Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 687: Bước chân trong đêm. (1)

Bên ngoài có treo hai ngọn đèn ở cổng đại đường, một ngọn đèn nữa ở tận đại môn, kỳ thực bình thường nha môn chỉ treo một ngọn đèn ở đại môn thôi, vì chỉ có gác cổng ở đó, trong nha môn không có người thì treo đên làm cái gì? Hôm nay có thêm đám Tả Thiếu Dương mới treo thêm hai ngọn đèn, để nửa đêm có thức dậy ra ngoài còn thấy đường.

Hai người họ mở cửa đại đường ra ngoài, đứng dưới dưới mái hiên, gió thổi nước mưa hết tạ đông lại tạt tây, thi thoảng hắt lên người, Cù Châu là vùng núi, đêm xuống khá lạnh, Tả Thiếu Dương hơi rùng mình:" Được rồi đấy, ngươi muốn nói gì thì nói đi."

Thanh Mị Tử nhìn trái lại nhìn phải, sắc đêm mờ mịt chỉ loáng thoáng nhìn rõ phương hướng, nàng chỉ một dãy phòng đối diện:" Chúng ta qua đó đi, ban ngày đệ tử thấy hành lang dưới đó rộng lắm, đứng đây thì chẳng mấy chốc mà ướt."

Tả Thiếu Dương đưa tay thử mưa:" Mưa hơi lớn, chạy ra là ướt hết, ngươi có chuyện gì nói nhanh đi."

Thanh Mị Tử đưa tay lên bắt đầu cởi đạo bào trên người, Tả Thiếu Dương giật nảy mình, đang định quát nàng muốn làm gì thì nàng giũ áo ra giơ lên, thành cái ô che trên đầu hai người, nói nhỏ:" Thái sư thúc tổ, người nắm đầu bên kia, chúng ta chạy nhanh là được."

Hiện đang là mùa hè, mọi người đều mặc rất ít, Thanh Mị Tử vừa cởi đạo bào một cái, chỉ còn lại áo trong sát người nữa thôi, nhìn thì chẳng nhìn thấy gì đâu, nhưng khơi gợi tưởng tượng vô hạn, nhất là vừa cởi áo ra, hương thơm trên người nàng càng nồng.

Tả Thiếu Dương thở dài, nắm lấy một góc áo, nói "nhanh" rồi cả hai chạy qua màn mưa.

Thanh Mị Tử thuận thế khoác lấy tay Tả Thiếu Dương, người áp sát thân thể y, cùng chạy vèo một cái tới hành lang đối diện. Nơi này là chỗ làm việc của lục phòng, lưới cửa sổ ngoằn ngoèo xoắn lại thành hình thù kỳ quái, trong bóng đêm trông như đôi mắt quái thú.

Thấy Thanh Mị Tử không mặc đạo bào lên mà treo lên lan can hành lang, Tả Thiếu Dương nhắc:" Mặc vào đi, cẩn thận bị lạnh đấy."

" Mặc vào mới bị lạnh, áo đệ tử ướt hết cả rồi!" Thanh Mị Tử giọng vui vẻ rõ:

Từ đại đường tới dưới hành lang này tuy ngắn, nhưng mưa to, dù chạy nhanh nhưng sao tránh được ướt. Tả Thiếu Dương nghe giọng biết mắc bẫy của tiểu nha đầu, y không phải người thiếu thông minh, chỉ là bình thường y không mưu mô tính toán người khác, nên người vô tâm, người cố ý, hiển nhiên dễ mắc bẫy:" Được rồi, ngươi mau nói đi, có bí mật gì liên quan tới ta."

Thanh Mị Tử cười hì hì:" Thái sư thúc tổ, đệ tử nói với người bí mật, người phải dạy đệ tử làm sao mau chóng nâng cao tu vi nhé."

Tả Thiếu Dương đã dự liệu được rồi mà:" Ta thực sự không có lối tắt nào để tu luyện, nếu như có, thái sư tổ của các ngươi chẳng lẽ lại không nói cho các ngươi."

" Đệ tử không tin!" Thanh Mị Tử đi tới một bước trong đêm tối khuôn mặt không còn vẻ ngây thơ thuần khiết lâu nay, cặp mắt trở nên nhu mì đắm đuối, xuân tình lãng đãng. Thêm vào hoàn cảnh hai người lúc này, bất kể lúc nào cũng có thể bị phát hiện càng làm tăng thêm cảm giác kích thích vụng trộm, cái miệng nhỏ phả ra hơi thở thơm tho:" Nếu người không có, làm sao tuổi còn trẻ lại có tu vi cao thâm như thế, với tuổi thái sư thúc tổ, hôm đó biểu diễn Thanh khiếu công, ngay cả đại sư thúc tổ có tới sáu mươi năm tu luyện đạo thuật cũng không hơn được! Nếu không có lối tắt, cho dù người luyện công từ khi sinh ra, cũng không thể đối diện với Mị công của đệ tử mà không chút động lòng."

Nói rồi đặt tay lên ngực Tả Thiếu Dương, quả nhiên nhịp tim rất bình thường, không hề bị ảnh hưởng bởi mị thuật của nàng.

Tả Thiếu Dương nãy giờ luôn vận Phản hư thổ nạp công, y không biết phải giải thích thế nào, công pháp này không thể nói ra, đã không thể truyền dạy thì cũng không thể nói, nếu không chỉ mang tới thêm phiền phức. Đột nhiên y nghe thấy tiếng bước chân trong mưa, rất khẽ, người này nhón chân mà đi, nếu không phải đang vận công cao độ khiến cảm giác nhạy bén thì không nhận ra, vội xuỵt một tiếng:" Có người đang đi về phía này."

Thanh Mị Tử vốn nhát, nghe vậy đã tóm ngay tới cánh tay Tả Thiếu Dương, sợ hãi nhìn quanh, nhưng trừ tiếng mưa liên miên, nàng đâu nghe thấy âm thanh khác thường nào, điều đó khiến nàng càng sợ:" Thái, thái sư thúc tổ, ở đâu?"

Tả Thiếu Dương chỉ sau lưng nàng:" Phía đó!"

Thanh Mị Tử hét lên một tiếng, người thoắt cái như bóng ma láng lên, nấp phía sau lưng Tả Thiếu Dương, mắt nhắm chặt, đầu dúi vào lưng y, bày ra tư thế đà điểu chui đầu vào cát.

Tả Thiếu Dương khe khẽ vỗ tay nàng trấn an, tuy lắm trò rốt cuộc vẫn là tiểu cô nương thôi, tuy nghe thấy tiếng, nhưng thể nhìn xa được, hành lang tối om om, quát khẽ:" Ai ở đó?"

Tiếng bước chân dừng ngay tức thì, chỉ còn lại tiếng mưa gió, tựa hồ vừa rồi chỉ là ảo giác.

Nhưng Tả Thiếu Dương chắc chắn mình không nhầm, thậm chí y còn nghe ra là tiếng bước chân của nữ nhân, nếu là Bạch Chỉ Hàn, nàng sẽ không rón rèn như thế, tránh mình giật mình, nàng sẽ hết sức tự nhiên bước thẳng tới chỗ họ. Vậy chỉ còn lại Thanh Diệu Tử thôi, Tả Thiếu Dương hỏi:" Có phải Thanh Diệu Tử không?"

Không ai trả lời.

Thanh Mị Tử nấp sau lưng Tả Thiếu Dương, lấy được chút dũng khí, thò đầu ra, cố làm ra vẻ dũng cảm, nhưng mở mồm ra đã lộ tẩy:" Này, không cần biết ngươi là ai, đừng có nấp dọa người ta thế được, dọa sợ chết người đấy."

Vẫn không có tiếng đáp lại, Tả Thiếu Dương gỡ tay Thanh Mị Tử ra, nhẹ giọng bảo nàng đứng yên, rồi y bất thình lình lao nhanh về phía vang lên tiếng bước chân.

Hành động của Tả Thiếu Dương rất bất ngờ, lại nhanh, nhưng khi tới nơi vẫn không thấy ai cả, hành lang trống không, một mặt bên là bức tường hoàn chỉnh, không hề có cửa hay cửa sổ, mà bên này là sân, trời đang mưa to. Phía trước là hành lang thẳng tắp, tối đen, vừa rồi y luôn chú ý, nếu có ai nhanh chóng lùi lại, hẳn là y phải thấy được, hơn nữa làm thế tiếng bước chân cũng sẽ phải lớn lên, làm sao qua tai của y được chứ? Vậy mà đúng ở chỗ này tiếng bước chân lại biến mất, thật vô lý.
Bạn cần đăng nhập để bình luận