Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 849: Đàn thành bi thương. (1)

Tin tức Pháp vương cứu tế vừa phát ra, bách tính ùn ùn kéo tới, vây kín cả tế đàn. Đem so với nạn dân ở Thạch Kính trước kia thì họ vô cùng trật tự, cho dù nhìn thấy trên tế đàn chất lương thực, thảm lông cừu, trướng bồng thành núi lớn, còn thấy mười mấy cái bếp lớn bốc hơi nghi ngút, tỏa ra mùi thịt thơm phức thì mắt ai cũng sáng lên, nhưng không ai tới tranh cướp.

Khi Tả Thiếu Dương đi lên tế đàn, biết đó là Pháp vương mới, toàn bộ bách tính quỳ xuống.

Tả Thiếu Dương nhìn cảnh này cảm xúc lẫn lộn, bách tính tin tưởng như thế, vậy mà các người để bách tính sống đói khổ thể này à, y đi tới rìa tế đàn, mặc dù y chẳng phải là người giỏi diễn thuyết, vẫn cố gắng dùng giọng to nhất nói:" Là Pháp vương của các ngươi, ta nhìn thấy các ngươi chịu khổ, ta đau lòng như thấy người thân của mình gặp khổ nạn. Ta đã đi khắp Tây Vực, mua về rất nhiều lương thực, áo da, lều để chống rét. Bây giờ chia cho mọi người, các ngươi xếp hàng nhận, chỗ này có thể chưa đủ, nên ai có nhà, có lều, còn lương thực, hãy nhường cho người khó khăn hơn trước. "

" Lương thực mỗi người một túi, mỗi nhà một cái lều, không có nhà thì năm người gộp lại chung một cái lều. Đợi gió tuyết dừng, ta cho người xây nhà cho các ngươi."

" Ta không nói nhiều nữa, các ngươi phải hiểu, ở nơi này chúng ta thêm một người là thêm một phần sức lực, chỉ có đoàn kết với nhau mới vượt qua được khó khăn."

Mặc dù Tả Thiếu Dương nói tiếng Tạng không sõi, mọi người vấn hiểu được. Không có reo hò, tất cả đều quỳ xuống vái lạy, sau đó rất nhiều người tự giác lùi ra phía sau nhường cho người khó khăn hơn. Những người dù có lạnh tới chết cóng cũng xếp thành hàng dài hết sức trật tự.

Miêu Bội Lan, Bạch Chỉ Hàn từng tham gia cứu tế nạn dân ở Hợp Châu, các nàng có kinh nghiệm, được Đạt Long Tân phiên dịch, liên tục ra lệnh, phát đồ cứu tế. Người nào sức lực đã quá yếu thì được múc cho một bát cháo loãng, cứ ăn trước đã, sẽ được nhận hàng sau.

Tả Thiếu Dương đi trong đám đông, quả nhiên đúng như y lo ngại, rất nhiều người bị bệnh, chủ yếu là do lạnh quá mức mà ra, nhiều người vết thương đã thối, cần phải cắt đi, không thể chậm trễ. Y sai công tượng làm cáng, khiêng họ tới sơn động đợi chữa trị.

Trong sơn động đã đốt lên một đống lửa lớn, nơi này không có rừng, chỉ có bãi cỏ cây bụi, vì thế chất đốt chính là phân trâu. Phân trâu đắp thành từng bánh như miếng than, đó chính là thước đó giàu nghèo ở nơi này.

Sơn động hóa ra rất lớn, chỉ có chính điện nơi thờ phụng thần là nông thôi, không hiểu họ làm cách nào mà đục ra được từng gian phòng đá, phải tới mấy chục gian. Phòng đá cũng chẳng khá khẩm gì, vẫn ấm áp hơn ngoài trời, tạm thời Tả Thiếu Dương trưng dụng làm nơi chữa bệnh.

Số người bị bệnh lên tới hơn trăm, Tả Thiếu Dương phải rút bớt Bạch Chỉ Hàn tới để hỗ trợ mình, hai người trang bị áo choàng, mũ, găng tay, khẩu trang, sau đó phân chia bệnh nhân theo mức độ nặng nhẹ để chữa trị. Trong đó có mấy người cần phẫu thuật khẩn cấp ngay trong đêm.

Rất may có Bạch Chỉ Hàn giúp đỡ, chuyện này với nàng mà nói là thuần thục lắm rồi, làm trợ thủ cho y thời gian dài, có kinh nghiệm phong phú.

Bọn họ chữa trị suốt cả đêm không ngủ, nói thẳng ra là cắt chân cắt tay như đồ tể vậy, đến khi Miêu Bội Lan phân phối xong đồ tiếp tế cũng tham gia, vậy mà bận tới tận sáng hôm sau.

Những người khác thấy Tả Thiếu Dương mổ bụng người ta thì há hốc mồm, chẳng mấy chốc tin tức phép thuật thần kỳ của Pháp vương lan đi. Khiến cho ngày hôm sau khi Tả Thiếu Dương rời sơn động thì vô số người thành kính quỳ trong tuyết.

Những người này quá mê tín, có lợi cũng có hại, liền bảo họ đứng cả lên, Tả Thiếu Dương lại đi kiểm tra tình hình nhà ở. Y mang tới rất nhiều lều, cho nên đủ giải quyết nhu cầu nơi ở cho người lưu lạc ngoài trời.

Ôi cũng chỉ là giải quyết được một chuyện mà thôi, còn vấn đề chất đốt sưởi ấm, cái ăn nữa, y thật không biết làm sao.

Người của Uy Viễn tiêu cục tới nơi là đi ngay, bọn họ thà đi trong tuyết, cũng không muốn ở lại Đàn Thành, tạm thời ở lại đô thành của Tượng Hùng. Tả Thiếu Dương trả tiền cho họ rất hậu hĩnh, dù sao tiền bạc ở Đàn Thành chẳng có ý nghĩa gì.

Tả Thiếu Dương còn viết một lá thư dài về nhà, báo mình và Bạch Chỉ Hàn, Miêu Bội Lan đã gặp nhau, đồng thời ở lại đây, mong mọi người đừng lo nhờ họ mang về. Tiếp đó y lại bỏ thêm một ngày đi toàn bộ Đàn Thành, đại bộ phận bách tính đều nghèo khó, gia súc trong nhà rất ít, người nhiều nhất không quá một trăm con, thường chỉ có hai ba chục, một bộ phận không nhỏ là chẳng có gì, dựa vào chăn thả giúp người thần sơn làm việc nặng kiếm cái ăn.

Hữu trưởng lão tên là Đạt Xích, là ông già cao lêu nghêu, uy tín rất lớn ở đương địa, lần này Đạt Long Tân dẫn bốn hộ pháp rời đi, nhờ có ông quản lý, nơi này đâu ra đó.

Mọi người ngồi quanh đống lửa, nghe Tả Thiếu Dương dùng tiếng Tạng vụng về nói lo lắng của mình, tất cả đều trầm mặc, vì vấn đề ai cũng thấy, nhưng chẳng có cách giải quyết.

Tả Thiếu Dương hỏi Đạt Long Tân:" Số gia súc ta mang tới, nếu chia cho bách tín nuôi được bao nhiêu nhà?"

Trừ đi số ít Pháp vương ra lệnh giết ngay nấu mời mọi người, thì còn hơn 400 con trâu, hơn 6000 con dê, Đạt Long Tân nắm rất rõ số lượng đó, đáp:" Chừng ba mươi nhà ạ."

Vậy là chỉ được gần hai trăm người thôi, Tả Thiếu Dương lắc đầu:" Không bõ, phải làm sao đây?"

Mạt Gia nói:" Pháp vương, bất kể là đầu nhân nơi nào thì cũng đều có rất nhiều người cùng khổ, đầu nhân tốt thi thi thoảng bố thí cho một chút, thế cũng là khảng khái rồi. Cho nên Pháp vương không cần bận lòng chuyện này."

Kỳ Chu cũng khuyên:" Pháp vương, người là Pháp vương của Kiệt Nhĩ Giáo, chỉ cần lo cho bản giáo là được. Chúng ta có mấy chục người, dù thế nào cũng đủ cái ăn cái mặc."

Tả Thiếu Dương hiểu suy nghĩ của họ, nói:" Ta biết các ngươi không muốn ta đem tài sản chia cho mọi người, nói thật, ta không bận tâm tới tiền bạc. Cha mẹ người thân của ta ở nhà có ruộng đất, có kinh doanh, không lo. Tuy nói ta không có nghĩa vụ chiếu cố bách tính Đàn Thành, nhưng nhìn họ chịu khổ nạn, ta không đành lòng."

Kỳ Gia vẫn tiếc:" Pháp vương, thiên hạ nhiều người nghèo khổ như vậy, sao chiếu cố hết."
Bạn cần đăng nhập để bình luận