Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 163: Đạo quán đặt hàng.

Tả Thiếu Dương vội vàng về tới hiệu thuốc, chỉ nói Chúc Dược Quỹ cần một loại thuốc phải bào chế ngay, Tả Quý cũng không hỏi nhiều.

Có điều về nhà Tả Thiếu Dương bào chế thuốc nhưng lòng như có gai đâm, không phải vì Tiểu Muội sắp gả đi, mà trong chuyện này có cái gì đó không đúng, bực cái là không rõ nó ở đâu.

Gặp chuyện phiền não có người thì uống rượu, ngâm thơ làm phú, hay đánh đàn, còn Tả Thiếu Dương y thì bào chế thuốc, làm xong thuốc cho Tang Tiểu Muội rồi, y lại bào chế mấy thứ thuốc nữa, dần dần tĩnh tâm lại rốt cuộc nhớ ra chuyện gì.

Hoàng Cầm nói, cha mẹ Tang Muội Tử muốn gả nàng đi là để lấy tiền cho Khúc chưởng quầy vây, thì ra là ông ta, chẳng trách tại sao nghe cái tên này có vấn đề, lần trước y nghe thấy cái tên này là ở chỗ Phi Thử.

Làm sao bây giờ? Chuyện này mình nói ra chỉ e là không ai tin hết, sau này dù chứng minh được đúng thì cũng là sự đã rồi, làm sao để tận dụng nó !?? Thực sự không muốn chút nào, nhưng hết cách rồi, Tả Thiếu Dương cắn răng quyết định, giờ đã quá canh hai, bắt đầu giới nghiêm, lén lút ra ngõ sau này, ngó trái ngó phải không thấy ai, chạy ù tới Thanh Phong tự, khuya thế rồi vẫn nghe thấy tiếng tụng kinh, đúng là rảnh rỗi quá mà.

Trước chùa chỉ có cây cối cỏ dại, với đá lởm chởm, còn cả rác nữa, có thể thấy mấy lão hòa thượng đúng là lười. Tả Thiếu Dương nhìn trái phải, thấy có sẵn một cành cay ba chạc rồi, liền cắm nó vào mé trái chùa theo chỗ chỉ định.

Đây là dấu hiệu ước hẹn gặp mặt với Phi Thử.

Không ngờ có ngày mình phải nhờ tới thế lực xã hội đen, mong là chuyện trót lọt không ai biết, lão già kia có cơ hội giúp mình, như vậy hai bên hòa nhau, không còn dính dáng gì nữa, từ nay đường ai nấy đi, vạn sự đại cát, Tả Thiếu Dương an ủi mình như thế.

Sáng hôm sau Tả Thiếu Dương đi lấy nước theo thời gian trước kia, ôm hi vọng nhỏ nhoi có thể gặp được Tiểu Muội.

Tới giếng bên sông, không thấy Tiểu Muội, ngay cả Hoàng Cầm cũng chẳng thấy đâu, cố ý lề mề ở đó vẫn không gặp được, khi thấy Tang Oa Tử đi lấy nước thì biết không thể gặp được các nàng rồi.

Buổi sáng Chúc Dược Quỹ phái một hỏa kế tới gọi y, nói kho thuốc đã sửa xong, bảo y tới nghiệm thu giúp.

Bây giờ cứ có việc là Tả Thiếu Dương làm, ngồi không chỉ nghĩ ngợi linh tinh, huống hồ còn hứa với người ta rồi, y báo với cha một tiếng tới Hằng Xương dược hành, hiệu thuốc vẫn không có người tới. Nhà kho mới chỉ xây một cái để kiểm nghiệm lý luận lưu giữ thuốc của Tả Thiếu Dương có khả thi không rồi mới mở rộng, địa điểm và thiết kế kho đều do Tả Thiếu Dương quyết định. Thời gian trước Tả Thiếu Dương cũng thường xuyên qua xem xét, cho nên tất nhiên không thành vấn đề.

Tả Thiếu Dương chỉ đạo bọn họ phân loại và sắp xếp dược liệu thứ tự trên dưới thế nào, dược liệu nào cần để thưa, cái nào cần để kín, bận rộn tới tận chiều mới xong. Chúc chưởng quầy khéo léo nhét vào tay y hai mươi đồng, gọi là phí vất vả.

Thật là may, lần trước có bao nhiêu tiền đưa hết trả nợ rồi, không còn tiền mua giấy vệ sinh nữa, cuốn sách của cha không thể xé thêm được, nếu không ngày nào đó bị cha y phát hiện ra xé sách chùi đít thì chắc y bị gạch tên khỏi gia phả. Vội vàng ra ngõa thị mua ít giấy, là loại tương đối tốt, tốn mất 10 đồng, chủ quán còn nghĩ y mua giấy về vẽ tranh luyện chữ gì đó, ra sức giới thiệu nguồn gốc xuất sứ lâu đời của nó, ai ngờ nó phục vụ trong nhà xí. Xét riêng mặt này có lẽ Tả Thiếu Dương y sống xa xỉ nhất cái Hợp Châu luôn chứ chả đùa.

Tả Thiếu Dương về tới nhà thì thấy trong đại sảnh có một lão đạo, râu trắng phất phơ, da mịn hồng hào, mặc áo tím giữa ngực thêu âm dương, trông rất tiên phong đạo cốt. Tả Thiếu Dương chưa bao giờ thấy ai có bộ râu nào đẹp như vậy, không biết có phải chuyên môn đi lừa người nên chăm chút bề ngoài đẹp đẽ như vậy không. Ngoài ra còn có một người nữa là lái buôn thuốc Đổng Mập ở ngõa thị, ngồi bên với thái độ rất khúm núm.

Thấy Tả Thiếu Dương về, Đổng Mập hồ hởi đi ra:” Tả thiếu gia về rồi.”

“ Đổng chưởng quầy.” Tả Thiếu Dương chắp tay chào, Đổng Mập tới đây chỉ có thể vì chuyện thuốc y bào chế thôi:” Thuốc bán được rồi sao?”

“ Đúng thế, ha ha ha.” Đổng Mập cười như Phật di lặc:” Chuyện là thế này, vị đạo trưởng đây tới sạp thuốc của ta, nhìn thấy Tử thạch anh cậu bào chế cực mịn, muốn biết ai bào chế ra, cho nên liền dẫn tới đây. Chi tiết thế nào hai bên bàn với nhau, ta phải về trông sạp, cáo từ.”

Không ngờ Đổng Mập lại là người nhiệt tình như vậy, gần đây toàn tiếp xúc với những người có vấn đề, quên mất thời Đường này, con người đa phần vẫn hiền lành chất phác, chẳng qua là y quá tốt số, gặp toàn kẻ không ra gì thôi. Tả Thiếu Dương tiễn hắn ra tận cửa, quay về chắp tay hỏi:” Không biết đạo trưởng xưng hô ra sao?”

“ Bần đạo pháp hiệu Vô Trần, tu hành ở Bích Hà quan bên ngoài thành, trước đó đi qua Ngõa thị, thấy Tử thạch anh mà vị Đổng chưởng quầy vô cùng mịn, biết được quý đường bào chế nên mạo muội tới đây, vừa xong nói chuyện với lệnh tôn mới hay thuốc này do công tử bào chế, chỉ là không biết Tả công tử có thể bào chế được Đan sa mịn như vậy không?”

“ Tất nhiên rồi, không chỉ Tử thạch anh, Đan sa mà tuyệt đại đa số các loại dược liệu khoáng thạch hiện nay ta đều có thể bào chế được mịn như đạo trưởng đã thấy.”

Đan sa cũng là Chu sa, một loại khoáng thạch, trong ( Thần Nông bản thảo kinh) được liệt vào thượng phẩm, cho rằng dùng thường xuyên kéo dài có thể trường thọ, là phối dược cần thiết thuật sĩ nhiều đời chế luyện thuốc trường sinh bất lão.

“ Thật tốt quá, không dấu Tả công tử, bần đạo luyện chế đan dược, trước kia dùng Đan sa, dù nghiền thế nào cũng không thể mịn như bột, mà Đan sa không mịn thì không thể bào chế ra đan dược thượng hạng.” Vô Trần mừng lắm:” Bần đạo tới đây chính là để đặt mua Đan sa.”

Trước thời Đường, bào chế đan sa cơ bản chỉ có cách nghiền, sau thời Tống mới bắt đầu dùng biện pháp thủy phi bào chế đan sa. Lại qua hơn nghìn năm tích lũy kinh nghiệm thời hiện đại đã bào chế đan sa mịn như bột, không cần máy móc gì, Tả Thiếu Dương cũng dùng cách thủy phi này.

Tả Thiếu Dương hỏi:" Đạo trưởng định đặt mua bao nhiêu?"

Vô Trần xòe năm ngón tay ra:" Ừm, trừ bần đạo dùng ra cũng có vài đạo hữu luyện đan, như cầu lớn, trước tiên mua 50 đã, dùng hết bần đạo lại tới mua."
Bạn cần đăng nhập để bình luận