánh đèn từ thiện phòng hắt ra thì không nhìn thấy cái gì cả, Tả Thiếu Dương từng tới đây vào mùng một Tết, còn nhớ đại điện có một bức tượng Phật lớn, cao lắm phải cao hơn cả nhà hai tầng, có điều cũ lắm rồi, sơn bong hết, đất ở vai tượng cũng mất mảng lớn, lộ cả cái cọc gỗ bên trong, trên bàn cúng ngoài cái lư hương, đồ cúng thì hoàn toàn không có gì hết.

Lúc này trong bóng tối ngoại trừ đường nét bức tượng Phật kia thì chẳng thấy gì cả.

Trí Không khuất trong bóng tối, chẳng rõ ông ta mang bao gạo đi đâu, đang nghi hoặc thì vù một tiếng, ông ta lướt ra như bóng ma, kệ y, tiếp tục đi khỏi đại điện.

Tả Thiếu Dương chống quải trưởng mò mẫm, cái đại điện này không có lối ra khác, hay ông ta để tạm trong góc phòng, tay vịn bàn cúng mà đi, chợt thấy một cánh tay bức tượng tách ra, liền vỡ lẽ, bức tượng Phật này rỗng ruột.

Mắt dần quen với bóng tối, Tả Thiếu Dương nhìn thấy một cái lỗ tròn ở cái bụng bự của tượng Phật, không hiểu cơ quan bố trí kiểu gì, lại không dám sờ mó lung tung.

Đi đi lại lại mấy lần, Trí Không có vẻ mang hết gạo tới, không rõ ông ta làm gì, chỉ ngay tiếng cạch cạch, cánh tay trở về chỗ cũ, bụng tượng Phật cũng khép lại.

Trí Không chỉnh lại cái áo cà sa không khác gì cái rẻ rách:” Vào phòng nói chuyện.”

Tả Thiếu Dương vất vả đi theo, đóng cửa thiện phòng lại, Trí Không thì đã ngồi khoanh chân trên giường giống trước đó, phảng phất như chưa từng rời đi, thế này không ổn, cân nhắc một hồi nuốt nước bọt nói:” Đa tạ đại sư tương trợ, chỗ lương thực đó, xin quyên cho nhà chùa một nửa ...”

“ Tiểu tự có cái ăn, không nhận đồ bố thì của hương khách, đa tạ Tả thí chủ.”

“ Thế này sao được, ta làm phiền quý tự quá nhiều, chuyện này vô cùng nguy hiểm.” Tả Thiếu Dương xoa xoa tay, chuyện giải quyết quá nhanh gọn, y không yên tâm được:

“ Ta đã nhận lời Tiêu thí chủ thì sẽ làm hết sức, lương thực đã đem về chùa, thì chủ cũng đã thấy. Bây giờ muộn rồi, thí chủ về đi.”

“ Vâng.” Tả Thiếu Dương không còn cách nào khác, chắp tay thi lễ rời đi, đóng cửa phòng lại.

Vậy là xong sao? Tả Thiếu Dương cảm thấy giống như một trò đùa, y và cha mẹ đau đầu mấy ngày liền, bàn bạc không biết bao nhiêu cách dấu lương thực, thế mà ông ta giải quyết cái vèo, y không an tâm được.

Thôi chết, mọi chuyện diễn ra quá nhanh làm y quên béng mất, không kịp thực hiện kế hoạch thứ nhất của mình, vội vội vàng vàng quay về, cái chân lúc đầu thì đau, bây giờ lạnh tới mất luôn cảm giác.

Gió tuyết càng lớn, gần như thò tay không thấy ngón.

Tả Thiếu Dương lần mò trở về hiệu thuốc, mặt đã lạnh tới cứng đờ, tay không cử động ổi, thấy tuyết tích trong bếp đã bị Trí Không quét sạch, không thấy dấu vết người từng rời. Y đá đá chân bên cửa, rũ tuyết trên người rồi mới vào bếp, cài then lại.

Nhìn khắp bốn phía, không thấy có động tĩnh gì, hoặc là ngủ rồi, hoặc là gió tuyết quá lớn, không ai phát hiện ra, chuyện này quá nghiêm trọng, Tả Thiếu Dương không thể không cẩn thận gấp mười lần thường ngày.

Về tới phòng bào chế, nhìn thấy Bạch Chỉ Hàn tóc tai xõa xượi, y phục vốn phẳng phiu cả khi ngủ dậy của nàng cũng xô lệch, Tả Thiếu Dương điếng người:” Chỉ .. Chỉ Nhi, lão già đó làm gì cô?”

Bạch Chỉ Hàn nhìn lại y phục của mình, hiểu ra, mặt đỏ lên, gắt khẽ:” Thiếu gia nói linh tinh cái gì vậy … Chỉ Nhi thấy thiếu gia có vẻ không tin tưởng vị phương trượng đó lắm, cho nên nhân lúc ông ấy rời đi, đẩy hai bao gạo xuống dưới hầm.”

Ra là vậy, nha đầu này đầu óc thật là linh hoạt, đáng tiếc tâm lý không bình thường, Tả Thiếu Dương vội mở nắp hầm lên, hai bao gạo nằm ngay chân cầu thang, Bạch Chỉ Hàn sức yếu, tay bị thương nên chỉ có thể đẩy thẳng xuống.

Hai bao gạo là hai mươi đấu, vậy là cũng đủ cho một nhà bốn người bọn họ cầm cự một thời gian, một bát cháo còn có thể cứu sống người ta trong lúc nguy cấp nữa là, vậy cũng ổn, Tả Thiếu Dương giải thích nhanh kế hoạch của mình:” Chỉ Nhi, cô còn nhớ cái giếng khô gần nhà chúng ta không?”

Bạch Chỉ Hàn gật đầu, ngày đầu nàng tới Tả gia làm nô tỳ, Tả Thiếu Dương còn dọa bắt nàng đi xách nước đổ vào cái giếng đó.

“ Ta định cất lương thực ở dưới giếng, nếu chẳng may quan quân tìm ra thì chúng ta coi như không biết, đành mất vậy, nếu không thì đó sẽ là lương thực cấp cứu của nhà ta.” Mang nguyên tắc không bao giờ cất hết trứng vào một cái giỏ, Tả Thiếu Dương định chia một nửa lương thực bỏ xuống giếng, một nửa nhờ Trí Không đại sư, ai ngờ ông ta hành động gọn lẹ như vậy, may mà có Bạch Chỉ Hàn mới giữ lại được một chút này:

“ Sao thiếu gia không nói chuyện này với lão gia và thái thái?”

“ Mẹ ta mà biết chỗ đó dấu lương thực, không biết một ngày tới kiểm tra bao lần. Chưa kể chẳng may bị phát hiện ra, chỉ cần quan binh đứng ngoài phố hô một tiếng gạo này của nhà ai là mẹ ta lạy ông tôi ở bụi này rồi. “

Một điểm tốt ở Bạch Chỉ Hàn là nàng không hỏi nhiều, bắt tay ngay vào việc, đây cũng không phải lúc bận tâm tới thương tích. Bạch Chỉ Hàn xuống hầm, chia gạo thành từng túi nhỏ, bọc giấy dầu chống nước, buộc dây thừng, Tả Thiếu Dương ngồi bên trên kéo lên. Công việc này rất tốn sức, bọn họ lại đều bị thương, lại phải làm việc kín đáo lén lút, nên làm từng chút mệt, đên hai mệt tới vã mồ hôi, song chuyện này không thể nhờ ai được, cũng không muốn liên lụy thêm ai khác.

Tiếp đó lấy nắp vung lớn bằng gỗ, cho gạo lên trên, buộc dây thừng kéo đi, chia làm hai lượt thì quá nguy hiểm, bọn họ không có võ công cao cường như Trí Không để có thể tránh lính canh.

Lúc nãy còn chửi rủa tuyết sao mà rơi nhiều như thế, nhưng bây giờ tuyết lại thành yểm trợ và trợ thủ cho bọn họ, dấu chân trên tuyết chỉ vèo một cái là bị lấp hết, tuyết dày cũng khiến việc kéo gạo trên ván nhẹ nhàng hơn, ít phát ra tiếng động hơn.

Dọc đường vừa nghe động tĩnh vừa khẩn cầu không gặp phải lính tuần, ông trời cũng thương cho công sức khó nhọc của hai người để họ thuận lợi tới được cái giếng.

(*) Từ mai mình đăng truyện vào buổi tối nhé.
Bạn cần đăng nhập để bình luận