Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 327: Đó không phải là hôn. (1)

Miêu Bội Lan giết xong tên giáo úy thì trước mắt tạm thời không còn ai, nàng dùng sức quá nhiều liên tục, hai gối như muốn nhũn ra, phải chống đao xuống đất mới đứng được, miệng thở dốc, trán vã mồ hôi, đang điều hòa lại hơi thở liền nghe thấy có người gọi:” Bội Lan.”

Vừa nghe tiếng động, Miêu Bội Lan tức thì rút đao, hét lớn xông tới, nàng đang ở trang thái tinh thần vừa bất ổn lại vừa căng thẳng cao độ, có người là đánh.

“ Là ta, mau dừng tay.” Người kia kinh hãi hét lên, tay vơ nắm tuyết ném mạnh vào mặt Miêu Bội Lan:

Miêu Bội Lan bị tuyết lạnh ném trúng mặt làm khựng lại, liên tiếp bộp bộp bộp mấy cục tuyết ném vào người, chui cả vào mắt vào miệng, lạnh buốt, mới định thần nhìn lại, không phải là Bạch Chỉ Hàn thì là ai, nước mắt trào ra:” Bạch tỷ tỷ, Bạch tỷ tỷ, thiếu gia sắp chết rồi, hu hu hu.”

Bạch Chỉ Hàn hoảng hồn, buông cục tuyết chưa ném ra, vội hỏi:” Thiếu gia ở đâu, chỉ cho ta nhanh lên.”

Trước đó đó Bạch Chỉ Hàn được Tả Thiếu Dương và Miêu Bội Lan hợp lực đưa lên cây, nhìn thấy Miêu Bội Lan vì cứu Tả Thiếu Dương mà cả hai lăn xuống dốc, nóng ruột vô cùng, song đó cũng là lúc phản quân tràn xuống, nàng không còn cách nào khác ôm chặt lấy cành cây không dám phát ra tiếng động nào, phía dưới phản quân như nước lũ. Chờ mãi phản quân mới thưa dần, lo cho hai người kia ngã xuống đồi có thể bị thương, lấy rương thuốc Tả Thiếu Dương ném lên cây, tụt xuống chuẩn bị đi tìm bọn họ thì thấy Miêu Bội Lan từ dưới đánh lên, liên tục giết người.

Đây không phải là lần đầu Bạch Chỉ Hàn chứng kiến cảnh này nên không quá chấn động, khi Miêu Bội Lan gặp phải tên giáo úy, đánh mãi không giết được, cứ thế này có thể mất sức mà chết. Bạch Chỉ Hàn nhìn quanh, vừa vặn thấy cây cung của một tên cung tiễn thủ đã chết, ống tên còn rất nhiều, đánh liều bắn một mũi tên, nàng không luyện qua cung tiễn, mũi tên không chính xác, nhưng khiến tên giáo úy phân tâm, Miêu Bội Lan mới thừa cơ giết được.

Nghe Miêu Bội Lan khóc lóc nói Tả Thiếu Dương sắp chết, Bạch Chỉ Hàn kinh hãi, không hỏi nguyên do, bảo Miêu Bội Lan chỉ chỗ, hi vọng còn nước còn tát.

Hai cô gái không chút chậm trễ chạy xuống đồi, tới bên cái hố, Bạch Chỉ Hàn nhìn thấy Tả Thiếu Dương nằm trong hố không nhúc nhích, một bên đùi đầm đìa máu, vội nám cung đi, một tay ấn vào vết thương của y, một tay sờ ngực vẫn còn hơi ấm, vội nắm lấy bả vai ra sức lay:” Thiếu gia, thiếu gia, mau tỉnh lại.”

Lay mấy lần không ăn thua, liền lúc này nghe thấy có tiến hô hào từ hai bên vọng tới, hiển nhiên hành tung của bọn họ bị lộ rồi.

“ Muội đối phó với chúng.” Miêu Bội Lan hai tay hai đao nhảy lên hố, thấy quân địch còn cách một quãng, nói lớn với Bạch Chỉ Hàn:” Bạch tỷ, tỷ cứu Tả đại ca.”

Bạch Chỉ Hàn hỏi vội:” Cứu làm sao?”

Miêu Bội Lan hét:” Đánh thức huynh ấy, huynh ấy nói rương cấp cứu có thứ cứu được.”

Bạch Chỉ Hàn dùng cả hai tay nắm vai Tả Thiếu Dương, lay mạnh:” Thiếu gia, thiếu gia, tỉnh mau.”

“ Cắn, cắn môi huynh ấy!” Miêu Bội Lan nhắc:

Cắn môi á?

Thế nhưng Miêu Bội Lan không còn rảnh trả lời Bạch Chỉ Hàn nữa, mấy tên địch đã tới gần rồi, Miêu Bội Lan hét lớn, xoay tròn đao chém ra, chiêu thức nàng luyện đã thuần thục tới độ lô hỏa thuần thanh, lúc này phía sau lưng lại là Tả đại ca hôn mê bất tỉnh, tính mạng hoàn toàn dựa vào mình, nên càng vô cùng hung mãnh. Phong tiêu thiên sát lại là chiêu chuyên đối phó với kẻ địch quần công, càng đông thì thiệt hại càng lớn, đao cuốn tới như lốc xoáy, vừa độc địa vừa mãnh liệt, ba tên đi đầu hồn lìa khỏi xác ngay đợt tấn công đầu tiên, mấy tên còn lại thấy nữ tử này lợi hại như vậy tản cả ra, miệng thì quát tháo song không dám tùy tiện tới gần.

Phía bên này Bạch Chỉ Hàn còn đang hoang mang, nàng không phải cô gái nông thôn ngây ngô chẳng biết gì như Miêu Bội Lan, có chút chần chừ, nhưng nhìn Tả Thiếu Dương nằm bất động như người chết, phía trên là tiếng hò la chém giết, tình thế cấp bách lắm rồi không thể chần chừ, đành phải cúi người xuống hôn lên môi Tả Thiếu Dương.

Đúng vậy, đó là một nụ hôn, nàng biết môi nam nữ sử dụng như thế nào.

Hai cánh môi chạm vào nhau, Bạch Chỉ Hàn liền nhắm tịt mắt lại, dù không có khái niệm nụ hôn đầu, song lần đầu tiếp xúc thân mật với nam nhân như thế, nàng vẫn xấu hổ tới không dám nghĩ tới xúc cảm đang lởn vởn ở đầu môi, tới mấy giây sau mới mở ra. Tả Thiếu Dương không hề có phản ứng, mặt nàng đỏ dừ như gấc chín, hôn nhanh một cái nữa, không có hiệu quả.

Bạch Chỉ Hàn sực tỉnh, mình làm cái gì thế này, như thế hiển nhiên không có hiệu quả, định hôn y thật hay sao, vừa thẹn vừa cuống, hít hơi lấy quyết tâm trước, sau đó cúi xuống mút lấy cánh môi Tả Thiếu Dương, khi môi y vừa lọt vào khoang miệng thì hai hàm răng hợp lại, cắn một phát mạnh tới mức môi Tả Thiếu Dương bật máu.

Tả Thiếu Dương run người, mũi phát ra tiếng kêu nhỏ, Bạch Chỉ Hàn rời khỏi môi y, mừng rỡ lay vai gọi:” Thiếu gia, tỉnh lại đi.”

Thế nhưng Tả Thiếu Dương chỉ ú ớ vài tiếng không rõ ràng rồi lại tiếp tục bất động, bên trên tiếng đao kiếm va chạm rợn người, gấp lắm rồi, Bạch Chỉ Hàn không nghĩ nhiều nữa, cúi xuống ngậm môi y, tiếp tục hôn y, thấy cắn môi không hiệu quả, lần này nàng tách hai răng y ra, luồn cái lưỡi nhỏ của mình vào, tìm tới đầu lưỡi.

Môi thì khác lưỡi nhiều lắm, độ nhạy cảm hơn gấp cả trăm lần, ướt, trơn, ram ráp, tê tê, Bạch Chỉ Hàn dù không có ý đó, cả người cũng khẽ run rẩy, nhất thời quên cả mục đích, hơi hoảng hốt rụt lưỡi rụt lại, thế nhưng cãi lưỡi phía kia đột nhiên truy theo làm nàng đờ người, hai chiếc lưỡi theo bản năng quấn lấy nhau.

“ Khốn kiếp! …” Bạch Chỉ Hàn đầu muốn xì khói, đẩy mạnh Tả Thiếu Dương ra, tay vung lên muốn tát, nửa chừng thấy Tả Thiếu Dương nằm mê man mới hậm hực thu tay về, tức tới ứa nước mắt, không biết kiếp trước có nợ nần gì y không mà năm lần bảy lượt rơi vào tình cảnh éo le.

Hít liền mấy hơi lấy bình tĩnh, Bạch Chỉ Hàn cúi mình hôi môi Tả Thiếu Dương, lưỡi tách răng y luồn vào, Tả Thiếu Dương lại lần nữa theo tiềm thức đưa lưỡi ra, lần này Bạch Chỉ Hàn có chuẩn bị kỹ càng hơn, hai tay cố định đầu Tả Thiếu Dương, chủ động mút mạnh lấy lưỡi y, cái lưỡi kia hăng hái vươn ra, tức thì nàng cắn một phát, vị máu mằn mặn chảy vào miệng.

Tả Thiếu Dương rốt cuộc kêu một tiếng, hai mắt bật mở.
Bạn cần đăng nhập để bình luận