Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 287: Lấy lương thực đổi quán trà. (1)

Bỗng nhiên thành cảnh một mình cùng bốn cô gái, hơn nữa ai nấy mỗi người có vẻ đẹp riêng, lại không giống lúc đi lấy nước bị vây quanh bởi đám cô nương tức phụ, vì ba trong số này có quan hệ không đơn giản với y, một thì lại đang nhìn y từ trên xuống dưới, Tả Thiếu Dương thấy nhột nhạt. Y không giải thích gì cả, chỉ bảo với Tang Tiểu Muội:” Ta muốn tới bàn một vụ làm ăn với cha mẹ muội, đi nào.”

Miêu Bội Lan khẽ gật đầu cười, lộ ra hàm răng trắng đều đặn, khuôn mặt hơi ngăm đen càng làm hàm răng đó sáng bóng như ngọc trai.

Tiểu Muội cười đáp lại, họ đã gặp nhau vài lần ở giếng nước rồi, không nói chuyện với nhau, chẳng phải phản cảm, song thế nào cũng có chút lấn cấn trong lòng. Tiểu Muội cố ý thân thiết đi theo sát cạnh Tả Thiếu Dương, nếu là bình thường nàng không dám, có điều giờ thiên hạ chẳng ai để ý chuyện gì khác ngoài cái bụng đói, thì thầm:” Tả đại ca, người trẻ tuổi kia là ai, hắn đi theo huynh à?”

Tả Thiếu Dương giải thích:” Là dược đồng của ta, họ Bạch, là nữ đó.”

“ Chả trách.” Tiểu Muội chợt nhớ cái lần Tả Thiếu Dương bị bệnh nhân làm phát điên, mồm há hốc:” Không phải là cô ấy chứ?”

“ Đúng đấy.” Tả Thiếu Dương cười khổ:“ Chuyện dài lắm, muội không cần để ý tới cô ấy đâu.”

Tiểu Muội “ừm” một tiếng, vô cùng ngoan ngoãn.

Bọn họ đi tới quán trà Thanh Hương, cửa mở, ngạc nhiên là có một hai người khách, ngồi cách xa nhau trầm tư nhìn đâu đâu, chẳng có náo nhiệt ngày nào. Tang mẫu thì ngồi thẫn thờ trên cái ghế trúc ở cửa, hốc mắt hõm sâu, cái mặt hơi sưng phù, cái ấm vòi dài để bên cạnh chân, chả buồn đi lại mời khách.

Tang Oa Tử thì ngồi dựa vào một cái cột, hai mắt vô thần, có điều hắn thì lúc nào chẳng bộ dạng dở sống dở chết ấy.

Tang phụ lúc này đang ở trong gian phòng ở hậu viện cùng Chúc Dược Quỹ và Chu chưởng quầy, quỳ dưới đất, chắp tay vái:” Chúc lão hán, bán cho ta chút lương thực đi, một chút thôi cũng được, ông thích uống trà, ta đổi cả quán trà này cho ông nhé?”

Chúc Dược Quỹ chẳng động lòng, cầm cốc trà lên thon thả thưởng thức, rất nhàn nhã:” Tang lão hán, ông nói ba ngày rồi đó, sáng nào tới đây cũng nghe ông lải nhải, ta cũng trả lời vô số lần, lương thực nhà ta cũng không nhiều nữa, lại nuôi bao nhiêu là người như vậy, giờ gạo không đủ, nước càng ít, rau củ độn vào ngày càng nhiều. Sáng nay lão phu lại uống một bát cháo loãng tèo, không tin ông ghé tai vào đây mà nghe, bụng đang réo ùng ục này. Chẳng phải ta không chịu giúp ông, song nhà ta còn chả nuôi nổi, giúp ông thế nào đây? Bảo Tam nha đầu tới ăn chung với nhà ta, nhưng nó không chịu ... Có đứa con như vậy mà xem các người đối xử với nó thế nào?”

Tang phụ mặt như đưa đám, lết xết quỳ gối bò tới khóc khóc mếu mếu:” Chúc lão hán, ông thương ta với, nhà ta hai ngày rồi không có gì bỏ bụng, chỉ cần ông bán cho ít thôi, ít thôi cũng được, quán trà này, ông thích uống trà như thế, bán quán trà này cho ông.”

Chu chưởng quầy ngồi bên cạnh vừa khều khều con chim trong lồng vừa mỉa mai:” Chúc lão quỷ thèm cái quán trà rách này chắc, ông biết giờ giá gạo bao nhiêu không? Hôm qua mới 12 quan một đấu, sáng ngày hôm nay người trên phố giơ biển mua gạo đã tới 15 quan một đấu, mà dù có kêu khản cổ cả ngày cũng đừng hòng mua nổi một hạt gạo đấy.”

“ Ai mà chẳng biết phản quân chiếm huyện Song Hòe và Thái Hòa, bóp chẹt yết hầu của Hợp Châu này rồi. Bên trong không xông ra được, ngoài muốn vào chẳng xong, người leo núi trốn đi bị đuổi về, không thì chết bởi loạn tiễn.”

“ Chúng ta thành ba ba trong rọ rồi, cả thành mười mấy vạn dân binh, ai muốn sống phải xem nhà nào có nhiều lương thực hơn, đừng nói Hằng Xương thực sự không còn mấy lương thực nữa, cho dù còn, ai dám tiếp tế hay bán đi, trời mới biết phản quân lúc nào mới bị đánh bại, thấy bảo tướng cầm quân của chúng đều là mãnh tướng tiền thái tử, lại suất lĩnh chủ lực, chuyến này không lấy được Hợp Châu không thôi, chẳng dễ dẹp như mấy lần trước. Mạng nhà ông quý, chẳng lẽ mạng nhà Chúc lão quỷ thì rẻ rúng chắc? Nên đừng tốn nước bọt nữa, tiết kiệm sức lức đi, có khi còn sống thêm vài ngày.”

Tang phụ chưa chịu từ bỏ, quay sang cầu khẩn Chu chưởng quầy:” Chu lão hán, nhà ông mở tửu lâu, lương thực tích trữ nhiều, chắc chắn là dư dả, bán cho nhà ta một ít đi. Bao nhiêu tiền cứ ra giả.”

Chu chưởng quầy đặt lồng chim xuống, cười nhạt:” Muốn ta ra giá à, ông trả nổi không?”

Tang phụ mừng rỡ gật đầu lia lịa:” Ông ra giá bao nhiêu cũng được.”

“ Ha ha ha, Tang lão hán, được được, nếu ngay bây giờ ông lấy ra được một trăm lượng bạc trắng, nể tình bằng hữu bao năm, ta bán cho ông mười đấu gạo.”

100 lượng ư, Tang phụ lấy đâu ra số tiền đó, môi run run:” Cái quán trà này, rồi nhà cửa, thế nào cũng phải được ba mươi lượng phải không? Còn cả trà, rồi thì bán ghế, đồ đạc, cũng được chục lượng.”

“ Ai thèm mấy thứ không ăn được đó, bỏ đi, nhìn bộ dạng ông như thế, ta chẳng muốn đùa với ông nữa. Nói nãy giờ ông chưa hiểu à, giờ còn ai ngu dại mà đi bán lương thực, ông xem, riêng đám tiểu thiếp chỉ biết ngồi ăn không biết làm gì của ta có bao nhiêu người, ta phải nuôi cả nhà lớn như thế, có ai vì tham chút tiền tài khiến người nhà chết đói chứ?” Chu chưởng quầy ghét cái nhà này không hết, đời nào chịu giúp:

Tang phụ vật nài:” Chỉ cần chút gạo thôi được không, một đấu thôi, à phải, ta có thể gả Tam nha đầu cho ông ...”

“ Khỏi, khỏi ...” Chu chưởng quầy không khác gì bị ong chích, xua tay liên hồi:” Coi như trước kia ta mù mắt, Tam nha đầu nhà ông cường hãn quá, tuy ta thích thuần phục ngựa hoang đấy, nhưng mà Tam nha đầu này cái gì cũng dám làm, thôi, nắm xương già này còn muốn sống thêm vài năm.

“ Không, không, bệnh của Tam nha đầu nhà ta là giả đấy, hôm nọ Nghê đại phu còn đích thân tới xin lỗi nữa, chuyện này ông cũng biết mà.” Tang phụ vội vàng chạy đi xé tờ cáo thị Nghê đại phu đích thân viết dán ở ngay dưới tấm biển gỗ quán trà:” Ông xem, có cả con dấu nữa, ông cứ xem đi, Tam nha đầu nhà ta không điên đâu.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận