Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 725: Buồn vui ngày trở về. (2)

Lương thị ở bên cứ than Tả Thiếu Dương gầy quá, bảo nhi tử ăn nhiều vào, còn cầm quạt phe phẩy quạt cho y đỡ nóng, kể chuyện:" Cha con bán đại trạch viện ở huyện Thạch Kính rồi, cha con nói không cần giữ trạch viện ở hai nơi, lãng phí, bán được hơn 400 quan. Có điều Quý Chi Đường vẫn chưa bán, dù sao Miêu gia ở bên cạnh, thuận tiện chiếu cố nơi đó."

" Lý đại nương nói mấy đứa nhi tử lớn cả rồi, không cần bà ấy nữa, muốn tới kinh thành trông cửa cho nhà ta. Tới nơi thấy vườn thuốc của con còn cần giúp hơn, giờ đang chăm sóc vườn thuốc. Con cũng thật là, cái vườn thuốc lớn như thế, có mỗi Bội Lan làm sao xuể, không phải làm nó chết mệt à? May mà có thêm bà ấy giúp."

Tả Thiếu Dương uống một ngụm trà, số bánh còn lại cho hai đứa bé, bảo chúng là ăn no rồi, thế là chúng ôm đĩa bánh chạy mất, chẳng còn nhớ tới cữu cữu nữa. Ánh mắt y chỉ vào dãy phòng sát đường, vốn là nơi để cho gia phó, nhà họ đâu nhiều gia phó thế nên để bỏ không, giờ cũng sửa sang tươm tất rồi:" Chỗ đó dùng làm gì mẹ?"

Lương thị đang định nói thì Tả Quý đã phất tay:" Con tự đi xem là biết."

Tả Thiếu Dương đi tới, cửa khóa mất, Lương thị vội lấy chìa khóa mở cửa, cửa ra ra một cái là mùi thơm ngào ngạt, bên trong đang phơi mấy loại thuốc, rồi đồ bào chế, còn đào thêm một cái giếng ở góc sân, dùng để rửa thuốc. Y mừng rỡ hiểu ra:" Cha muốn chuyển Quý Chi Đường lên đây à?"

" Không phải là chuyển tới, mà là mở một cái mới, cũng gọi là Quý Chi Đường, con xem xem, thấy còn chỗ nào chưa ổn không để sửa lại, chưa mở cửa kinh doanh đâu." Tả Quý đắc ý nói, rõ ràng muốn khoe thôi, ông dồn tâm huyết mấy tháng vào đây làm gì còn chỗ nào chưa ổn:

" Tốt quá ạ, cha an bài làm gì có chỗ nào sai được." Tả Thiếu Dương cười nịnh:" Sao cha lại muốn mở hiệu thuốc, không nghỉ ngơi đi?"

Hồi Hương cười:" Cha là người không chịu được nhàn rỗi, suốt ngày ở nhà uống trà mãi cũng buồn, cứ than phiền thà ở quê, có bệnh nhân để khám bệnh. Tỷ phu đệ liền thuận miệng bảo, sao cha không mở Quý Chi Đường ở kinh thành ... Thế là bắt tay vào mở cái hiệu thuốc này."

Hầu Phổ nói thêm:" Chỉ là mọi người mới lên kinh thành, còn lạ nước lạ cái, chưa biết phải sửa sang lại thế nào. Vừa vặn Bành đại nhân ghé qua thăm nhạc phụ, thời gian đệ không ở nhà, Bành đại nhân thi thoảng lại qua hỏi xem nhà ta có chuyện gì không. Nghe nhạc phụ có ý mở hiệu thuốc, thế là liên hệ với công tượng của công bộ giúp đỡ. Bây giờ chỉ còn đợi đệ về nữa là mở cửa."

Tả Thiếu Dương bất ngờ, không ngờ Bành Bính là người nhiệt tình như vậy:" Sao lại đợi đệ nữa."

Hồi Hương cười hì hì:" Cha nói chuyện quan trọng như thế tất nhiên phải đợi đệ về tham gia rồi."

Công bằng mà nói Tả Thiếu Dương hiện giờ đang thất nghiệp, y quán các nơi mở xong rồi, cái chức hội trưởng gì đó chỉ cho có thôi, y không định can thiệp nhiều vào hội cơ kim Xích Cước. Bây giờ cha mở Quý Chi Đường thật tốt, Tả Thiếu Dương hỏi:" Cha chuẩn bị khai trương chưa?"

" Có gì mà chuẩn bị chứ? Mở hiệu thuốc không như chuyện mua bán khác, không thể trống giong cờ mở, tối đa là mời người trong nghề tới ăn bữa cơm là được."

" Vâng, vậy cứ làm theo lời cha đi."

Xem xong hiệu thuốc, Tả Thiếu Dương tới vườn thuốc của mình.

Toàn bộ vườn thuốc có quy mô sơ bộ rồi, mỗi khu vực lại trồng một loại cây phù hợp với tập quán của chúng. Xem lẫn khu trồng thuốc là nơi Bạch Chỉ Hàn trồng hoa, giờ là mua thu, hoa cúc nở rộ, đưa mắt nhìn tới đâu cũng là một màu vàng đẹp mắt. Chính Bạch Chỉ Hàn cũng phải ngạc nhiên, cây do nàng trồng, nhưng để được thành thế này công ở người chăm sóc.

Ao nước cũng tự hình thành một hệ sinh thái riêng, cá bơi qua bơi lại, mấy con chim lượn qua lượn lại ở chỗ nước nông, chẳng biết có ý đồ gì, đi ngang qua liền có con ếch nhảy bõm một cái biến mất. Giữa thành thị có một cảnh đồng quê thế này rất hiếm có.

Ở một góc vườn dựng ngôi nhà tranh, rốt cuộc cũng gặp Lý Đại Nương, bà đang nhổ cỏ, vừa thấy Tả Thiếu Dương về, vui mừng bỏ cuốc xuống, tới thi lễ:" Lão gia về rồi, thật tốt quá, lão thái gia và lão thái thái cứ nhắc mãi, rốt cuộc lão gia cũng về rồi."

Tả Thiếu Dương vui thực sự, ngoài người thân ra thì Lý Đại Nương là người hiếm hoi ở quê:" Đại nương vất vả rồi, vườn thuốc được chăm sóc thật tốt."

" Đừng nói thế, toàn là công lao của Bội Lan đấy, lão gia nhìn xem, lão bà tử này chân tay tong teo, chỉ giúp được vài việc lặt vặt thôi, từng cái cây ở đây đều do Bội Lan trồng, cả ngày lẫn đêm đều ở vườn thuốc chăm sóc, nếu khóc cây thuốc với hoa làm sao mọc tốt như thế." Lý Đại Nương nói tía lia, giọng bà rất nhanh:

Tả Thiếu Dương bấy giờ mới quay sang Miêu Bội Lan:" Lan Nhi, cám ơn muội."

Miêu Bội Lan hơi ngạc nhiên, tựa hồ không quen Tả Thiếu Dương trịnh trọng cám ơn mình như thế, có điều nàng hiểu ra ngay, bên cạnh là Tả Quý, không thể nói những lời thân thiết, cúi đầu xuống khẽ "vâng".

Tả Thiếu Dương đúng là vì có cha bên cạnh phải kìm lòng, nãy giờ còn chẳng nói với Kiều Xảo Nhi mấy câu nữa là. Trước kia cứ thấy mình chẳng làm gì sai, khiến không ít lần xung đột với cha, hiển nhiên giờ đã biết ứng xử hơn nhiều.

Quả nhiên biểu hiện của nhi tử nãy giờ làm Tả Quý rất hài lòng, vuốt râu gật gù.

Tả Thiếu Dương ngước mắt nhìn ba cây thông khá lớn trồng sát nhau, ba cái cây này là y chuyên môn giữ lại không cho chặt, chủ yếu một cây có cái hốc to ở dưới gốc cây, dẫn lưng chừng cây, y giữ lại cho Bi Vàng:” Phải rồi, Bi Vàng thế nào, con chưa thấy nó.”

Mọi người đang cười nói nghe câu này thì yên lặng hẳn, Tả Thiếu Dương lòng giật đánh thót, chẳng lẽ Bi Vàng làm sao? Kiều Xảo Nhi nói:” Bi Vàng cả tháng chưa về nhà, thiếp luôn kiểm tra cái ổ của nó, nhưng không thấy dấu vết gì. Chỉ Bội Lan tỷ hay ở vườn thi thoảng còn thấy nó.”

Miêu Bội Lan gật đầu:” Mấy ngày trước muội thấy nó chạy qua cây kia, có gọi nhưng nó không dừng lại, hình như còn đi cùng con sóc khác.”

Tả Thiếu Dương đi nhanh tới bên cái bên cái cây, hết gọi lại huýt sáo, nhưng đợi mãi không thấy Bi Vàng xuất hiện, hẳn là mình đi lâu quá, nó có bạn mời nên đi rồi, dù sao nó tới tuổi tìm bạn đời. Thế cũng tốt, tuổi thọ của sóc không nhiều, quá ngắn ngủi với con người, so với việc giữ nó bên cạnh, vài năm nữa phải nhìn nó dần già đi, để nó chạy ra ngoài, ít nhất có thể lừa mình lừa người rằng, biết đâu Bi Vàng đang vui vẻ kiếm thức ăn ngoài kia.

Lương thị thấy Tả Thiếu Dương ngẩng đầu nhìn cây thất thần, ở sau đẩy con một cái:" Được rồi, được rồi, Bi Vàng có khi chạy đi chuẩn bị lương thực cho mùa đông rồi, mấy hôm nữa có khi nó chạy trên đầu con ấy, con đi xa về, về tắm rửa nghỉ ngơi đi, lát nữa con ăn cơm.”

Tả Thiếu Dương “vâng” một tiếng, thi lễ với cha mẹ, quay về tiểu viện của mình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận