Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 443: Toàn thành chung vui.

Phản quân đầu hàng rồi? Thật sao?

Đám Tả Thiếu Dương căng thẳng như ra trận kết quả nghe một tin tưởng chừng như đùa, nhất thời chưa tiêu hóa được tin này, cứ đưa mặt nhìn nhau.

Con ngõ này khá vắng, cho nên Tả Thiếu Dương chạy xuyên qua Quý Chi Đường ra ngoài phố, hôm nay trời quang mây tạnh, nắng xuân ấm áp chiếu khắp nơi. Đường phố một thời gian dài âm u vắng lặng, đột nhiên náo nhiệt hẳn lên, người thì reo hò, người thì túm lấy người khác hỏi han, xác nhận sau đó cũng chạy đi loan báo, y bị bốn năm người liền chẳng hề quen biết nắm lấy vai hét cùng một câu:” Không đánh nhau nữa, phản quân đầu hàng rồi.”

Làm sao có thể, hôm nọ còn nghe nói Đại tướng quân dẫn quân rời thành mà.

Ngơ ngơ ngác ngác nhìn hàng xóm láng giềng xung quanh hóa rồ hóa dại, chợt thấy Thẩm Quân đang nhảy cẫng lên, Tả Thiếu Dương tóm nhanh lấy hắn:” Quân Tử, rốt cuộc là sao? Phản quân tới thành đầu hàng à?”

Thẩm Quân nước mắt giàn dụa, nhưng miệng cười ngoạc tới tận mang tai, nói năng lẫn lộn hết cả : “ Phản quân huyện Song Hòe bị chiêu an rồi, đám còn lại nghe vậy thì bỏ … bỏ chạy, phản quân huyện Thái Hòa bất ngờ đánh ra tuyên bố hoặc đầu hàng hoặc giết chết, nha môn đã dán cáo thị ….Chính Tiền huyện lệnh đọc cho mọi người nữa … hết rồi, qua rồi … À chưa hết từ hôm nay ở bốn cổng thành đông tây nam bắc còn phát cháo, mỗi người một bát … nhanh nhanh về nhà lấy bát kẻo hết.”

Tả Quý không biết lúc nào đã chạy tới đằng sau, run run nói:” Đi đi, mau đi tới nha môn xem sao.”

Cha con Tả Quý tới nha môn châu phủ đã nơi này đã đông kín người, đám người điên hò reo nhảy múa, có người ngồi bệt xuống đất khóc chết cha chết mẹ, lại có người chạy vòng tròn cười ha hả, hỗn loạn cực kỳ, quan binh đứng duy trì trật tự.

Lúc này đoàn người Tả Thiếu Dương mới dám tin, phản quân đầu hàng thật rồi, không đánh nhau nữa rồi.

Bên cạnh nha môn châu phủ bắc một đài cao, bốn phía cờ bây phần phật, có binh sĩ khải giáp sáng loáng, bộ dạng thiếu đói không thấy nữa, thay vào đó là lưng thẳng tắp, đầu ngẩng cao, một vị quan quân bắc tay làm loa, giọng đã khản đi, chẳng biết hô bao nhiêu lần:” Các vị hương thân, sáng nay phản quân huyện Song Hòe đầu hàng, tiếp nhận chiêu an của Đại tướng quân, hiện đang phối hợp quân ở huyện Thái Hòa cùng quân ta truy kích những kẻ chịu quy thuận, không cần đánh nhau nữa.”

Bách tính lại bùng lên những tiếng hò reo vang dội, cứ như là nghe thấy lần đầu vậy, Tả Thiếu Dương cũng bị niềm vui lớn bao phủ, biết mà, đây là năm Trinh Quan đấy, là thời của Lý Thế Dân, làm gì có chỗ cho đám phản tặc chứ, cả người bùng nổ bởi niềm vui không cách nào phát tiết, nhảy cẫng lên la hét:” Vạn tuế, vạn tuế!”

.

Tả Thiếu Dương ăn no uống đủ, rõ ràng hô khỏe gấp đôi người thường, làm một thanh niên giật mình ngã quay ra đất, sau đó đứng dậy hai tay bóp vai y cùng hét:” Vạn tuế, vạn tuế!”

Thế là bốn phương tám hương lan đi hai tiếng “vạn tuế” không dứt.

Quan quân trên đài tiếp tục hô:” Từ trưa nay bốn cổng thành đông tây nam bắc sẽ phát cháo cứu tế, mỗi người một bát, các vị hương thân phụ lão đừng lo, không ai chết đói nữa, mỗi người nên nhận một bát thôi, để người sau còn có phần, hôm nay, ngày mai, ngày kia … sẽ còn phát cháo.”

Lại còn có cả phát cháo, tin tức quả nhiên là thật.

Tả Quý tới lúc này còn có chút không dám tin, chen lấn đám đông tới tường dán công cáo trước nha môn, bên trên đã xé toàn bộ thông báo cũ rồi, còn duy nhất một cái, ghi rõ rành rành, phản quân tiếp nhận chiêu an, chiến tranh kết thúc.

Người như vẫn đang ở trong mơ, Tả Thiếu Dương chẳng khác gì mọi người, hú hét chạy đi, thấy người nào còn hoang mang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì thì đứng lại gào vào mặt họ “phản quân đầu hàng rồi, không đánh nhau nữa”. Bất kể là nam hay nữ, không hét to không cách nào thể hiện niềm vui lớn trong lòng. Đâu đâu cũng là cảnh tưng bừng, thậm chí có một thiếu phụ giữ y lại hỏi xem có đúng hay không, Tả Thiếu Dương nói mình vừa ở nha môn về, hoàn toàn chính xác, còn được nàng ôm chầm lấy hôn lên má rồi chạy mất, y cứ sờ má cười mãi.

Chạy tới kiệt sức, la hét tới khản cổ rồi Tả Thiếu Dương mới nhớ phải về nhà thông báo cho mọi người, ai dè trừ mấy người già cả không có sức mà đi thì chẳng còn lấy một ai nữa, trống không.

Lương Thị nước mắt ngắn dài:” Trung Nhi, con nghe chưa, không phải đi nữa, phản quân đầu hàng rồi, nhà ta không cần chia cách nữa.”

“ Mẹ, con biết, con vừa ở nha môn về mà … không đánh nhau nữa.”

Tả Thiếu Dương cười toét miệng, trong chính đường chỉ còn Cù lão thái gia, Nghê mẫu, Chúc Dược Quỹ có tuổi không đi, đến cả Nghê Nhị cũng sai nhi tử tức phụ khiêng cáng đi xem thông báo rồi, Tiểu Muội mới phục hồi chút sức khỏe cũng không thấy đâu, Bạch Chỉ Hàn mà cũng đi nốt.

Mọi người dù biết tin vẫn bảo Tả Thiếu Dương nói lại lần nữa, nghe xong Cù lão thái thái lau nước mắt liên hồi:” Tốt quá, tốt quá, nhà ta không cần chạy nạn ăn xin nữa.”

Dư chưởng quầy giữ thân phận, không đi lĩnh cháo, mà chân cẳng ông như thế, cũng chẳng xếp hàng được, bảo thê nhi đi rồi, dù sao giảm bớt gánh nặng cho Tả gia chút nào hay chút đó:” Lão thái thái nói phải, thực tình lão hủ chẳng muốn đi chút nào, nghĩ tới vứt bỏ nhà cửa tổ tiên đó đi tha hương kiếm ăn, chỉ muốn đập đầu chết cho rồi.”

Chúc Dược Quý cười ha hả, nhà ông ta thực ra chưa cạn lương, gì chứ dược liệu ăn được ở nhà ông ta còn nhiều bằng mấy Tả gia, chưa kể không thiếu nhân sâm, chỉ là dù sao thuốc cũng không phải là thứ ăn trường kỳ được, nếu không thay vì chết đói lại chết bệnh:” Đã nói với mọi người mà, cười lên mà sống, cuối cùng chẳng phải đã qua đấy sao.”

Nghê mẫu vừa mừng vừa lo:” Trước tiên cứ xem tình hình chẩn tai trong thành đã, nếu không không có cái ăn, chỉ e là vẫn phải đi chạy nạn.”

“ Nghê gia tẩu tử, đừng nói mấy chuyện phiền lòng đó, hôm nay chỉ nói chuyện vui thôi, bỏ qua đi, khuyển tử về nhà lấy rượu rồi, hôm nay nhất định phải uống một bữa thật say.”

Ở một góc Vượng Tài đang báo gì đó Kiều lão gia, ông ta nghe xong thì thì thầm căn dặn hắn rồi cùng thê tử trao đổi một hồi, đi tới bên phía Tả Quý vừa mới chạy về nhà, nhỏ giọng nói:” Tả lang trung, phu thê lão hủ có chuyện gấp muốn thương lượng với ngài và Tả phu nhân, không tốn nhiều thời gian đâu, nhanh thôi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận