Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 138: Tiểu Muội cứu nguy.

“ Xin mọi người, cầu xin mọi người, cho Tả gia một con đường sống.” Lương thị quá hiểu trượng phu, biết nếu họ nhất định muốn kiện, e chưa lên tới nhà môn trượng phu đã không còn, khóc to quỳ xuống đất van nài, Tả Thiếu Dương và Hồi Hương định đỡ bà đứng dậy, bà chẳng những không đứng mà còn muốn họ quỳ xuống cùng.

Nghê Nhị ở ngoài cửa thấy tình hình trong Quý Chi Đường như vậy thì thỏa mãn dặn dò hỏa kể vài câu rồi bỏ đi. Ông ta dự tính sẽ đợi Tả Quý trên đường tới nha môn, tin rằng vào bước đường cùng như thế, bất kể Tả Quý cao ngạo thế nào cũng phải bán phương thuốc thôi đó thôi, đến lúc ấy ông ta sẽ lấy lại thể diện.

Lòng đang thầm tính xem khi đó phải nói gì vừa thể hiện được đức độ của mình nhân nghĩa của Huệ Dân Đường đồng thời làm Tả Quý phải ngậm đắng nuốt cay thì Nghê Nhị thấy một người cao lớn mặc áo gấm thâm, tay chắp sau lưng đủng đỉnh vừa đi vừa tươi cười gật đầu với người xung quanh. Những người khác thì hoặc chào hỏi hoặc nhường đường, với người này Nghê Nhị cũng không dám sơ xuất, thậm chí người hơi khom xuống đi nhanh tới ha hả chắp tay chào:” Lão chưởng quầy hôm nay có nhã hứng đi dạo sao?”

Người đó chính là Chúc Dược Quỹ, phú hào số một Hợp Châu, cho dù xuất thân thấp kém, năm xưa chỉ là một tay kéo thuyền bên sông, nhưng ông ta được tuyệt đại đa số người trong huyện tôn kính, thậm chí huyện lão gia cũng phải nể mặt ba phần, có lẽ chỉ một số vị nho học sống trên cao vời mới không coi trọng một kẻ "phàm phu tục tử, người thối mùi tiền này."

Thế nhưng Chúc Dược Quỹ được tôn trọng đâu phải vì tùi tiền của ông ta, mà vì cách đối nhân xử thế, ông ta là người hào sảng, phóng khoáng, góp tiền xây cầu làm đường, giúp đỡ người khó khăn vô số. Chưa nói Hợp Châu là cái châu huyện chẳng có gì nổi bật, nhắc tới nơi này có lẽ người ngoài à một tiếng nói : Là chỗ có Hằng Xương dược hành đúng không?.

Từ đó đủ thấy địa vị của ông ta ở nơi này.

“ Ha ha ha, hôm nay trời đẹp lão phu đi quanh xem huyện ta thay đổi thế nào rồi, đã lâu không đi dạo thế này.” Chúc Dược Quỹ tinh thần rất tốt, gật đầu đáp lời.

Nghê Nhị tới gần, quan sát thần sắc Chúc Dược Quỹ một lượt:” Lão chưởng quầy xem ra bệnh đã đỡ nhiều rồi.”

“ Đúng thế, cũng là nhờ tiểu lang trung của Quý Chi Đường đấy, khà khà, tuổi trẻ luôn không thể coi thường. Nghê Nhị, ông không cẩn thận là bị người ta đuổi kịp đấy nhé.”

Mặc dù Nghê Nhị cũng học y hành y, thậm chí có thể nói là một lang trung không xoàng, so với Tả Quý hơn xa lắm, nhưng đa phần người ta chỉ gọi ông ta là Nghê chưởng quầy, còn Nghê đại phu là cách xưng hô giành cho đại ca ông ta.

Nghê Nhị đang mặt hơn hớn nghe câu này chẳng khác nào nuốt phải con ruồi: “ Lão chưởng quầy nói thế là sao, bệnh của ngài do đại ca ta khám bệnh kê đơn, sao lại thành công của tên tiểu lang trung kia chứ?”

Chúc Dược Quỹ thong thả nói:“ Không sai, đúng là trước kia lão phu dùng thuốc do Nghê đại phu kê, nhưng hiệu quả không cao. Sau đó tình cờ gặp tiểu lang trung ở quán trà, dùng thử thuốc của cậu ấy, kết quả chỉ mới bảy tám ngày thôi mà người đã khỏe khoắn, nhẹ nhõm hơn nhiều, có thể đi dạo quanh huyện rồi, cũng phải gần hai năm rồi lão phu ngoại trừ nhà tới quán trà thì gần như không đi đâu hết.”

Nghê Nhị không dám tin:” Chẳng lẽ phương thuốc của đại ca ta sai, hay đại ca ta chẩn đoán sai bệnh?”

“ Không, Nghê đại phu xem đúng bệnh, cũng kê đúng thuốc, chẳng qua liều lượng quá nhẹ mà bệnh lão phu đã ăn sâu vào cơ thể nên không hiệu quả thôi.”

“ Lão chưởng quầy nói rõ hơn được không? Đại ca ta đã nhìn trúng bệnh sao có thể kê sai thuốc.”

Chúc Dược Quỹ vuốt râu cười:” Không phải sai mà phương thuốc Nghê đại phu kê chỉ có 5 miếng ô đầu, còn tiểu lang trung kê cho lão phu 8 miếng.”

“ Những tám miếng.” Nghê Nhị thất thanh, nếu là người khác nói ra câu này Nghê Nhị hoặc phất áo bỏ đi hoặc mắng cho rồi, ô đầu có độc, lang trung thường chỉ dám dùng 3 miếng, đại ca ông ta dùng tới 5 miếng là nhờ tài cao gan lớn, là cực hạn, dùng 8 miếng ô đầu không khác gì tự sát, lắp bắp nói: “ Lão chưởng quầy liệu có nhầm không, hay là thứ khác không phải ô đầu.”

“ Nghê Nhị, ông biết lão phu xưa nay không dùng thuốc người ngoài chứ? Thuốc của lão phu, lại do nhi tử lão phu sắc, có thể sai được sao? Được rồi, lão phu đi đây, hôm khác rảnh rỗi sẽ tới tìm Nghê đại phu nói chuyện.”

Chúc Dược Quỹ đi rồi mà Nghê Nhị vẫn đứng ngẩn ra đó, lời Chúc Dược Quỹ nói không cần nghi ngờ, song dùng tám miếng ô đầu trị bệnh, chẳng lẽ điều trước kia mình học được đều là sai? Chả lẽ tên tiểu lang trung đó còn tài giỏi hơn đại ca mình?

Nghê Nhị còn đang hoang mang thì một tên hỏa kế tới rỉ tai vài câu, ông ta kinh ngạc, vội vội vàng vàng chạy tới Quý Chi Đường.

Quay trở lại Quý Chi Đường, không khí trong nhà lúc này căng như dây đàn, chủ nợ nhất quyền đòi lên nha môn, không chịu nghe người Tả gia nói thêm lời nào nữa, đúng lúc ấy chợt nghe có tiếng nói lanh lảnh:” Thiếu nợ trả tiền là được, việc gì mà ép người ta lên nha môn.”

Tất cả đều nhìn hết ra cửa, chỉ thấy một thiếu nữ một thân váy tím nhạt yêu kiều như đóa thu cúc diễm lệ thanh tao vẫn e ấp chưa nở hết, hai má hây hây đỏ, tỏa ra hơi thở thanh xuân tươi tắn, làm không ít thanh niên trẻ tim đập rộn ràng nhìn theo mép váy tung bay của nàng.

Đa số người đứng xem thì càng thêm hứng thú, có mỹ nhân vào câu chuyện luôn hấp dẫn hơn mà.

Thiếu nữ đi mà không dám ngẩng đầu nhìn ai, bước thẳng vào Quý Chi Đường.

Tả Thiếu Dương quay đầu nhìn, thì ra là Tang Tiểu Muội:” Tiểu Muội, muội làm gì thế?”

“ Bá phụ, bá mẫu.” Tang Tiểu Muội má đỏ bừng bừng, nàng vừa chạy một hơi từ hiệu cầm đồ tới đây, hơi thở còn chưa đều, bao người như thế, nàng không dám nhìn Tả Thiếu Dương, bẽn lẽn chào phu thê Tả Quý, giọng vừa nhỏ vừa gấp:” Tả đại ca, đây là tiền tích góp của muội, hiện giờ khẩn cấp, huynh dùng trả nợ đi.”

Tả Thiếu Dương thoáng ngỡ ngàng tiếp đó lòng trào dâng sự cảm động và ấm áp, đồng thời cũng thấy khó xử, y vốn định từ chối thiện ý của Tiểu Muội, vì y có thể tìm Chúc Dược Quỹ hoặc hiệu thuốc khác bán phương thuốc lấy tiền, ví như đi tìm lần trước Phong lang trung, Thạch lang trung lần trước, tuy có thể không được giá như bán cho Huệ Dân Đường, cũng đủ dùng.

Thế nhưng hiện giờ trước mặt bao nhiêu người, một đại cô nương lấy tiền tích góp đưa mình trả nợ, Tả Thiếu Dương cũng hiểu rằng nếu mình từ chối nàng, Tiểu Muội còn chẳng phải thành trò cười cho toàn thành à?

Nhận không được mà từ chối cũng không xong.

Tả Thiếu Dương còn đang do dự thì Tang Tiểu Muội đã đặt bọc tiền lên bàn "bá phụ, xin hãy nhận lấy", sau đó tay che mặt chạy khỏi Quý Chi Đường, thoáng cái đã biến mất, bỏ lại một mùi thơm nhàn nhạt trong không khí và vài ánh mắt ngần ngơ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận