Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 128: Đàm phán thương nghiệp. (4)

Thực tình mà nói, phải nghiêm túc vắt óc tính toán thiệt hơn, rồi đề phòng nhau thế này, không phải là chuyện Tả Thiếu Dương muốn làm đâu, nhưng y còn cách nào khác:" Lão bà sao không thấy một năm này cháu thua lỗ? Cháu tới quý hành rồi, nhìn bên đó bốc dỡ hàng rất lớn, một năm nay, lão bá dựa vào thuốc mới e kiếm lợi gấp trăm lần cháu. Hơn nữa chỗ lão bá là cửa hiệu lâu năm, là người đầu tiên làm việc này, các hiệu thuốc chỉ biết là thuốc do Hằng Xương bào chế tốt, nếu cháu tự làm, không phải gặp vấn đề cũ, họ không tin sao? Lão bá nói như mình thiệt thòi thật vô lý."

Chúc Dược Quỹ cười ha hả:" Tốt, tốt, xem ra cậu không ngốc, cũng biết khi nào nên nắm, khi nào nên buông. Được, vì điểm này ta không vòng vo nữa, dựa vào lời cậu nói thời hạn một năm, phía ta cung cấp dược liệu, cậu phụ trách bào chế, ta cung cấp bao nhiêu, cậu bào chế bấy nhiêu."

Tả Thiều Dương xòe tay ra:" Chỉ giới hạn ở năm vị thuốc ô đầu, thiên nam tinh, một dược, nhũ hương và địa long thôi."

" Được, nhiều hơn cậu cũng đâu có làm nổi, với lại ta cũng không dám ngay lập tức đầu tư quá nhiều, trước tiên bán năm vị thuốc này đã, xem tình hình người ta tiếp nhận thế nào. Yên tâm, ta sẽ không để cậu phải thua thiệt ở chuyện này." Chúc Dược Quỹ hứa hẹn:

Không để mình phải thua thiệt sao? Tả Thiếu Dương chẳng tin lời này, thực lực hai bên chênh lệch quá lớn, ngay từ đầu cuộc hợp tác này y đã ở thế yếu rồi, thôi đành, qua được khó khăn trước mắt tính lâu dài sau. Cân nhắc một lúc, y lại nói:" Cháu kiến nghị thêm vị thuốc nữa là phụ tử. Phụ tử cũng là thuốc thường dùng, nhu cầu lớn, nhưng phụ tử giống ô đầu đều có độc, bào chế không tốt sẽ gây chết người. Cháu có thể bào chế ra phụ tử vừa cừu mạng lại không hại người, nếu y giả biết cái lợi của nó sẽ lựa chọn sử dụng đầu tiên."

Phụ tử và ô đầu sinh trưởng cùng nhau, phụ tử dựa vào ô đầu mà sống, giống như con cái dựa vào cha mẹ, cho nên gọi là phụ tử. Phụ tử vị cay, tính nhiệt, là lựa chọn hàng đầu hồi dương cứu nghịch, chữa suy kiệt, trừ hàn, chữa một số trường hợp nguy cấp như mạch yếu hoặc gần như không có mạch, mồ hôi nhiều, vong dương, chân tay quờ quạng, phong hàn thấp tý thận dương bất túc cước khí, thủy thũng.

Rất nhiều bệnh phải dùng phụ tử, nhưng do có độc nên phương pháo bào chế rất nghiêm ngặt.

Chúc Dược Quỹ tuy không hiểu y, nhưng hiểu thuốc, biết phụ tử dùng không tốt gây chết người. Nghe Tả Thiếu Dương đảm bảo có thể bào chế phụ tử thành thuốc an toàn có thể ùng số lượng lớn, nếu là trước kia ông ta không tin, nhưng chính ông ta đã dùng lượng lớn ô đầu do y bào chế rồi, nên không nghi ngờ:" Được, vậy thêm vào vị thuốc này. Phụ tử có lượng tiêu thụ lớn, nếu cậu bào chế hiệu quả, sẽ kiếm được nhiều tiền đấy."

" Bào chế thì cháu tự tin, nhưng muốn người ta tin đâu dễ." Đây là vấn đề lớn Tả Thiếu Dương gặp phải, chắc phải đợi khi râu y dài tới ngực tình trạng này mới khắc phục được:

" Cậu giỏi bào chế, tôi giỏi bán thuốc, đây là sở trường của lão phu, không cần lo." Chúc Dược Quỹ xua tay, với uy tín của Hằng Xương, thuốc đưa ra sẽ có người mua, người ta không tin sao có thể làm ăn lớn như vậy:

Tả Thiếu Dương không yên tâm, dù sao người làm ăn, đặt lợi lên đầu, nhắc:" Lão bá phải chú ý một điểm, phụ tử không giống thứ thuốc khác, không chỉ cần bào chế tốt, mà cách sắc thuốc cũng quan trọng. Khi lão bá giới thiệu thuốc nhớ nhắc những đại phu, lang trung kia, phải đun từ nửa canh giờ tới một canh giờ. Nếu thời gian đun thuốc không đủ, dù bào chế tốt vẫn có thể trúng độc! Phải nhớ kỹ!"

Chúc Dược Quỹ thấy y nói trịnh trọng như vậy thì nhắc lại:" Đun từ nửa canh giờ tới một canh giờ chứ gì, ta nhớ rồi, khi bán thuốc sẽ ghi lên giấy cho vào bán cùng thuốc, thế là được chứ gì?"

" Vâng, cách đó rất tốt ạ." Tả Thiếu Dương hiểu muốn người ta tin dùng thứ thuốc có độc này phải để họ biết mình làm thế nào mới được, cho nên trước tiên đem cách bào chế khử độc phụ tử nói cho Chúc Dược Quỹ nghe:

" Vậy số thuốc này mỗi ngày cậu bào chế được bao nhiêu?"

" Năng lực của cháu có hạn, phải thử trước xem được bao nhiêu mới nói cho lão bá, lão bá đừng kéo liền mấy cái xe lớn tới, cháu không làm nổi đâu." Tả Thiếu Dương nói đùa một câu:

“ Ha ha ha, thằng tiểu tử này, lão bá sao có thể để cậu ngày đêm bào chế thuốc chứ, ta là người không thông tình đạt lý thế à?” Chúc Dược Quầy bật cười:” Cậu xem thế này được không, sư phó của Hằng Xương mỗi ngày làm việc bốn canh giờ, nếu hàng hóa cần gấp thì tăng ca bào chế, ngoài lương tháng còn trả thêm tiền làm thêm, tính gấp đôi. Tiền lương của cậu cũng sẽ giống họ, theo tiểu chuẩn dược hành mà tính là được.”

Bốn canh giờ là tám tiếng, không ngờ rất phù hợp với tiêu chuẩn hiện đại, tăng ca còn trả gấp đôi lương, đối đãi với nhân viên như vậy, bọn họ khẳng định làm việc nghiêm chỉnh, chẳng trách làm ăn tốt như thế, Tả Thiếu Dương không vì cảm kích bài học vừa rồi mà gật đầu ngay, nếu thế thì uổng công học tập rồi, nên làm tiểu nhân trước:” Cách của lão bá rất tốt, chỉ là cháu bào chế ở nhà, làm sao quý hành biết cháu có làm việc bốn canh giờ không, làm sao biết cháu có tăng ca không?”

Chúc Dược Quỹ chỉ mặt y cười khà khà:” Khá, trẻ nhỏ dễ dạy. Thế này ta sẽ bảo sư phó trong dược hành tính toán bình quân mỗi loại thuốc một ngày bào chế được bao nhiêu, cậu dựa theo phương pháp mới của mình tính xem số lượng có thích hợp không, nếu thích hợp, theo tiêu chuẩn đó tính. Nếu thuốc bán tốt cần tăng ca, cũng theo số lượng để suy ra thời gian mà trả lương.”

Tả Thiếu Dương tán thưởng:” Lão bá suy nghĩ rất chu đáo công bằng, vậy theo cách lão bá mà làm. Chỉ là nếu thuốc không bán được thì sao?”

Chúc Dược Quỹ phóng khoáng phất tay:” Làm ăn thì luôn luôn có lỗ có lãi, lỗ thì thôi không làm nữa là được, tóm lại ta cấp dược liệu, cậu bào chế nhận lương. Nếu thuốc không bán được ta không ủy thác ngươi bào chế nữa, thế không phải là xong sao.”

“ Đúng vậy, còn có chuyện nữa.” Tả Thiếu Dương hơi ngập ngừng, lúc nãy còn không tin tưởng người ta, giờ lại nói chuyện này thấy khó mở miệng:” Yêu cầu này hơi quá, lão bá có thể trả trước ba tháng tiền gia công không? Lão bá biết đó, Quý Chi Đường hiện đang nợ nần rất nhiều, Tam Nương cho thuê nhà đã nói, nếu 15 này không trả đủ tiền sẽ đuổi ra khỏi nhà.”

“ Lão phu xưa nay làm ăn, dù là khách quen chăng nữa cũng không có chuyện cho nợ tiền hàng, luôn là tiền trước, hàng sau. Đó là tiêu chuẩn tiểu nhân của lão phu.” Chúc Dược Quỹ lắc đầu:” Có điều đây là thuốc mới, thị trường cần khoảng thời gian để chấp nhận, hơn nữa là lần đầu chúng ta hợp tác, cũng nên cho cậu thể diện, ta có thể trả trước một tháng lương, nhiều hơn thì tuyệt đối không được.”

Một tháng lương là 1.500 đồng, cách khoản nợ 4.000 thêm một bước, Tả Thiếu Dương đứng lên vái tạ:” Được, tạ ơn lão bá.”

Chúc Dược Quỹ vuốt chòm râu trắng, nói:" Cậu nói cho ta mấy vị thuốc đó có thể chữa được những loại bệnh thường gặp nào, ta quen biết nhiều, thường tới các hiệu thuốc xem xét, có thể thuận tiện xem có bệnh nhân gặp phải các loại bệnh đó không? Khi đó ta tiến cử họ dùng thuốc cậu bào chế, nếu gặp phải người bệnh mà hiệu thuốc y quán không chữa được, ta có thể bảo họ tới Quý Chi Đường chữa trị. Cứ thế dần dà người biết sẽ nhiều hơn, có lợi cho phổ biến thuốc."

Thế là Tang Oa Tử lại bị Chúc Dược Quỹ gọi tới, mang giấy bút đến để Tả Thiếu Dương viết ra những căn bệnh thường gặp cần dùng mấy loại thuốc trên, cùng cách bào chế.

Hai người lại thảo luận thêm chi tiết về hiệp nghị, Tả Thiếu Dương cũng nói cho Chúc Dược Quỹ biết một số cái lợi của thuốc bào chế mới và một số phương thuốc trị bệnh thường gặp, để Chúc Dược Quỹ tiến cử cho các hiệu thuốc y quán mà ông bán thuốc cho.
Bạn cần đăng nhập để bình luận