Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 701: Chuyện phiền hà.

Xe dừng lại ở trước cổng miếu Sơn Thần luôn đóng chặt, người Cù Châu đều rất tôn sùng sơn thần, vậy mà lại chẳng có người cúng bái, lúc nào cũng lạnh ngắt im ắng như bãi tha ma, chỉ có gió núi thổi ù ù làm người ta lạnh sống lưng.

Sau khi gõ cửa, người đi ra vẫn là tên đại hán hung tợn kia, vừa mới thấy đám Tả Thiếu Dương thì chẳng thèm nói một câu đã muốn đóng cửa, trước kia cũng có những kẻ không biết điều thích dây dưa như thế, cứ lờ đi là được, rồi chúng sẽ tự nhận lấy bài học.

Đúng lúc này ông già kia lại lên cơn, dù bị khống chế vẫn điên cuồng gầm gừ vùng vẫy, đại hán thấy ông ta thái độ thay đổi hẳn liền gấp giọng nói:" Có phải người bị điên, muốn gặp Long bà không?"

" Vâng, cha ta, là cha ta ..." Đôi phu phụ kia vừa ra sức trấn an ông già vừa đáp:

Đại hán lập tức mở khóa ở sau cửa ra, mở đại môn nặng nề, đi ngay ra lấy trong lòng một cái bình nhỏ, đổ viên dược hoàn màu đỏ, bóp cằm ông già cho thuốc vào đó, bịt mồm bịt mũi ông ta. Ông già liền nuốt dược hoàn xuống.

Qua một lúc lão hán dừng giãy dụa, chỉ còn lại tiếng thở dốc, hai mắt vô hồn, nhìn về phía trước.

" Mau đi theo ta." Đại hán phất tay, thấy đám Tả Thiếu Dương cũng định theo ông già, ngăn cản:" Các ngươi không được vào, trừ khi là phụ mẫu thê nhi của người bệnh thì không ai được phép vào miếu sơn thần."

Thủ Thông Tử đi tới chắp tay nói:" Huynh đệ, bọn ta là lang trung từ kinh thành tới ..."

Đại hán cắt lời:" Ta biết các ngươi là lang trung kinh thành tới, vì thế càng không được vào miếu Sơn Thần."

Thủ Thông Tử là người lành tính, kiên nhẫn nói:" Sư phụ ta là Tôn Tư Mạc, còn đây là sư thúc ta là Tả Thiếu Dương, đều là danh y kinh thành, đã nghiên cứu chữa trị bệnh thi chú nhiều năm, hiện đã có thành quà, có thể chữa được cho lão nhân gia. Lần này bọn ta tới, chính là để nói với Long bà, đừng đưa ông già này đi tế tự, giao cho sư phụ và sư thúc ta đi, họ có thể chữa được."

Đại hán không đóng cửa nữa, nghi ngờ nhìn Tả Thiếu Dương còn quá trẻ.

Tả Thiếu Dương kéo khẩu trang xuống, lễ độ nói:" Xin vào bẩm với Long bà, thi chú không phải là bệnh truyền qua thi thể, mà người sống cũng có thể truyền nhiễm, ông già này mắc thi chú có khả năng truyền nhiễm cao, nếu giữ lại trong miếu, e lè sẽ truyền cho người khác đấy, tới lúc đó hối thì đã muộn."

" Ngươi có thể chữa bệnh này à?"

" Ta có thể."

" Đừng khoác lác, các ngươi nghĩ mình là thần tiên chắc? Long bà nói, bệnh này ngay cả thần tiên cũng không chữa được đâu, cho nên ... Các ngươi mau đi đi."

Đại hán nói xong dẫn đôi phu thê và ông già đang ho liên tục vào trong miếu Sơn Thần, rồi đóng sầm cửa lại, bốn bề trở nên yên tĩnh như cũ.

Đám người Tả Thiếu Dương không biết phải làm sao, đợi hay là quay về.

Đột nhiên Thanh Diệu Tử ngờ vực lên tiếng:" Thật lạ, làm sao hắn biết chúng ta là lang trung từ kinh thành tới chứ?"

Mọi người sửng sốt, đúng là như thế thật, lần trước Tả Thiếu Dương tới đây thì vị Hộ tài chủ giới thiệu là cữu cữu của con ông ta. Bọn họ lại quá nửa là mặc đạo bào, chẳng có gì để liên tưởng tới lang trung cả. Huống hồ lang trung từ kinh thành tới thì làm sao? Có gì mà phải đi báo một tin như vậy cho người trong miếu biết?

Nghi ngờ vừa sinh ra, mọi người liền phát hiện ra rất nhiều vấn đề, Thanh Mị Tử cũng nói ngay:" Còn cả câu cuối cùng của hắn nữa, hắn nói, bệnh này ngay cả thần tiên cũng không chữa được đâu, cho nên .... Cho nên làm sao?"

Thanh Lăng Tử lạnh lùng nói:" Còn làm sao nữa, nếu bọn chúng đã cho rằng ngay cả thần tiên cũng không chữa được thì bọn chúng bảo đưa người tới đây chẳng phải là để chữa trị gì hết, nói không chừng là đem tế sống cho sơn thần rồi, ta đoán chừng đây là hang ổ đám tà giáo nào đó."

Lời này vừa nói ra, tất cả đều im lặng, vì đó là khả năng rất lớn, nếu không chữa được còn có thể làm gì?

Thanh Diệu Tử lo lắng:" Nhưng tại sao lại là người điên, tại sao ở đây lại có nhiều người điên như thế, nhi tử Hộ tài chủ vừa bị điên cách đây không lâu, chẳng lẽ có âm mưu gì trong chuyện này?"

Tả Thiếu Dương nhéo cằm đi qua đi lại:" Âm mưu hay không thì chưa biết, nhưng có thể khẳng định một điều, Long bà và thủ hạ rất hiểu loại bệnh này hoặc chứng điên cuồng này, từ việc tên đại hán ngay lập tức lấy dược hoàn trên người cho ông già uống là biết, trên người hắn luôn luôn chuẩn bị sắt."

" Trong chuyện này dứt khoát có vấn đề, nếu không chẳng cần giả thần giả quỷ, làm trò thần bí như thế."

" Sư thúc, giờ phải làm sao?" Thủ Thông Tử bây giờ gọi sư thúc cũng rất thuận miệng rồi, không cảm thấy có vấn đề gì nữa:

Mọi người đều nhìn Tả Thiếu Dương chờ đợi.

Thật ra không phải là bọn họ tin tưởng Tả Thiếu Dương thế nào, y thuật của y cao minh, đó là điều không cần bản cãi, nhưng đâu có nghĩa y cũng giỏi mặt khác. Quan trọng là ở bối phận, những người thời này quen sống trong xã hội phân thứ bậc, tôn ti trật tự nghiêm ngặt, thế nên khi thừa nhận thân phận của y, bất giác mọi chuyện đều đợi y định đoạt.

Bị đám đồ tử đồ tôn nhìn chằm chằm đợi lệnh, không phải lúc nào cũng thấy dễ chịu, giống lúc này, nói áp lực như núi cũng không đùa. Thế nên Tả Thiếu Dương không thể không thận trọng lời nói của mình:" Trước tiền cứ đợi đã, đợi người nhà của ông già đó ra, xem tình huống rồi quyết đinh. Có điều dù làm gì thì chúng ta cũng phải cân nhắc cho kỹ càng, Long bà là người rất có sức ảnh hưởng ở đương đại, đừng để người đương địa phản cảm, nếu không đừng nói cứu người, e là rời khỏi đây cũng khó."

" Sư thúc, hay là chúng ta ngĩ cách tìm thứ sử đại nhân rồi bẩm báo, để ông ấy điều tra." Thủ Thông Tử đợi Tả Thiếu Dương nói xong mới đưa ra ý kiến của mình:" Cứ dùng lực lượng quan phủ sẽ ổn thỏa hơn."

Thanh Diệu Tử nói:" Sư thúc tổ, thứ sử đại nhân dẫn quan viên trong nha môn đi hết rồi mà."

" Bọn họ đi đôn đốc cứu nạn thì cũng chỉ trong địa phận Cù Châu thôi, tìm tới nha môn hỏi là biết, hẳn là tìm họ cũng không khó."

Làm thế thì đúng là ổn thỏa rồi, nhưng mà sẽ làm lỡ thời gian, đi đi về về lại thêm cả điều tra, ai biết là sẽ tốn bao nhiêu lâu. Trong khi đó bệnh của ông già này một có tính lây truyền, hai là bây giờ vẫn còn ở giai đoạn chữa trị được, để lâu sẽ đánh mất cơ hội.

Huống hồ nếu Long bà này có ảnh hưởng ở đương địa như thế, thứ sử có dám đụng vào không? Cử người điều tra thì sao, sai dịch bộ khoái dám tới đây tra à?

Nếu lát nữa phu phụ kia mà ra, ông già bị giữ lại, người trong miếu vẫn không cho mình chữa bệnh thì phải làm sao? Sai đám đồ tử đồ tôn xông vào cứu người à? Chưa nói làm được hay không, dù làm được thì sao? Với uy tín của Long bà này, bọn họ ở Cù Châu nửa bước khó đi.

Tả Thiếu Dương thở dài, chuyện này thực sự phiền hà.
Bạn cần đăng nhập để bình luận