Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 813: Kim thiền khó thoát xác. (2)

Chạy quá nửa ngày, đừng nghĩ chỉ cưỡi ngựa thì đơn giản, bụng đói meo, muốn bỏ trốn thì phải có sức, nên Tả Thiếu Dương cố gắng nhai sam ba, quá cứng, nhưng bụng đói quá rồi, nhìn người khác cũng ăn thứ bánh này, không có thịt bò dê gì cả, đành phải ăn. Trước tiên ngâm nước cho mềm, sau đó nuốt cái ực.

Đợi Tả Thiếu Dương ăn xong, Đạt Long Tân liền đi tới nói:" Pháp vương, chúng ta phải xuất phát thôi."

Tả Thiếu Dương xoa bụng, làm vẻ mặt nhăn nhó:" Úi da, ta ăn đồ các ngươi không quen gì cả, đau bụng rồi, ta phải đi đại tiện ... Chờ chút ..."

" Chuyện này ..." Mặc dù tình huống khẩn cấp, bọn họ phải rời xa Trường An càng sớm càng tốt, nếu chẳng may có người tới nhà, phát hiện ra thằng bé kia sớm hơn dự tính thì phiền, nhưng Đạt Long Tân không thể không cho Pháp vương đi đại tiện được, đành nhìn ngài chui vào một bụi cỏ, nói:" Pháp vương, đừng đi xa, chúng ta phải lên đường."

" Được rồi." Xa xa không thấy người nữa, chỉ thấy bụi cây lay động cùng giọng Tả Thiếu Dương vọng lại:

Tranh thủ lúc đấy năm người cùng nhau thảo luận đường đi, vị Pháp vương này của họ có vẻ được rất nhiều người biết tới, lại còn được vào cung gặp hoàng đế Đại Đường, hẳn là nhân vật trọng yếu, y mất tích sẽ không phải là vấn đề nhỏ. Bọn họ nhất định sẽ không được để lại một manh mối nào để đối phương truy đuổi, ngoài ra đề phòng cả biên quan vì họ nhanh mấy cũng không thể nhanh hơn tín sứ.

Tuyến đường thảo luận xong rồi, thời gian trôi qua không ít, vậy mà đợi mãi, đợi mãi không thấy Pháp vương ỉa xong, Đạt Long Tân hơi lo, lớn tiếng gọi:" Pháp vương, đã xong chưa ạ?"

Không ai trả lời.

Đạt Long Tần thầm hô không xong, đi nhanh tới gọi thêm vài tiếng, vẫn không có phản ứng gì, cả kinh tung mình tới như chim ưng, thấy cái thanh bào, người thì không thấy đâu, té ra Tả Thiếu Dương cởi áo ngoài chùm lên cây, giở trò kim thiền thoát xác.

" Pháp vương chạy mất rồi."

Mấy hộ pháp khác nghe tiếng hô của Đạt Long Tân thì xông tới, cuống lên chia ra mấy hướng, tin rằng Tả Thiếu Dương chưa chạy xa được.

Tả Thiếu Dương đúng là chưa chạy xa, tuy y theo Tiêu Vân Phi học khinh công, nhưng là học cách leo tường vượt mái, là thủ đoạn trộm gà bắt chó, chứ chạy nhanh thì y không luyện. Giờ thêm vào cưỡi ngựa cả ngày, xương cốt ra rời rồi, còn sức đâu mà chạy. Nơi này toàn là cây bụi, không có chỗ mà nấp, chẳng mấy chốc bị phát hiện, Tả Thiếu Dương chạy được ba bốn dặm thì nghe thấy tiếng người truy đuổi đằng sau.

Giọng Mai Đóa mang theo tiếng khóc, đau thương như chia ly người thân, nhưng nàng nói tiếng Tạng, Tả Thiếu Dương không hiểu.

Hơi thở Tả Thiếu Dương vẫn đều đặn, vì y luyện phản hư thổ nạp công, vốn là pháp môn điều hòa hơi thở, nên chạy một hơi xa như thế chẳng thành vấn đề. Nếu trước kia ở nơi bụi gai lởm chởm, mặt đất gồ ghế này, chạy một dặm cũng không nổi.

Nhưng tinh thần chưa mệt, xương khớp đã không chịu được nữa, tốc độ giảm đi, quay đầu nhìn lại, Tả Thiếu Dương nhanh chóng nhận ra, mình dẫm qua rất nhiều cây bụi, dấu vết rõ ràng, người tinh ý một cái là thấy ngay.

Tiếp tục thế này không ổn, Tả Thiếu Dương khom người xuống, chạy như mèo một đoạn rồi chui vào bụi cây rậm rạp, cố gắng co người lại hết mức có thể, nín thở, ngay lập tức nghe thấy tiếng động rào rào phía sau.

Mai Đóa như cơn gió lướt qua bên cạnh y, nữ hộ pháp này thân hình rất cân đối, xương to nhưng không hề thô, động tác nhanh nhẹn linh hoạt, mình tuyệt đối không phải đối thủ, xem ra phải ám toán.

Tả Thiếu Dương lén lút lấy ống kim châm ra, từ khi có thứ này, y chưa từng rời người, tập trung chờ đợi, y biết Mai Đóa sẽ quay lại.

Quả nhiên Mai Đóa lao đi một quãng không thấy có dấu vết cây cối bị dẫm nữa liền đứng lại, tìm kiếm bốn phía, sau đó quay về đường cũ, miệng không ngừng gọi pháp vương.

Bóng dáng nàng ngày càng gần rồi, đột nhiên đứng lại, vui mừng lắm, nói một tràng lời mà y không hiểu.

Tả Thiếu Dương nhìn đôi mắt to của nàng chứa đầy niềm vui, vì tìm thấy y mà sung sướng, chân thành đơn thuần, Tả Thiếu Dương không ra tay được, cất ống phóng châm đi, thử thuyết phục nàng:" Mai Đóa, ta thực sự không muốn theo các ngươi đi Tây Vực, ta có cha mẹ thê nhi, ta đi rồi họ làm sao? Ngươi cũng có nhà phải không, có cha mẹ phải không, ngươi hiểu tâm tình của ta không Mai Đóa?"

Đồi ngực nhô cao của Mai Đáo phập phồng liên hồi, nàng cười chất phác, hiển nhiên nàng chẳng hiểu Tả Thiếu Dương nói gì, đưa tay ra kéo y lên.

Tả Thiếu Dương ngoan ngoãn để nàng kéo, chỉ chỉ bản thân, dùng hai ngón tay làm động tác người đi đường, ý là để tự y đi.

Mai Đóa hiểu được, nhưng nàng lắc đầu, nói mấy câu tiếng Tạng, tiếp tục kéo y về, cho tay vào lòng lấy ra gì đó.

Nhân lúc nàng phân tâm, Tả Thiếu Dương bấm nút, phụt một tiếng, kim châm bắn ra, khoảng cách hai người rất gần, trúng ngay huyệt hoàng khiêu của Mai Đóa.

Mai Đóa "á" một tiếng, nhũng người ngã vào bụi cỏ.

Tả Thiếu Dương vùng thoát, xoay người định chạy, được vài bước nhận ra làm thế không ổn, trước tiên phải bịt miệng nàng đã. Vì thế lại quay về, sờ trên người, áo ngoài thì dùng làm kim thiền thoát xác rồi, chẳng còn cái gì trên người nữa, đành phải tìm trên người Mai Đóa thôi.

Y vừa mới ngồi xuống đang định soát người Mai Đóa thì thấy nàng rút ra một cái sáo ngắn, thầm hô không xong, chưa kịp làm gì thì nghe thấy âm thanh chói tai từ miệng Mai Đóa phát ra, như tiếng xé gấm vậy, truyền đi rất xa.

Nàng đang gọi đồng bọn.

Tả Thiếu Dương không kịp bịt miệng nàng nữa, xoay người chạy luôn, phía trước có con dốc, xuống dốc sẽ nhanh hơn.

Đáng tiếng y giống con khỉ họ Tôn, chạy thế nào cũng không thoát khỏi lòng bàn tay Phật Như Lai. Những tiếng sáo chói tai liên tục vang lên, tựa hồ mỗi người đang xác định vị trí, giống cái túi chụp lên đầu Tả Thiếu Dương.

Khi Tả Thiếu Dương nghe thấy trái phải trước sau đều có tiếng còi thì y biết chạy không thoát nữa rồi, từ bỏ ý đồ, ngồi bệt xuống tảng đá, chấp nhận số mệnh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận