Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 419: Người chết sống lại. (2)

“ Đúng thế, thí chủ thông minh như vậy, hẳn đoán ra rồi, lão nạp dùng cách khơi lên lòng tham này của con người, đã khiến không biết bao nhiêu người tự giết lẫn nhau, nhân tâm hiểm ác, chúng sinh thương thay, khổ thay.” Lão già đó khuôn mặt không có chút tà ác nào, thậm chí giọng điệu còn có vẻ thương người trách trời, tà dị tới mức làm người ta sởn gai ốc:” Thí chủ định đi đâu, vừa nãy không phải thử rồi sao? Không có cách nào rời khỏi đỉnh núi này đâu.”

Tả Thiếu Dương từ từ quay lại:” Đại sư muốn giết ta?”

Liễu Thiện lắc đầu:” Thiện tai, lão nạp chưa bao giờ sát sinh, dù là con sâu cái kiến cũng không đụng tới.”

Tả Thiếu Dương nhớ lúc nên núi Bá Đào muốn săn cáo sóc, ông ta nghiêm mặt cảnh cáo sẽ đuổi xuống, điều đó chẳng làm y yên tâm hơn:” Đại sư có cách để ta tự hại mình?”

“ A di đà phật, bần tăng chẳng cần phải ....”

Vừa nói tới đó thì sau lưng Liễu Thiện, từ màn trướng cách đó ba bốn bước, có thứ bay ra, phóng thẳng vào hậu tâm ông ta.

Liễu Thiện nghe thấy tiếng cung bắn, biết không hay rồi, nhưng khoảng cách quá gần, chỉ kịp xoay mình, mũi tên không trúng tim, nhưng xuyên qua ngực, đầu mũi tên còn lòi sang bên kia.

Thân hình Liễu Thiện biến mất như quỷ mị, xuất hiện sau lưng một bóng người nhỏ bé, Tả Thiếu Dương không ngờ lão già này trúng tên mà hành động vẫn tốc độ, như không hề gì, hét lên:” Lan Nhi.”

Miêu Bội Lan quay người lại, rút đao như cắt nhưng vừa nhìn thấy Liễu Thiện đã như con cóc bị rắn thôi miên, Liễu Thiện không làm gì mà nàng thì lùi lại, đao buông ra, run bần bật, miệng lẩm bẩm:” Ma … ma ..”

Liễu Thiện vốn đã vung chưởng tấn công kẻ bắn lén mình, nhưng nhìn Miêu Bội Lan như vậy thì thấy không cần nữa, thu tay lại:” Thiện tai, thì ra thí chủ đã biết trước kế hoạch của lão nạp.”

Tả Thiếu Dương lao tới đỡ lấy nàng, hỏi gấp:” Lan Nhi, muội, muội làm sao vậy?”

“ Muội, muội không sao.” Miêu Bội Lan vẫn nhìn Liễu Thiện với ánh mắt chưa hết kinh hoàng, dù đã biết trước, nhưng khi Liễu Thiện lao tới trước mặt, nàng vẫn hết sức sợ hãi:

“ Làm sao muội lại tới gần như thế?” Tả Thiếu Dương ôm Miêu Bội Lan vào lòng cảnh giác nhìn Liễu Thiện, lão già này tá môn quá mức:

Liễu Thiện một tay ôm ngực, máu tươi rỉ ra từ kẽ tay mà vẫn nở nụ cười hiền từ:” Tiểu cô nương thông minh, dũng cảm, sợ mình bắn không chuẩn, cho nên mới tới gần. Nói thật chính vì thế mà hai vị gặp may đấy, bởi vì dù có là thần xạ thủ chăng nữa, cách lão nạp hơn mười bước phóng tên, kể cả ở sau lưng chăng nữa, lão nạp cũng dễ dàng né được. Tiểu cô nương vì cứu người mà bất chấp nguy hiểm, thật hiếm có lắm thay.”

Vừa nói vừa nhẹ nhàng bẻ gãy đầu mũi tên, đưa tay sau lưng rút ra, mày không nhíu một cái, cho tay vào lòng lấy ra một cái bính, đổ viên thuốc nuốt vào.

“ Lão nạp rất tò mò, làm sao các vị làm sao biết lão nạp giả chết. Lão nạp sơ hở chỗ nào, yên tâm, lão nạp nói rồi, từ khi quy y, lão nạp chưa bao giờ sát sinh.”

Chưa bao giờ không có nghĩa là không bao giờ, Tả Thiếu Dương đầu óc vừa xoay chuyển tính kế, vừa đáp trì hoãn thời gian:” Đại sư dẫn mọi người lên chùa, ngay lập tức đưa tới kho lương, hết khoe lương thực lại khoe tiền tài, báu vật. Muội muội ta còn nghĩ ông thật thà, nhưng xảy ra nhiều cái chết như vậy, không nghi ngờ gì mới là lạ, nếu nghi ngờ rồi, nhìn lại sẽ phát hiện ra nhiều sơ hở.”

“ Thật sao?”

“ Ví như lương thực giống dược liệu, chú trọng thông gió phòng ẩm, vậy mà đại sư lại đặt trực tiếp xuống đất, còn chất san sát tới tận nóc, trong đó mà là lương thực thì cũng hỏng hết rồi.”

“ Thiện tai, tiểu tự chưa bao giờ có nhiều lương thực, lão nạp không rõ điều này.”

“ Quan trọng nhất là cái chết của ông.”

“ Lão nạp chết thế nào?”

“ Trước đó nói thật ta không hề nghi ngờ đại sư, nhưng nhìn cái xác đó ta biết ngay có vấn đề, đại sư chưa bao giờ sát sinh tất nhiên không rõ, đập vỡ đầu một người đã chết và người còn sống khác nhau nhiều lắm.” Tả Thiếu Dương cười nhạt:” Còn nữa thời gian chết khác nhau, thi thể sẽ có dấu hiệu khác nhau, thi thể kia ít nhất chết ba ngày rồi, làm sao có thể là đại sư được.”

Liễu Thiện lẩm bẩm:” Không ngờ lại hỏng chuyện vì chi tiết nhỏ như vậy.”

“ Chi tiết quyết định thành bại mà.” Tả Thiếu Dương tiếp tục câu chuyện:” Chỉ có điều ta không rõ, vì sao đại sư lại làm thế, từ những điểm đó cũng đã chứng minh, đại sư thực sự chưa bao giờ tự tay giết người. Nếu không võ võ công siêu phàm của đại sư, chẳng cần bày ra nhiều trò rắc rối như thế, chẳng lẽ chỉ đơn thuần là muốn nhìn người ta tàn sát nhau sao?”

“ Bí mật này chỉ có thể nói với người còn sống cuối cùng thôi, được rồi, lão nạp đã thỏa mãn lòng hiếu kỳ, bây giờ hai thí chủ phải quyết định, chỉ có một người được sống thôi.” Liễu Thiện mặt bình thản nói:

“ Hai vị thí chủ, lão nạp đi trị thương đây, khi lão nạp quay lại hai vị phải nói cho lão nạp biết lựa chọn của mình, nếu không lựa chọn được, lão nạp đành giúp vậy. Tuy lão nạp không sát sinh, có điều biết nhiều cách khiến hai vị không lựa chọn không được, tin lão nạp đi, khi đó sẽ vô cùng thống khổ đấy, hai vị thí chủ là người hiếm hoi thoát được cạm bẫy của lão nạp, lão nạp không hi vọng kết cục thành ra như thế. Chẳng bằng các vị tự lựa chọn, như thế chết tôn nghiêm hơn, chết có ý nghĩa hơn.”

Thái độ của Liễu Thiện hiển nhiên coi hai người như con sâu cái kiến, tùy ý bóp chết lúc nào cũng được, cho nên không hề lo sợ, thậm chí chẳng tước vũ khí của bọn họ:

Liễu Thiện ôm ngực chậm rãi bước ra ngoài, bước chân có vẻ không vững, tới sân, cảm thấy chân mềm nhũng, toàn thân yếu ớt, chỉ cho rằng do thương tích, ngẩng đầu nhìn trời, thấy tuyết lắc đác rơi.

Ông ta đi tới sân, chọn một nơi bằng phẳng khoanh chân ngồi xuống, một tay cởi tăng bào, lộ ra thân hình gầy trơ xương, hai tay bấm quyết, chỉ thoáng chốc tuyết phủ trên người đều tan ra.

Nhưng Liễu Thiện không thấy thương thế khá hơn, trái lại, mắt càng mờ, nhíu mày, chuyện này không thể, tuy thương thế rất nặng, nãy giờ ông ta chỉ tỏ ra bình thản, nhưng chưa không có lý nào pháp quyết Mật tông lại không hiệu quả, kiểm tra lại, máu từ vết thương không chảy ra nữa, lấy ra cái bình nữa, lần này vất vả mới rút được nắp, đổ thuốc bột vào vết thương, xé tăng bào băng lại, rồi nhắm mắt điều tức.
Bạn cần đăng nhập để bình luận