Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 521: Bàn kế tương thân.

Ngày hôm sau Tả Quý đi bái phỏng Bảo chưởng quầy, nói Tả Thiếu Dương tùy ý làm gì thì làm không cần đi theo, Tả Thiếu Dương lấy làm lạ, sao không cho mình đi, hay cha hội ngộ bạn cũ, tính tới khu đèn đỏ thác loạn một hồi? Dám lắm, nghe nói phường Bình Khang ở gần ngay Đông thị mà. Tiếc là không được thấy dáng vẻ cha lúc mấy cô em xinh tươi ỡm ờ bên cạnh, không biết có giữ được vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày không.

Tả Quý tất nhiên không thể để nhi tử biết tính toán của mình, ông không hề biết tâm tư xấu xa của quý tử, coi như là hòa.

Bảo chưởng quầy đã nhận được thư của Chúc Dược Quỹ, tỏ ra vô cùng nhiệt tình, trong thư nói Tả gia dòng dõi thư hương, gia nghiệp vững chãi, có ruộng tốt nghìn mẫu, đại trạch một tòa, cửa hiệu vài cái, sau khi khách khí một hồi, nói:” Điều kiện Tả gia thế này, muốn tìm tức phụ xứng tâm vừa ý không khó, đáng tiếc khuê nữ Bảo mỗ đều gả đi rồi, nếu không cũng muốn kết thân với Tả gia, không biết Tả huynh có yêu cầu đặc biệt gì với hôn sự này không?”

Tả Quý hơi khó mở miệng:” Cái này, điều kiện có ba điều, một phải là dòng dõi thư hương, hai là tướng mạo đoan trang, bản tính hiền huệ, ba nữa là muốn nhà nữ đồng ý cho khuyển tử một năm sau nạp thiếp.”

Ông không dám nói là nạp ba nàng, nếu không người ta không chạy vội mới lạ, dù thế nói ra câu cuối đó cũng đủ làm ông ngại lắm rồi, nhưng nhi tử dở người như thế đành phải chịu thôi.

Quả nhiên Bảo chưởng quầy cũng thấy rất khó xử rồi, trầm ngâm một lúc đáp:” Tả huynh, hai điều đầu thì dễ, chuyết kinh hay qua lại với quý phụ kinh thành, nghe ngóng nhân tuyển thích hợp không khó. Chỉ là điều thứ ba này, không nói được không? Ta có nghe Chúc lão ca khen ngợi lệnh lang tuổi trẻ tài cao, còn được Triệu vương gia ban thưởng, tiền đồ vô hạn, tương lai nạp vài thiếp thất chẳng ai nói được gì, song bây giờ nói ra ... Không thích hợp.”

Tả Quý sao chẳng hiểu điều đó, nhưng nhi tử sẽ dứt khoát nói ra điều này, ông tốn công tìm được nhi tức phụ vừa ý rồi, tới lúc đó nhi tử lại nói yêu cầu kia ra dọa người ta chạy mất, không phải xôi hỏng bỏng không à, chẳng thà nói trước còn hơn:” Bảo chưởng quầy, chuyện này nhà ta có cái khó, không thể không nói.”

Bảo chưởng quầy gật đầu, chuyện nhà người ta, không tiện hỏi sâu hơn:” Ài, Chúc lão ca đã long trọng nhờ việc này, Bảo mỗ sẽ tận lực, Tả huynh về chờ tin.”

Kỳ, cha không đi thác loạn, chưa được nửa buổi đã về rồi, vẻ mặt bình thản lắm, không giống gặp chuyện không vui. Tả Thiếu Dương hỏi không ra, tiếp tục đi chơi, hôm qua đã đi Đông thị, hôm nay đi Tây thị.

Nếu nói Đông thị là nơi bán buôn, hàng cao cấp thì Tây thị là nơi bán lẻ, thế nên so với Đông thị thì loạn hơn rất nhiều, cái gì cũng có hết, xung quanh Tây thị là những gia đình trung lưu, trong nhà có chút tiền, nhưng không nhiều, cho nên đồ giá rẻ rất nhiều, hàng hóa còn phong phú hơn cả Đông thị. Hay nhất là có không ít nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp đứng bán hàng, các nàng ăn mặt cởi mở, càng làm không khí thêm nóng lên, nhiệt náo phi thường.

Điểm khác biệt nữa so với Đông thị là nơi này là có nhiều con kênh dẫn nước nhỏ, tại vị trí giao nhau giữa đường bộ và kênh dẫn nước là những cầu đá lớn đủ cho người chống thuyền đi qua phía dưới, đây là kiến trúc rất đặc sắc của thành Trường An.

Lần này Bạch Chỉ Hàn có chuẩn bị, không cho Tả Thiếu Dương mua bất kỳ thứ gì nữa, mua rồi nàng cũng không nhận. Tả Thiếu Dương kỳ thực cũng hiểu không thể chi tiêu phung phí, y chưa có cái điều kiện ấy, may là Tây thị nhiều đồ đẹp giá rẻ, còn không ít món ăn ngon, phàm cái gì lạ miệng là y thứ, có thứ ngon, có thứ cho vào miệng chỉ muốn nhổ ra. Bạch Chỉ Hàn không chỉ ăn còn thầm ghi nhớ vị của nó, nếu gặp chủ quán là nữ, nàng còn moi được không ít bí quyết, mấy cô nương thiếu phụ mắt long lanh si dại nhìn nàng, hỏi gì đáp nấy.

So với hôm qua Bạch Chỉ Hàn đã thay đổi cách ăn mặc, không đóng giả thư đồng nữa, mà mặc áo kiểu công tử màu trắng bạc, hông giắt chiếc ngọc bội, tuy má trắng môi son, song mắt kiếm mày ngài, chẳng hề có vị son phấn, không ngờ nàng chỉ thay đổi cách ăn mặc, khéo kẽ vẽ một chút mà không còn nhận ra vị nữ nhân nữa.

Nhìn nàng, Tả Thiếu Dương suýt nữa nghi ngờ giới tính của mình, giờ thấy ánh mắt đám cô nương tức phụ kia chăm chăm nhìn Bạch Chỉ Hàn, Tả Thiếu Dương rùng mình, tội lỗi, chuyến này phải đi chùa thắp thêm vài nén hương, không thì trời phạt mất.

Trong khi hai bọn họ đi dao khắp đường lớn ngõ nhỏ của kinh thành, Bảo chưởng quầy cũng đem tin tức tốt tới khách sạn cho Tả Quý:” Chuyết kinh xưa nay thích làm mai mối cho người ta, thành công rất nhiều, cũng nói chuyến này nhà các vị là khó khăn nhất, may mà cũng thành rồi.”

Tả Quý hồi hộp hỏi:” Là khuê nữ nhà ai?”

“ Vương gia Tây thành, tổ phụ từng làm giáo thư Hoằng Văn quán, qua cống cử nhập sĩ.”

Tiêu chuẩn đầu tiên vậy là được rồi, Tả Quý hỏi tiếp:” Tướng mạo nhân phẩm thế nào?”

“ Tướng mạo không phải tuyệt mỹ, song cũng vừa mắt, bỉ nhân gặp rồi, rất đoan trang.”

“ Vậy thì tốt qua, còn người ta có đồng ý chuyện thành thân xong nạp thiếp không?” Tả Quý hỏi chuyện quan trọng nhất:

Bảo chưởng quầy thở ra một hơi dài:“ Ài, cái này chuyết kinh về nói, tốn không biết bao nhiêu công sức đó, đặc biệt nhấn mạnh lệnh lang là người chân thành, nặng tình nghĩa, vì cơ duyên không may nên không thể thành phu thê, nếu cưới khuê nữ nhà họ rồi, vì điều này mà đặc biệt cảm kích, đối đãi càng tốt hơn bình thường. Nói mãi người ta cũng động lòng, bảo nếu là người tình nghĩa như vậy, cũng yên tâm giao khuê nữ, đại hộ mà, muốn nạp thiếp thì nạp. Thế là đồng ý, sính lễ chỉ cần 30 quan thôi.”

“ Tốt quá, tốt quá.” Tả Quý thở phào, khoản tiền này vẫn trong khả năng:” Đa tạ Bảo chưởng quầy, vậy khi nào có thể gặp mặt? ... Tình huống nhà ta hơi đặc biệt, hôn sự cần tiểu nhi đồng ý mới được.”

“ Nhà người ta nói, gặp mặt lúc nào cũng được, tương thân mà, gặp nhau là đúng, bọn họ cũng muốn gặp lệnh lang ra sao.” Bảo chưởng quầy khéo léo nói, ra nhiều điều kiện như thế, người ta cũng xem bên nhà trai có tư cách không chứ:

“ Thế thì ngay sáng mai được không?” Tả Quý rất tự tin, nhi tử mình mà, chỉ sợ cô nương nhà người ta nhìn thấy tướng mạo đã muốn tư bôn ấy chứ: “ Bảo chưởng quầy, cứ nói lấy cớ nhi tử nhà ta tới xem bệnh cho tiểu thư bên đó, hai bên sẽ thoải mái nói chuyện hơn.”

Bảo chưởng quầy thấy cũng phải, nếu nói là tương thân thì khuê nữ nhà người ta ngượng ngùng, có khi trốn không ra gặp:” Không thành vấn đề, Tả lang trung suy nghĩ rất chu đáo, ta sẽ về bảo chuyết kinh chuyển lời, mai đăng môn bái phỏng.”

Cô nương nhà người ta đồng ý cho nạp thiếp, điều này không phải dễ dàng, chưa gì Tả Quý đã có chút thiện cảm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận