Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 432: Mới về đã bận rộn. (2)

Tả Thiếu Dương quay về hiệu thuốc, rất muốn được nghỉ ngơi một chút, về tới nhà là mệt mỏi cũng kéo tới song về nhà mới biết tình hình quá nát nhiều việc phải giải quyết gấp. Y vừa qua cửa gặp ngay một người béo từ trong đi ra, chính xác là phù, bây giờ còn ai béo được nữa, râu tóc thưa thớt, lưng đeo cái gù, tay xách giỏ phủ vải lam.

Trông cũng quen mắt mà không nhận ra là ai.

Người kia đứng lại, thấy y rất bất ngờ, tay cầm giỏ không tiện chắp tay, gật đầu:” Tả công tử về rồi, lão hủ biết chút thuật xem tướng, biết công tử sẽ trường thọ mà.”

“ A, là, là ... Nghê đại phu phải không?” Tả Thiếu Dương nhận ra giọng nói của ông ta, kinh ngạc:” Làm ... Làm sao lại như thế này?”

Nghê đại phu miễn cưỡng cười, không nói gì cả.

Con người nếu như hoàn toàn không có lương thực sẽ chết trong vòng từ bảy tới mười ngày, gầy đi rất nhanh, sau đó cơ năng suy kiệt mà chết. Nhưng nếu ở trạng thái nửa đói thời gian dài thì người ta sẽ gầy đi, sau đó phù lên, lại gầy đi, cứ vài lần như vậy rồi chết.

Sưng phù do đói gây ra rất dễ chữa trị, chỉ cần ăn uống bình thường là mau chóng bình thường, nhưng phương án trị liệu này bây giờ không thực hiện được rồi.

Tình trạng của Nghê đại phu ít nhất cũng hai lần trải qua sưng phù, chỉ e không chịu nổi tới lần gầy đi tiếp theo, Tả Thiếu Dương nắm tay ông ta xem mạch:” Nghê đại phu, thế này không ổn rồi, vào đây ta xem cho.”

Nghê đại phu biết tình trạng của mình không dùng thuốc men mà chữa được, cười hỏi:” Cậu đi hơn hai tháng trời không về, ai cũng lo lắm, có sao không?”

“ Không sao, ta không sao, nhưng ông có vấn đề lớn đấy.” Tả Thiếu Dương dìu ông ta vào nhà ngồi xuống, tới bếp múc một bát cháo, đó là cháo cho Tiểu Muội có cả nhân sâm:” Nghê đại phu, ông ăn đi.”

Nghê đại phu ngần ngại, ông ta không chịu nhận cháo thuốc miễn phí của Tả gia, cho nên ngày ngày lên núi đào thuốc để đổi, nhìn bát cháo ứa nước miếng, nhưng lắc đầu.

“ Nếu không ăn là ông sẽ chết đó, khi ấy lão thái gia cùng với đệ đệ tàn tật của ông làm sao? Cho ông biết, con ông đã gây đủ phiền toái cho ta rồi, ông đừng có mong chết sớm, để nhà ta phải chiếu cố thêm người, ông cố mà sống để lo cho họ.” Tả Thiếu Dương không dọa, với tính cách của cha mẹ sẽ làm thế, huống hồ y trở về rồi, họ sẽ coi như cầu nguyện có hiệu quả, càng tích cực làm việc thiện bù đắp coi như hoàn nguyện, mà tình hình này, không biết khó khăn sẽ kéo dài bao lâu, y chẳng thể gánh vác hết:

Nghê đại phu ngây người, nước mắt chầm chậm chảy ra, ướt đẫm khuôn mặt biến dạng, không từ chối nữa, nhận lấy bát cháo húp.

Từ lúc nấu nồi cháo này Trí Nhi đã thèm lắm nhưng không dám xin, ngó trái ngó phải một lúc, đi tới giật áo cha:” Cha ... con đói.”

Nghê đại phu vội đưa bát cháo tới, nhưng Tả Thiếu Dương ngăn lại, nghiêm khắc nói:” Nghê đại phu, đây là cháo cứu mạng của ông đó, nếu nói tới đói thì ai chẳng đói, cháo này chỉ nấu cho người cần nhất. Trí Nhi bây giờ vẫn chịu được, không ăn bát cháo này nó không sao hết.”

Nghê đại phu xoa đầu nhi tử:” Trí Nhi, có sư phụ, đại sư huynh ở đây, con đừng sợ.”

Trí Nhi gật đầu, mắt vẫn nhìn bát cháo không chớp. Nghê đại phu húp thêm một hớp cháo, mắt đỏ hoe:” Sớm biết thế này không học y, làm ruộng có lương thực ăn, cái gì cũng chẳng so được.”

Khổ thân ông già này nghĩ quẩn mất rồi, Tả Thiếu Dương nói xuôi theo:” Đúng thế, sinh tồn là nhu cầu đầu tiên của con người mà, Nghê đại phu cố ăn cho có sức.”

Nghê đại phu vẫn lẩm bẩm:” Không chỉ sống, bây giờ giá lương thực cao như thế, nếu hoàn cảnh tốt, làm ruộng là kiếm nhất.”

“ Nhà ta có không ít ruộng, nhưng có ai để trồng đâu, mỗi thời mỗi khác, Nghê đại phu, khó khăn rồi cũng qua đi thôi.” Tả Thiếu Dương tiếp tục khuyên nhủ:

Nghe đại phu nghẹn ngào:” Tả gia hơn một tháng qua tế cháo cứu người, không biết cứu sống bao nhiêu nạn dân, đợi đánh trận xong, chỉ cần giơ tay hô lớn, mời mọi người tới thuê ruộng, lão hủ nghĩ rất nhiều người nhận ân huệ tới thuê, để báo đáp các vị.”

Tả Thiếu Dương không nghi ngờ lời Nghê đại phu, con người thời này đều chất phác, trừ một số ít kẻ như Tang mẫu thì còn lại đều nhớ ơn báo đáp, song chuyện không đơn giản như thế.

Chiến loạn kết thúc, nếu không có cái ăn giữ chân, bách tính khả năng chạy ra vùng ngoài ăn xin, kể cả họ không đi, trừ khi Tả gia có thể cung cấp cái ăn, nếu không ở lại đền ơn cũng mất mạng.

Dù sao lời nói của Nghê đại phu cũng khiến y suy nghĩ, sang nhà Miêu Bội Lan, ba đứa đệ muội của nàng đều ra ngoài thành đào rau củ chưa về, chỉ có Nhị Tử nhỏ nhất ở nhà với mẹ, nói chuyện với nàng một lúc, lại về phòng bàn bạc với Bạch Chỉ Hàn, đưa ra quyết định bất đắc dĩ, có điều trước đó vẫn cần làm một việc, bảo cha mẹ:” Cha mẹ, con tới chùa Thanh Phong một chút.”

“ Con vừa mới về thôi, lại muốn đi đâu?” Lương thị thần hồn nát thần tính, cứ nghe thấy nhi tử đi ra ngoài là sợ, nãy giờ bất kể nhi tử đi đâu bà đều không để ở ngoài tầm mắt:

Thế này không hiểu lát nữa mình nói quyết định kia ra, không biết mẹ phản ứng thế nào đây, an ủi:” Mẹ, con chỉ đến chùa Thanh Phong thắp nén hương cảm tạ Bồ Tát, mẹ ở nhà đun cho con nồi nước thảo mộc nhé, con về sẽ ngâm chân, lâu lắm rồi con không chân.”

Lương thị rơm rớm nước mắt:” Khổ thân con tôi, đến ngâm chân cũng không có, về sớm nhé mẹ đi đun nước ngay …”

Vừa nói vừa đi vào bếp.

Dỗ được mẹ rồi Tả Thiếu Dương theo cửa sau ra ngoài ngõ, ngửa mặt hit hít, thấy mùi hơi nước, đoán chừng sắp có mưa, hồi ở trên núi y luyện được bản lĩnh này, đoán những cơn mưa gần khá chuẩn xác, vội rảo bước nhanh hơn.

Đi qua cái giếng khô giấu lương thực, Tả Thiếu Dương ngó quanh không thấy ai, đi nhanh tới bên giếng, tuy bây giờ hay có mưa xuân, song giếng vẫn khô cong, giây thừng ngụy trang vẫn nguyên xi, theo Bạch Chỉ Hàn nói, nàng mới lấy lên hai đấu gạo, dưới đó còn những mười tám đấu, nha đầu đó đúng là đủ máu lạnh, nhưng nếu không nhớ thế thì bây giờ chẳng còn lại chút lương thực nào để thực hiện kế hoạch, mà cha mẹ y “hoang phí” kiểu đó thì đừng nói hai mươi đấu, đến hai trăm đấu cũng chả đủ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận