Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 736: Bát nước hất đi sao có thể lấy lại. (1)

Tả Thiếu Dương vô cùng chán nản, một cái hội cơ kim lập ra với mục đích từ thiện, lúc nảy ra ý tưởng này, y vô cùng hưng phấn, dè đâu chẳng bao lâu biến thành nơi ô uế, tranh giành trục lợi. Y tới bên cửa sổ, đẩy mạnh ra, nhìn bầu trời đen xì xì bên ngoài, không biết khi nào cơn mưa thu đang kéo tới kinh thành.

Nhìn lên bầu trời chỉ có mây đen tầng tầng, không khác gì tâm trạng y lúc này, đoàn chim nhạn bay về phía nam, bị mây đen bao phủ, phát ra tiếng kêu bi thương trên không trung, chúng vẫn ra sức bay đi, biến mất cuối chân trời.

Ở nơi đó có một khe nhỏ, bầu trời vẫn quang mây, mưa gió chưa kéo tới, vắt ngang chân trời, đợi đàn chim bay tới đó, có lẽ là bầu trời quãng đãng rồi.

Trời cao chim nhỏ mặc sức bay, đúng thế, mình chỉ là một tiểu lang trung thôi, chỉ là cánh chim nhạn cô độc dưới bầu trời, đâu cần phải làm chim đại bằng che trời, đâu phải làm siêu nhân cứu vớt thế giới, đâu cần làm bồ tát cứu khổ cứu nạn, cứu bách tính cùng khổ kia?

Có phải cái chức danh hội trưởng đã khiến mình mê muội rồi không, có phải miệng cứ nói thích sống yên bình, nhưng bất giác bị phồn hoa thu hút? Đáng lẽ lập nên hội cơ kim này xong mình phải rút rồi, nhưng không làm.

Mình là tiểu lang trung, là phải dựa vào y học cứu chữa đau bệnh cho người bệnh, đó mới là bổn phận, giống như việc đã làm ở Cù Châu, không phải là làm một vị hội trưởng thế này.

Bảo sao sư huynh Tôn Tư Mạc tới ngay cả chức tán quan cũng không nhận, nên mới có thể tự do tự tại.

Tả Thiếu Dương quay đầu lại, trên mặt đã nở nụ cười, bình tĩnh nói:" Tỷ phu, đệ hiểu rồi, đệ không làm hội trưởng nữa, đệ chỉ là một tiểu lang trung, một tiểu lang trung chữa bệnh cứu người, đó là gốc lập thân của đệ, là mục tiêu phấn đấu cả đời."

Hầu Phổ thở phào vỗ vai Tả Thiếu Dương, hắn rất lo Tả Thiếu Dương cố chấp, sẽ không phục đi tranh đoạt với Đỗ Kính, đứa cữu tử này thông minh nhưng không đủ tâm cơ, không đủ mưu mô, làm sao đấu với loại xảo trá đó, rút lui là tốt:" Đại lang, nghe câu này của đệ, ta biết đệ tìm lại được bản thân rồi, về thôi nào."

Tối hôm đó ăn cơm xong, mọi người ngồi quây quần uống trà, muốn nghe Tả Thiếu Dương kể chuyện, thời đại đó đi xa một chuyến không dễ, mọi người đều thích nghe câu chuyện xứ lạ.

Tả Thiếu Dương không kể chuyện, nói:" Cha, mẹ, con quyết định rồi, đợi Mã Chu trở về sẽ từ chức hội trưởng hội cơ kim, giao cho hắn đảm nhận."

Chuyện quá bất ngờ, khiến tất cả đều sửng sốt, Kiều Xảo Nhi bất an hỏi:" Tướng công, có phải hội cơ kim có vấn đề gì không?"

" Không phải, mọi chuyện vẫn ổn, chẳng qua là ta thấy mình thích hợp để làm một lang trung hơn, chứ không phải là một người quản lý, dễ xảy ra vấn đề."

Tả Quý thong thả gật gù:" Thực ra ta luôn không tán thành con làm chức hội trưởng này, tiền toàn là tiền của người ta, lại còn có của hoàng đế ban thưởng, bất cẩn một chút thôi là dễ chuốc lấy tội vào người. Bản ý của con là tốt, nhưng không phải ai cũng thế, thiên hạ đều chạy theo lợi, nếu con ngăn cản họ, dễ bị người ta thù ghét, ngấm ngầm làm việc xấu sau lưng. Bản lĩnh của con là ở y thuật, chứ không phải quản lý sự vụ, cũng như giao thiệp với người khác. Con quá đơn thuần, dễ bị người ta bán rồi còn giúp đếm tiền, cho nên còn quyết định như thế, ta rất tán thành."

" Đa tạ phụ thân lý giải." Tả Thiếu Dương thở phào, y lo nhất là cha mình luôn muốn y làm quan, muốn y thành đạt, muộn khôi phục thanh danh Tả gia, sẽ không đồng ý:

Y đâu biết, quan chức, danh dự, địa vị tất nhiên là quan trọng, nhưng so với an nguy của nhi tử, hết thảy có thể bỏ qua. Từ khi lên kinh thành, tìm hiểu rõ hơn về cái hội cơ kim thành phần phức tạp này, Tả Quý luôn có đá treo trong lòng. Bây giờ nhi tử vừa về đã đề xuất từ chức, không cầm cái củ khoai nóng này nữa, ông tất nhiên tán đồng.

Tả Quý không phải đối thì những người còn lại đều không nói gì cả, tiếp đó mọi người chỉ nói chuyện vui, tiếng cười nói vang vọng khắp nhà.

Thế nhưng niềm vui chẳng kéo dài được lâu, chuyện lo lắng đã xảy ra.

Sáng ngày hôm sau Tả Thiếu Dương theo thói quen canh năm thức dậy luyện công, luyện công xong, y lại ngủ nướng. Đang ngủ say tít thì bị Bạch Chỉ Hàn lay tỉnh:" Lão gia mau dậy đi, Tôn lão thần y tới, nói có chuyện gấp!"

Tả Thiếu Dương vừa nghe vậy đã mở mắt ngay, y có linh cảm không lành, Tôn Tư Mạc được hoàng đế triệu về trước, khi đó y cũng không biết là có chuyện gì, nhưng bây giờ vừa sáng sớm đã tới tìm mình thì chắc chắn không phải chuyện gì hay ho.

Được Bạch Chỉ Hàn giúp đỡ, Tả Thiếu Dương nhanh chóng rửa mặt xúc miệng, mặc y bào chạy ra đại sảnh.

Tôn Tư Mạc chắp tay sau lưng đi qua đi lại như ruồi không đầu ở đại đường, đúng là một cảnh tượng không làm người ta yên lòng thêm chút nào.

Nghe thấy tiếng bước chân của Tả Thiếu Dương, Tôn Tư Mạc đi nhanh tới:" Hoàng thượng nhận định đệ chiếm đoạt tiền hoàng thượng ban cho hội cơ kim, đệ có biết không hả?"

Không ngờ chuyện tới tai hoàng đế rồi, Tả Thiếu Dương nghiêm túc chắp tay:" Sư huynh, đệ chịu trách nhiệm nói với huynh, đệ không làm thế ... Sư huynh ngồi xuống đã, đệ từ từ nói."

" Quan trọng là hoàng thượng đã nhận định là đệ làm, nói đi, cái gọi là hoa hồng mà bọn họ đưa tới nhà đệ là sao?" Tôn Tư Mạc chẳng ngồi xuống đã nói tiếp:

" Đúng là có chuyện này, hôm qua đệ về nhà mới biết. Đây là chủ ý của Đỗ Kính, trong thời gian mấy tháng đệ ở Cù Châu, vì nhiều bách tính không tiện đi lấy thuốc thường xuyên, hắn cho bách tính mang thuốc về sắc uống, không ngờ những bách tính đó không uống mà tự ý bán cho y quán khác." Tả Thiếu Dương kể vắn tắt sự việc hôm qua:" Đỗ Kính nói mọi người làm việc quá sức vất vả, cho nên mới kê tiền thuốc đắt hơn thực tế, lấy tiền đó chia cho mọi người. Bao gồm cả đệ cũng có, đệ đã tuyên bố trả lại toàn bộ cho hội cơ kim."

Tôn Tư Mạc vỗ bàn, lắc đầu liên hồi:" Bát nước hắt đi làm sao có thể thu lại, nhà đệ thực sự có nhận số tiền này là xong rồi! Giờ rắc rối lớn rồi đấy."

Tả Thiếu Dương có muốn bình tĩnh cũng không được:" Sư huynh nói thế là sao?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận