Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 834: Hai chuyện khó. (1)

Thiếp thất đó rõ ràng lúc nãy còn thấy Tả Thiếu Dương hơi thở gấp gáp, tựa hồ thêm một chút nữ có thể biến y thành con sói cuồng bạo, cứ tưởng chuyện đã thành, không ngờ y nhanh chóng bình tĩnh, khiến nàng ngạc nhiên không biết mình làm sai ở đâu, do dự một lúc, nũng nịu nói:" Lão gia bảo thiếp hầu hạ Pháp vương thật vui vẻ mới nói."

Tả Thiếu Dương bình tĩnh nói:" Vừa nãy phu nhân đã hầu hạ ta vui vẻ rồi."

Tiểu thiếp ngúng nguẩy:" Còn chưa tới, Pháp vương mới chỉ xoa nắn một lúc, thiếp thân đang dùng miệng phục vụ ngài thì nữ hộ pháp kia tới ... Pháp vương, ngài chỉ cần nằm một chỗ, đảm bảo không cần cử động một ngón tay, thiếp khiến Pháp vương thỏa mãn."

" Được được, không cần nói nữa, đem chuyện lão gia nàng căn dặn nói ra luôn đi." Tả Thiếu Dương cắt lời, giọng nhẹ nhàng kiên quyết:" Không nói, mai ta lên đường."

" Lão gia hết sức tán thưởng phép thuật của Pháp vương, nói toài bộ vu sư ở thổ bảo cộng lại cũng không bằng ngài, còn nói ..."

" Đủ rồi, đừng nịnh bợ nữa, không nói thì ra ngoài."

Thiếp thất thở dài, chưa bao giờ thấy thất bại thế này, khẽ cắn môi dưới, nước mắt muốn ứa ra, đành nói:" Chủ yếu là hai việc, một là trong thổ bảo có suối thánh, mỗi năm vào mùa hè đều phun nước, nhưng không biết vì sao năm nay lại không có nước. Lão gia mới vu sư tới xem, vu sư nói, rồng phía dưới tức giận rồi, không chịu phun nước nữa, phải làm pháp sự, giết mười con trâu, năm mươi con dê cúng tế. Lão gia làm theo, nhưng nước vẫn không có, hỏi làm sao, vu sư nói phải hiến tế ba xử nữ, lão gia cũng làm theo mà vẫn không có nước, tức giận đuổi vu sư đi. Về sau mời thêm hai cổ tân nữa tới, còn là người Tượng Hùng, làm đủ mọi cách, nhưng không được."

Tả Thiếu Dương nghe hiến tế người, mặt âm trầm:" Các ngươi sống bên sông, không thiếu nước, một cái suối phun mùa hè thôi, không có cũng đâu sao."

" Không phải thế." Tiểu thiếp nhích tới gần:" Con rồng đó là thần bảo hộ của bộ lạc, nó không phun nước nữa chứng tỏ không muốn bảo vệ bộ lạc, bộ lạc sẽ diệt vong."

" Làm gì nghiêm trọng như vậy?"

" Thật, từ đầu năm tới giờ trong bộ lạc xảy ra rất nhiều chuyện xấu, một giọt mưa cũng không có, nước sông cạn đi rất nhanh, vị vu sư từ Tượng Hùng nói, đó là vì thần long không muốn bảo vệ bộ lạc nữa."

Trời không có mưa, mực nước thấp đi thì tất nhiên không có nước phun ra nữa, đó là lý giải của Tả Thiếu Dương, muốn xử lý vấn đề này thì đào sâu hơn, nhưng phải tìm ra được nguồn nước ngầm. Dù thế nào thì chỉ cần nói với y, giúp được thì y sẽ giúp, đâu cần bày ra chuyện khiến người ta nghi ngờ này.

Đối với tù trưởng mà nói, nữ nhân như quần áo, suối thánh mới là quan trọng nhất, liên quan tới hưng suy cả bộ lạc.

Tư tưởng thời cổ đại là thế, nam nhân vì sự nghiệp, đem nữ nhân ra làm vật hi sinh. Như thời Tam Quốc, có hộ thợ săn tên Lưu An giết vợ lấy thịt thiết đãi Lưu hoàng thúc, Lưu Bị sau biết chuyện rất cảm động, kể vớ Tào Tháo, Tào Tháo tán thưởng Lưu An, sai người tặng 200 lượng vàng.

Thời Đường, Lý Thế Dân đem Văn Thành công chúa gả cho Tùng Tán Can Bố, có nói "trẫm là phụ mẫu chúng sinh, tiếc gì một nữ nhân." Trong mắt hoàng đế, đừng nói gả đi tông thất nữ, dù là thân sinh nữ nhi, thậm chí thê tử, nếu thiên hạ cần, nên hiến cũng sẽ hiến, đó là lẽ thường tình của chính trị. Như Đậu Kiến Đức không dám trái ý Đột Quyết, dâng Tiêu hoàng hậu lên vậy.

Tả Thiếu Dương nghe xong, suy nghĩ nói:" Ta có thể xem giúp, nhưng chưa chắc đã làm được."

Tiểu thiếp đó mừng rỡ, vội bò dậy quỳ lạy:" Đa tạ Pháp vương, ngài đồng ý, thiếp không cần bị ăn roi nữa."

Tả Thiếu Dương nhìn mông nàng chổng lên, bờ mông tròn xoe trắng lóa mắt, nhất thời thiếu tập trung:" Nằm xuống, cẩn thận bị lạnh."

" Đa tạ Pháp vương thương xót." Tiểu thiếp đó hớn hở chui vào chăn, chỉ thò đầu ra, vui vẻ nhìn Tả Thiếu Dương:

Vẻ hoạt bát đó vừa mắt hơn vừa rồi cố tình tỏ ra quyến rũ nhiều, Tả Thiếu Dương hỏi:" Lão gia các ngươi hung dữ vậy à?"

" Không ạ, lão gia chỉ hung dữ với người không nghe lời thôi, bình thường lão gia rất tốt với bách tính và phó tòng."

" Ừ, được rồi, vậy chuyện thứ hai là gì?"

Lần này tiểu thiếp đó nói ra lưu loát hơn nhiều:" Pháp vương tiếp tục đi về phía trước sẽ là Đa Di, Đa Di ỷ vào binh lực hùng hậu, thường xuyên đòi cống nạp, chậm trễ chút thôi là tấn công, đốt phá. Lão gia muốn mời Pháp vương đi qua Đa Di, thuyết phục quốc vương nơi đó kết minh với vương của thiếp. Nếu làm được, lão gia nguyện ý hiến lên một trăm mỹ nữ, một trăm đấu vàng, tôn ngài làm huynh trưởng."

Dân cư Tây Vực thưa thớt, sinh tồn gian nan, thế nên nữ nhân là tài sản quý giá, hai bộ tộc chiến tranh, giết nam nhân chứ không giết nữ nhân trẻ nhỏ. Còn vàng thì khỏi nói rồi, ở đâu cũng có giá trị. Những điều ấy thì Tả Thiếu Dương hiểu, nhưng y chưa hiểu Pháp vương thì có ảnh hưởng gì tới vương của người ta? Sợ nói ra người ta cười cho, nên y ậm ờ:" Chuyện này có vẻ khó ..."

Tiểu thiếp đó thì thầm bên tai:" Nếu Pháp vương chê ít, có thể thương lượng."

" Không phải tiền ..."

Tiểu thiếp đó nắm lấy tay y đặt lên ngực mình, khẽ phát ra tiếng rên như mèo:" Còn có thể để thiếp cả đời theo hầu ngài."

Tả Thiếu Dương vội rụt tay:" Không phải thế, phu nhân hiểu lầm rồi."

Tiểu thiếp đó vẻ mặt ảm đạm:" Thiếp biết, Pháp vương chê thiếp ..."

Tả Thiếu Dương không mắc mưu, chẳng tin một nữ nhân chưa gặp mình bao lâu đã khuynh lòng đi theo mình, nói việc chính:" Hai chuyện đó ta nhận lời, nhưng không có nghĩa là ta làm được, điều này phải nói rõ. Chuyện đã xong, phu nhân có thể đi rồi."

" Thế sao được, nếu thiếp không hầu hạ ngài, lão gia vẫn trách phạt, Pháp vương, ngài thực sự không cần làm gì cả ..."

" Đừng!" Tả Thiếu Dương ngăn tiểu thiếp đó ý đồ trườn tới như rắn nước:" Ta đã đồng ý rồi, nếu còn như thế, ta sẽ nuốt lời ... Xuống giường, mặc y phục tử tế cho ta."

Chiêu này rất hữu dụng, tiểu thiếp kia sợ hỏng việc, đi xuống mặt y phục, còn mang y phục cua Tả Thiếu Dương tới thịt dâng tới miệng mà không ăn, đúng là quái nhân, phụng phịu nói:" Pháp vương, cần gì phải thế chứ, chẳng ai giống ngài, thiếp biết giáo phái của ngài không cấm chuyện nam nữ."
Bạn cần đăng nhập để bình luận