Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 176: Hai điều kiện. (1)

Quán trà Thanh Hương đóng cửa im lìm, ảnh hưởng sự kiện hôm đó vẫn quá lớn, người đi qua không bước nhanh thì đứng lại túm tụm thì thầm với nhau, đám trẻ con quanh quẩn chơi gần đó đợi mụ điên ra trêu chọc. Chỉ có Chu chưởng quầy, Chúc Dược Quỹ cùng mấy lão trà khách hẹn nhau tới xử lý chuyện này.

Phu thê Tang gia luôn mồm bồi tội, giải thích bệnh tình của khuê nữ nhất định trị được, từ hôm về nhà đã ổn định nhiều không còn la hét nữa, hi vọng khỏi bệnh xong được Chu chưởng quầy đón về.

Chu chưởng quầy một mực đòi tiền, nói cái bệnh điên này không dám dây vào, ai biết một lúc nào đó kích động lên có tái phát hay không, chỉ cần bạc thôi. Phu thê Tang gia tiền đâu mà trả, cầu xin mấy đám lão trà khách nói giúp, nhưng bọn họ nói Tiểu Muội đang yên đang lành lại nổi điên như vậy là do phu thê bọn họ ép quá mà ra, đây là ác giả ác báo, bọn họ hôm nay tới đây chỉ để làm chứng, còn chuyện khác không ai nói gì.

Tang mẫu mới đem chuyện nhà Khúc chưởng quầy bị bắt, hiện giờ không biết bao nhiêu chủ nợ cũng đang không đòi được tiền khóc gào ngoài kia đòi nợ mà không được, tiền của bọn họ, không chỉ tiền sính lễ mà cả tiền tích góp được cũng bỏ cả vào đó.

Chu chưởng quầy cười lạnh:” Ta đã cảnh cáo các ngươi rồi, đừng có cho Khúc chưởng quầy vay tiền, lão già đó làm ăn mập mờ, các ngươi không nghe, thứ ngu xuẩn lại còn tham lam, giờ đừng trách lão phu không có tình nghĩa. Không có tiền thì lấy quán trà ra để trả nợ.”

Đúng lúc này thì Tả Thiếu Dương đi vào, chắp tay chào một vòng.

Chu chưởng quầy nhíu mày:” Ngươi tới đây làm cái gì? Hôm nay không kinh doanh.”

“ Đây là quán trà Tang gia, không tới lượt ông đuổi ta đi.” Tả Thiếu Dương hừ lạnh:

“Cái gì mà quán trà Tang gia, sắp thành quán trà của ta rồi, bọn họ không có tiền trả nợ phải lấy quán trà gán, không sai chứ Tang lão hán?”

Phu thê Tang gia thất hồn lạc phách, chẳng khác gì quả cà gặp sương, gục gặc đầu.

“ Viết khế ước chưa?” Tả Thiếu Dương hỏi vội, nếu Tang gia bán quán trà rồi thì gay, y và lão Chu chưởng quầy này chướng mắt nhau, muốn chuộc lại không dễ.

Chu chưởng quầy quay sang giục Tang phụ:” Mau, viết đi.”

Tang phụ ngẩng đầu lên, nước mắt nước mũi tèm nhem, ánh mắt thất thần:” Viết cái gì?”

Chu chưởng quầy hét thẳng vào mặt:” Đừng có mà giả ngốc, vừa rồi lão tử nói rõ ràng, quán trà 40 lượng, còn lại 40 lượng thì phu thê nhi tử nhi tức các ngươi làm việc ở tửu lâu nhà ta bốn năm trả nợ, còn khuê nữ điên của các ngươi thì miễn, nó tới đó làm việc thì còn ai dám đến đó ăn uống.”

“ Chuyện này ... Quán trà 40 lượng, còn làm công bốn năm ..” Tang phụ khóc không ra nước mắt nữa rồi:” Nể tình bằng hữu bao năm, Chu lão bản, có thể ...”

“ Có thể cái rắm, lúc các ngươi đòi tiền sính lễ cao như thế có nói tới tình bằng hữu không? Hay bày đủ trò cố moi của lão tử thật nhiều tiền?” Chu chưởng quầy trừng mắt lên: “ Hỏa kế chỗ ta mỗi tháng tiền công 200 đồng, bốn người các ngươi một tháng 800 đồng, một năm là 9.600 đồng, bốn năm chưa đủ 4 lượng. Còn nữa, cái quán trà này ngươi mang đi bán được 35 lượng đã là tổ tông tích đức rồi, lão tử tính 40 lượng đã là nể tinh chúng ta năm xưa chèo thuyền cùng nhau. Con mẹ nó các ngươi còn mặt dày mày dạn đòi hỏi, có muốn ta tính các ngươi nợ 100 lượng không hả?”

“ Một ... Một trăm lượng nào?” Tang phụ lắp ba lắp bắp:

“ Bà nó, lão tử tổ chức hỉ sự không tốn tiền à, vì các ngươi lừa lão tử giờ thành trò cười rồi, tạm chưa tính cái đó, tiền rượu thịt tiền kiệu rước dâu, các ngươi có bồi thường không? Còn dám đòi hỏi, nếu thế lên quan, lên quan lão tử đòi 120 lượng.” Nói vài câu thôi Chu chưởng quầy lại tăng thêm 20 lượng nữa, chuyện đó càng nghĩ càng hận:

Tang phụ kinh hãi há mồm nói không ra.

Chu chưởng quầy chưa hả giận:” Lên quan mất mặt các ngươi không bồi thường à? Nói thật, lão tử thèm vào cái quán trà này, bốn người các ngươi làm công, lão tử cũng không muốn, bà nương nhà ngươi béo như cái chum, ăn giỏi làm lười, ngu xi đanh đá. Ngươi thì làm được gì, chạy đi chạy lại rót mấy ấm trà đã thở hộc hồng, nhi tử ngươi là thằng đần độn, không nói là đứng ì ra đó không biết làm gì, khuê nữ thì điên khùng … cả cái nhà này may ra có nhi tức các ngươi lanh lẹ ưa nhìn ta còn muốn thuê. Các ngươi tới tửu lâu nhà ta là ta lỗ rồi, nếu ngươi trả ta 80 lượng ngay, ta lập tức vỗ mông đi lập tức.”

Tả Thiếu Dương chỉ đợi có thế:” Lời này thật chứ?”

“ Đương nhiên.” Chu chưởng quầy vọt miệng nói, nói xong mới ngớ ra:” Ngươi muốn trả cho bọn họ ... Ngươi có tiền chắc?”

Tả Thiếu Dương đặt một cái túi lên bàn, dùng hành động thay câu trả lời:” Đây là 80 lượng, ông đếm đi.”

Lời Tả Thiếu Dương làm toàn bộ những người xung quanh sững sờ tưởng nghe nhầm, nhưng cái túi kia không phải bạc thì là cái gì, toàn là loại bạc 5 đĩnh, sáng trắng.

Chu chưởng quầy đi tới đếm:” Một, hai, ba .. Đúng là tám mươi lượng, số bạc này không thành vấn đề đấy chứ?”

“ Không trộm không cắp, quang minh chính đại.” Tả Thiếu Dương nói chắc nịch:

Chu chưởng quầy cao hứng, phu thê Tang gia càng không khác gì bị cái bánh trên trời rơi xuống trúng mặt, hạnh phúc ngất ngây, nhưng chưa nói gì thì Tả Thiếu Dương đưa tay chặn lại, lạnh lùng nói:” Ta có thể giúp hai người trả nợ, nhưng các ngươi phải chấp nhận hai điều kiện.”

Tang mẫu gật đầu ngay:” Được được, cậu cứ nói, điều kiện gì ta cũng đồng ý.”

Tang Tiểu Muội được Hoàng Cầm báo tin đã rời khuê phòng, nấp ở bên ngoài, tay ôm lấy ngực chờ đợi.

Tả Thiếu Dương giơ một ngón tay:” Đơn giản lắm, chuyện đầu tiên, sau này hôn sự của Tiểu Muội phải được sự đồng ý của nàng, hai ngươi không được định đoạt, có đồng ý không?”

“ Đồng ý, đồng ý.” Tang phụ gật như gà mổ thóc, đừng nói điều kiện này, cho dù Tả Thiếu Dương muốn gả Tiểu Muội cho y, ông ta cũng đồng ý ngay.

Tang mẫu sụt sùi xúc động nói:” Tiểu lang trung cậu đối với Tam nha đầu nhà lão thân thật sự quá tốt, đây là phúc phận của nó.”

Tả Thiếu Dương chắp tay một vòng:” Chuyện này xin các vị lão bá lão thúc ở đây làm chứng cho.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận