Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 566: Tết náo nhiệt. (1)

Lại là vì chuyện thi cử đó, Tả Thiếu Dương bị nó dày vò tới nổi khùng rồi:” Nàng biết cả mấy chuyện này sao?”

Tiểu Muội gật đầu:” Thời gian trước nhiều người tới Hợp Châu thi, họ nói với nhau nhiều chuyện lắm, nên Tiểu Muội biết.”

Tả Thiếu Dương bực bội, vung tay nói với giọng bất chấp:” Ta không cần, dù sao ta cũng không muốn làm quan, ta chỉ muốn nàng thôi.”

“ Không được.” Tiểu Muội hết cả hồn vìa:” Thiếu gia, làm quan là chuyện vinh tông diệu tổ, thiếu gia, không được đâu ... Thiếu gia mà làm thế, Tiểu Muội sẽ thành tội nhân thiên cổ của Tả gia mất.”

Tả Thiếu Dương chỉ nói thế thôi, vì y cứ tưởng nói thế Tiểu Muội sẽ cảm động vui sướng nhào vào lòng y làm nũng rồi thỏ thẻ nói không cần vì mình bỏ sĩ đồ, ai ngờ dọa nàng sợ hãi thế này, vội vàng dỗ dành:” Được, được, nàng yên tâm, ta không bỏ thi đâu.”

Tiểu Muội nhìn thẳng vào mắt y, giọng kiên quyết:” Thiếu gia, ngày sau còn dài, quyết không thể vì tư tình nhi nữ mà làm hỏng tiền đồ, có câu nói kia của thiếu gia, Tiểu Muội dù khổ tới mấy cũng chịu được.”

Trong một tích tắc Tả Thiếu Dương còn tưởng trước mắt mình là Bạch Chỉ Hàn, không muốn nói tiếp chuyện chán chết này nữa, đổi chủ đề:” Phải rồi, nhà ta thuê thêm người sao, ta thấy ở dưới, lại còn mang bầu.”

Tiểu Muội nở nụ cười khó phân biệt được vui hay buồn:” Nữ nhân là Cúc Hương, cái thai đó là của đại ca thiếp, cô ta con góa phụ nghèo ở thành nam. Trước kia cô ấy hay được đại ca muội chu cấp, sau chiến loạn, cả nhà chết hết, chỉ còn một mình. Thế rồi không biết sao nữa, cụ thể thế nào thì tẩu tử và đại ca đều không nói ra, chỉ biết nàng ta mang thai, đích thân tẩu tử đi đón về, còn tổ chức hôn lễ cho nữa.”

Tang Oa Tử bị liệt rồi nửa trên rồi, không nhất định sẽ mất công năng giới tính, nhưng chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng, trước kia Hoàng Cầm đã khó sinh, sau lại càng thêm khó, hi vọng cái thai này là nam, Tang gia được an ủi phần nào.

Bất giác Tả Thiếu Dương thấy mình dần suy nghĩ như người Đường đích thực rồi.

Cũng chẳng biết nên vui hay buồn.

Nhưng chuyện này chắc chắn là chuyện buồn, không ngoài dự đoán của y, chập tối Tả Thiếu Dương từ quán trà Thanh Hương trở về, cha không nói không rằng, y ngoan ngoãn nhận tội, không cãi nửa lời, nếu không vạ lây sẽ là Tiểu Muội và Miêu Bội Lan.

Lại tiếp tục cái lịch trình đầy đọa, không được bước chân ra khỏi nhà nửa bước, suốt ngày làm hai việc, viết chữ và đọc sách. Hai việc này với Tả Thiếu Dương mà nói vốn chẳng có gì khổ ải, y thích sách vở, bình thường xem đủ thứ sách kìa, chẳng qua không thích bị ép buộc mà thôi.

Vèo một cái tháng 12 trôi qua từ lúc nào, Tả Thiếu Dương thấy mình ngồi nhiều tới sắp bị bệnh trĩ luôn, mỗi lần thấy y mặt mày nhăn nhó, cha y lại nói, người ta mười năm đèn sách, hai tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ, con có mấy ngày không chịu nổi như thế, làm sao đỗ đạt được.

Không đỗ thì thôi, chẳng thèm, nhưng lời đại nghịch bất đạo đó chỉ nghĩ trong lòng, tuyệt đối không thể nói ra.

Có một chuyện vui, Bi Vàng quấn y lắm, cứ nghĩ mình đi lâu như vậy, có khi nó quên mình, hoặc tệ hơn bản năng hoang dã kêu gọi, nó về rừng rồi. Không ngờ từ lúc Tả Thiếu Dương trở về, nó suốt ngày ở bên cạnh, mấy ngày đầu lấy cái đuôi to của nó đập vào mặt y thể hiện bất mãn, sau đó thì rất hay đứng bên bàn học, nhìn y chằm chằm, tựa hồ canh không cho y chạy mất.

Dần dà cũng quen với nhịp sinh hoạt buồn tẻ đó, dù sao trước kia y cũng là con mọt sách.

Thoáng cái đã là hai mươi bảy Tết rồi, 27 đi chợ mua sắm, 28 dọn nhà cửa, 29 tắm rửa sạch sẽ, 30 cúng tổ tông.

Năm nay có tiền có của, có gà có vịt rồi, lại thêm nhiều thứ cha mua từ kinh thành về, tất nhiên chuẩn bị Tết rất sôi nổi, nhưng Tả Thiếu Dương như sống ở thế giới khác, dọn nhà không cần tới y, mua sắm cũng có người khác lo, y đã dọn ra tây viện gần chỗ cha mẹ, cách xa khỏi hậu hoa viên ồn ào, bây giờ thành địa bàn của trâu bò lợn gà.

Lý Đại Nương chăn nuôi rất mát tay, gà vịt tăng gấp đôi rồi, đàn vịt mẹ dẫn đám vịt con lạch bạch theo sau vô cùng bắt mắt, lợn cũng đẻ tới mười mấy con, còn trâu một con đang mang thai, năm sau sẽ đẻ. Chuồng cũng không phải là chuồng tạm bợ nữa, được Lý Đại Tráng đóng thành chuồng kiên cố, phải thế thôi, nếu không mùa đông dài ở Hợp Châu sẽ giết hết chúng.

Hậu hoa viên giờ chẳng còn chút hoa nào, chỉ toàn mùi phân, mùi hôi, kinh lên được. Bạch Chỉ Hàn hôm về nhà gần như chết đứng, nhưng thành định cục không thay đổi được gì nữa.

Kiều Xảo Nhi về nhà tất nhiên ở trong nhà thân thích ở Hợp Châu, Kiều gia là gia tộc lớn ở nơi này, Kiều lão gia tuy đã lên kinh thành ở, nhưng con ông là kinh quan, trong họ tộc vẫn rất được trọng vọng, nàng tất nhiên vẫn được đối xử như đại tiểu thư.

Trừ thi thoảng tới để Tả Thiếu Dương khám bệnh cho ra, nha đầu này không bám lấy y quấy rầy đỏi đi chơi nữa, y đoán chừng được Bạch Chỉ Hàn thì thầm vào tai rồi.

Quay trở lại chuyện Tết nhất, tránh xa hậu hoa viên không còn nghe tiếng gia súc gia cầm đã đành, âm thanh cuộc sống cũng rời xa Tả Thiếu Dương.

Vì sao à?

Một tên gánh hàng rong ở nơi khác đi qua, tức thì Trương thúc, Lý thẩm ở đâu nhảy xồ ra, bảo hắn muốn buôn bán cũng được, nhưng cấm được rao, sẽ ảnh hưởng tới Tả Mẫu Mực ôn thi.

Đúng thế đấy, chuyện thi cử của Tả Thiếu Dương giờ thành vinh quang cả khu phố rồi, nếu sau này y đỗ đạt, bọn họ có thể ngẩng mặt tự hào nói, làng giềng của mình là quan lão gia nhé, dù láng giềng đó cách cả chục khu nhà.

Cả khu phố trở nên yên tĩnh hơn, ai làm việc gì cũng nhỏ nhẹ hết sức, nếu như có ai đó lớn tiếng nói vài câu thôi sẽ gặp phải những ánh mắt căm ghét của mọi người, người nơi khác đi qua, bất mãn phản kháng, ăn đòn không phải không có.

Chuyện này Tả Thiếu Dương nghe Bạch Chỉ Hàn kể lại, chỉ là câu chuyện rất nhỏ, nhưng Tả Thiếu Dương hoàn toàn nhận ra ý nghĩa trọng đại của công việc mình đang làm, bỏ hết mọi khó chịu chuyên tâm học tập, nếu mà không đỗ thì có lỗi với mọi người.

Đêm giao thừa, may quá tiếng pháo nổ vẫn cứ rộn rã, mùng một Tết thân bằng hảo hữu chúc Tết đông vô kể, Tả Thiếu Dương cũng được thoải mái một hai ngày.
Bạn cần đăng nhập để bình luận