Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 705: Mệt mỏi quá độ.

Tả Thiếu Dương vừa chữa bệnh vừa rút kinh nghiệm, dù sao đưa lý luận vào thực tiễn không đơn giản, Ngao đại phu tuy y thuật kém xa Tôn Tư Mạc, nhưng ở bệnh thi chú này thì có nghiên cứu nhiều năm, cho nên giúp được y rất nhiều.

Chữa bệnh vất vả nhưng cuộc sống loanh quanh giữa mấy bức tường, Tả Thiếu Dương không hề thấy buồn chán, vì y được làm việc mình giỏi nhất, mình thích nhất, có thể nói là quên ắt quên ngủ, cảm giác lúc nào cũng tràn trề sinh lực, khác hẳn lúc ở Trường An đầy mưu mô lừa dối, lúc nào cũng phải cẩn thận đề phòng.

Lúc tới Cù Châu cứ nghĩ đây là nơi âm u chướng khí, đầu y cũng đầy suy đoán u tối nhất, hóa ra đều không phải, rõ ràng cuộc sống ở Trường An ảnh hưởng tới tâm tư của y.

Sự tận tâm của Tả Thiếu Dương, tới ngay cả người giành mấy chục năm tâm huyết như Ngao đại phu cảm thán không thôi.

Một tháng sau, bệnh tình của người bệnh đã có chuyển biến rõ ràng, trừ những người ngay từ đầu xác định là quá muộn để chữa trị thì những người còn lại không một ai sức khỏe xấu hơn, một vài người tưởng chừng chẳng trụ được bao lâu nữa cũng thấy khỏe hơn. Điều này là nhờ Tả Thiếu Dương thực hiện chuyện cách ly tiêu độc làm rất triệt để, người bệnh không lây chéo cho nhau.

Trong số những bệnh nhân khôi phục này có cả tiểu nhi tử của Hộ tài chủ, thằng bé đưa vào sớm, tiến triển có thể nói là thấy rõ ràng, vừa khỏe một cái ríu rít không ngừng, còn không chịu ở yên một chỗ, trông coi nó rất phiền, nhưng đây là phiền hà trong hạnh phúc.

Những người bệnh khỏe lên từng ngày, đa phần đều vui mừng không thôi, đây là căn bệnh trước nay chưa ai chữa khỏi, vậy mà bây giờ chữa được rồi, đây thực sự là thần tích. Chỉ có Ngao đại phu vô cùng cẩn thận, tận mắt chứng kiến từng người thân ngã xuống, thống khổ cùng sợ hãi đó theo ông ta suốt cả đời, không dễ xóa nhòa.

Đợi tới khi theo dõi một người bệnh bảy ngày liền không ho nữa thì ông ta khóc như trẻ nằm nôi, bấy giờ mới dám tin bệnh này thực sự có thể chữa trị được.

Đây là loại bệnh mạn tính, cần chữa trị thời gian dài, vi khuẩn lao mới chị bị áp chế thôi, nó vẫn có thể bùng phát thành bệnh, cần phải kiên trì dùng thuốc tới khi cơ thể hoàn toàn áp chế tới mức dù còn vi khuẩn trong người cũng không cách nào gây bệnh nữa mới được. Thời gian này là sáu tháng.

Thế nhưng khi ai nấy đều phấn chấn, thì hôm đó Tả Thiếu Dương đi khám bệnh trở về lại đột nhiên ngã xuống.

“ Không sao, không sao, để ta ngủ một giấc là ổn thôi, mấy hôm nay mết quá mà.” Tả Thiếu Dương nói với Bạch Chỉ Hàn chạy tới đón mình, gương mặt vô cùng mệt mỏi:

Tả Thiếu Dương thực hiện tới ba vòng cách ly, vòng đầu tiên là những người bệnh, tuyệt đối không ra khỏi tòa thành nhỏ, vòng thứ hai là những người tiếp xúc với người bệnh như họ, sẽ ở sau đại điện, vòng thứ ba là sau bức tường thứ nhất tại đại điện miếu sơn thần.

Vốn cứ tưởng chỉ là thiếu ngủ bình thường, Bạch Chỉ Hàn ngồi bên giường trông Tả Thiếu Dương ngủ, tới khuya thì Tả Thiếu Dương không khỏe, trán nóng, đổ mồ hôi, ngủ mê man, nàng gọi mấy lần không tỉnh.

Bạch Chỉ Hàn báo cho Thanh Mị Tử đang ở vòng cách ly thứ ba, mời Tôn Tư Mạc tới, Thanh Mị Tử vội vàng đi ngay, những người khác biết tin thì hoảng hốt, nàng bình tĩnh không cho ai vào thăm, Tả Thiếu Dương đã dặn nàng rồi, nếu y có vấn đề gì, nơi này cũng sẽ trở thành vòng cách ly nghiêm ngặt nhất, không cho ai được đi ra hết.

Tôn Tư Mạc tới rất nhanh, sau khi bắt mạch cho Tả Thiếu Dương thì sai người sắc thuốc cho y uống nói:” Không sao đâu, hiện giờ chưa có dấu hiệu bị lây bệnh, chẳng qua là lo âu, vất vả thời gian dài, thiếu nghỉ ngơi mà ra thôi, may phát hiện kịp, chứ để y gượng thêm vài ngày nữa thì phiền to. Ta cho y uống thuốc này vào, sẽ ngủ ba ngày liền.”

Uống thuốc xong Tả Thiếu Dương toát mồ hôi, sau đó ngủ an tường hơn nhiều.

Trời còn chưa sáng thì thứ sử đã tới miếu Sơn Thần, biết Tả Thiếu Dương không nhiễm bệnh, chỉ cần ngủ ba ngày sẽ khỏi, thở dài quay về.

Bạch Chỉ Hàn không rời Tả Thiếu Dương nửa bước, ngày đêm túc trực bên giường, người khác chỉ cho rằng Tả Thiếu Dương thời gian qua vất vả thôi, nhưng một câu lo âu thời gian dài đã nói lên vấn đề. Từ lúc lên kinh thành dự thi xảy ra biết bao chuyện, bị hiểu lầm vì chỉ trích y thánh, đắc tội với Đỗ gia tới mức nửa đêm chuyển nhà, cứ như thế chuyện này tới chuyện khác, đến bây giờ chỉ là giọt nước tràn ly.

Chủ yếu là lo âu thành bệnh, sức khỏe Tả Thiếu Dương rất tốt, nhớ lần lên chiến trường cứu chữa thương binh, đối diện với sinh tử ngặt ngoèo thế nào, mất lượng máu lớn, phải khiêng về nhà. Vậy mà chỉ nửa ngày thôi y thức dậy, chống nạng đi khám bệnh cho thương binh rồi.

Lỗi của nàng, là nàng gây sức ép lên Tả Thiếu Dương, một người tốt như y, không hề phù hợp với quan trường.

Tả Thiếu Dương ngủ liền ba ngày, y bị tiếng mưa rả rích đánh thức, không vội mở mắt, chăm chú lắng nghe tiếng mưa rơi bên ngoài. Có lẽ đây là trận mưa cuối cùng của mùa hè rồi, vì cơn mưa mang theo hơi mát, mát thấm tới tận xương, làm người ta thoải mái.

Mở mắt ra quay đầu sang phải, chỉ thấy trên chiếc bàn trà bằng gỗ đàn hương ở đầu giường, ngọn lửa lung linh ánh lên một thiếu nữ đang nằm nghiêng tựa vào tay, nàng chỉ mặc một trang phục thị nữ bình thường, trên người không hề có một loại trang sức gì, nhưng càng xinh đẹp mê người, Tả Thiếu Dương đưa tay vuốt nhẹ.

“ Lão gia tỉnh rồi.” Bạch Chỉ Hàn lập tức tỉnh lại, thấy Tả Thiếu Dương ôn nhu nhìn mình thì vui mừng gọi:

“ Tả ngủ bao lâu rồi?”

“ Ba ngày rồi.”

“ Ba ngày cơ à?” Tả Thiếu Dương hoạt động chân tay, cảm thấy mạnh mẽ vô cùng, đầu óc cũng sáng khoái chưa từng có: “ Ta có làm sao đâu, sao ngủ lâu thế?”

“ Tôn lão thần y nói, chàng lo âu mệt mỏi thời gian dài, sức khỏe bị tiêu hao nghiêm trọng, đã tới mép của một trận bệnh lớn. Cho nên cho lão gia uống thuốc ... lão thần y nói ngủ là cách dưỡng thân tốt nhất, so với linh đan diệu dược còn tốt hơn.

Tôn Tư Mạc biết tin liền tới ngay, mấy ngày qua ông ở phòng bên cạnh, bắt mạch cho Tả Thiếu Dương lần nữa, hỏi triệu chứng của y vô cùng tỉ mỉ.

Tả Thiếu Dương xoay tay mấy vòng, thể hiện mình rất khỏe mạnh:” Sư huynh quá lo rồi, đệ khỏe thế này cơ mà, ngủ một giấc là ổn.”

Tôn Tư Mạc cười lạnh:” Thế hả? Vậy ngươi thử vận công, cho chân khí di chuyển khắp người một lượt xem.”

Tả Thiếu Dương không hiểu gì cả, nhắm mắt lại vận công, chân khí từ đan điền bốc lên, vừa theo công pháp dẫn đi thì một cơn đau không có bất kỳ dấu hiệu nào báo trước ập tới, cơn đau đó như từ tâm linh ùa ra, không cách nào miêu tả được, đau tới mức y không kêu nổi tiếng nào, ngã vật ra giường, mặt cắt không ra máu, người co giật.

Bạch Chỉ Hàn được Tôn Tư Mạc nói cho biết trước vẫn sợ hãi vô cùng.

Mất một lúc sau Tả Thiếu Dương mới thở hồng hộc gượng dậy được:” Sư huynh, thế này là sao?”

“ Còn làm sao nữa, do bệnh vừa rồi của ngươi, đáng lẽ ngươi tới lúc đột phá, thời gian qua lại dừng tu luyện, khiến kinh mạch ứ trệ, ta dặn ngươi hàng ngày tu luyện, ngươi không nghe, tưởng thứ ta dạy ngươi dễ dàng tu luyện thế à?” Tôn Tư Mạc trầm giọng mắng:

Tả Thiếu Dương sợ hết hồn, bốn chữ tẩu hỏa nhập ma xẹt qua đầu, không cẩn thận nửa đời sau thành phế nhân, hỏi gấp:“ Sư huynh phải làm sao bây giờ?”

“ May còn kịp, chuẩn bị đi, cút vào núi tu luyện một tháng cho ta.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận