Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 816: Tới nơi xa xôi.

Khi hai người đang giằng co dưới sông, Kỳ Gia chạy tới ném dây thừng ra, bay vút một cái, thòng lọng trên đó trói chính xác vào hai người, ngay lập tức xiết chặt, trói cả hai.

" Khốn kiếp!" Tả Thiếu Dương tức giận, muốn cởi dây thừng, nhưng tay y vẫn bị Mai Đóa giữ chặt, thoát không được, nói gì tới cởi thừng. Chỉ thoáng một cái đã bị mấy người kia hợp lực với Kỳ Gia, kéo tới gần bờ.

Mạt Gia và Kỳ Chu nhảy xuống nước, kệ nước ngập quả ngực vẫn đi tới, kéo hai người lên bờ.

Tả Thiếu Dương làm sao ngờ đối phương còn có chiêu này nữa, vừa lên bờ một cái nằm vật ra, dẫm chân khua tay như trẻ con giận dỗi.

Đám Đạt Long Tân quỳ cả xuống:" Làm Pháp vương sợ hãi rồi, ngài không sao chứ?"

" Không sao cái rắm!" Tả Thiếu Dương không vờ vịt nữa:" Thiếu chút nữa bị nha đầu thối đó kéo xuống nước chết chìm rồi."

Mai Đóa liên tục dập đầu nói gì đó, Đạt Long Tân phiên dịch lại:" Mai Đóa biết sai rồi, xin Pháp vương trách phạt?"

" Đương nhiên phải phạt! Bảo nàng đêm nay ngủ với ta." Tả Thiếu Dương đang lên cơn điên, hùng hổ tuyên bố, nói xong thì nhận ra, đây là cách hay, các ngươi muốn ta làm Pháp vương à, ta làm hôn quân cho các ngươi xem:" Đợi tới Đàn Thành gì đó, ta muốn các ngươi đem toàn bộ cô nương xinh đẹp tới cho ta, bất kể kết hôn hay chưa, đều phải tới ngủ với ta. Nghe rõ chưa?"

Không ngờ Đạt Long Tân liên tục dập đầu:" Vâng ạ, thuộc hạ trở về sẽ lập tức an bài, được Pháp vương sủng bái là vinh hạnh của họ ... Mai Đóa cũng nói đó là vinh diệu cả đời của nó, nguyện hầu hạ Pháp vương ..."

Tả Thiếu Dương trố mắt ra, y nào có biết, vương quốc Tượng Hùng do rất nhiều bộ lạc thị tộc lớn nhỏ tập hợp thành, cổ tân của bản giáo, có địa vị không khác gì vương, chứ không phải như người đứng đầu Phật giáo hay Đạo giáo ở Đại Đường. Vì cả vương cũng thờ phụng Bổn Giáo, nên địa vị cổ tân còn trên vương các bộ lạc. Trong lòng bộ lạc, Pháp vương, cổ tân là người thông linh với thần, ý chí của họ không thể làm trái.

Vốn nói thế cho người ta ghét, nào biết đối với người ta mà nói, được hầu hạ Pháp vương là vinh sủng, nơi đó quan niệm trinh tiết không giống Trung Nguyên, nữ nhân được đi hầu hạ Pháp vương, trở về càng có thể diện.

Khéo quá hóa vụng rồi, thế này chỉ có cạn tinh mà chết chứ chẳng thoát nổi vận mệnh tới Tây Vực, thôi thì đừng tiếp tục đóng vai ác nữa, Tả Thiếu Dương bật dậy, rối rít xua tay:" Không cần, không cần, vừa rồi ta chỉ thử lòng các ngươi thôi, ta đã có bốn thê thiếp rồi, chiều các nàng còn không đủ sức ... Khụ khu, tóm lại là ta không cần nhiều nữ nhân vậy đâu, ha ha ha ... Lên đường, lên đường."

Bọn họ thay y phục khô tiếp tục lên đường, con ngựa đã chết, Tả Thiếu Dương chẳng thay đổi được gì chỉ khiến hành trình thêm khó khăn, Kỳ Gia và Mạt Gia phải cưỡi chung một con ngựa, nhường ra một con ngựa cho Tả Thiếu Dương và Mai Đóa cưỡi.

Bọn họ cứ đi như vậy tới muộn, khi đến canh ba Đạt Long Tận mới sai dừng lại, kiếm bãi cỏ cắm trại, cho ngựa nghỉ ngơi.

Gọi là cắm trại chứ thực ra chỉ lấy mấy tảng đá lớn quây xung quanh, sau đó đốt đống lửa to, dù là mùa hè, nhưng nơi này đêm khuya không nóng, còn hơi lạnh. Mai Đóa như có phép vậy, nàng luôn mau chóng nấu ra được trà bơ.

Tả Thiếu Dương không quen nổi thứ này, bảo Mai Đóa cho bát nước, y ngâm bánh sam ba vào bên trong ăn, vừa ăn vừa hỏi:" Đàn Thành mà các ngươi nói cách Lạp Tát - Lhasa có xa không?"

Đạt Long Tân ngơ ngác:" Lạp Tát là đâu ạ?"

Tả Thiếu Dương không biết lúc đó có Lạp Tát chưa, cố gắng bóp nặn kiến thức lịch sử ít ỏi của mình:" Là thủ phủ của Thổ Phồn, đúng rồi, Tùng Tán Can Bố sống ở đâu?"

" Pháp vương, Tùng Tán Can Bố vốn sống ở Nhã Lung, ba năm trước di chuyển tới La Ta, nếu ngài đỉnh hỏi nơi Tùng Tán Can Bố sống thì đó là La Ta, không phải Lạp Tát."

Tả Thiếu Dương chỉ biết thời đó có Tùng Tán Can Bố và vương triều của ông ta, nhưng không hiểu lịch sử của Thổ Phồn. Lạp Tát đúng là do Tùng Tán Can Bố xây dựng lên, nhưng khi đó không phải gọi là Lạp Tát, cái tên đó phải 200 năm sau mới xuất hiện.

" Kệ nó tên là gì, có phải chúng ta tới đó không?"

Đạt Long Tân lắc đầu:" Không phải, chúng ta ở Cương Nhân Bố Thiết, cách La Ta xa lắm, không ngừng cưới ngựa mất một tháng cơ."

Tả Thiếu Dương nhăn nhó:" Xa thế, sao chúng ta không tới La Ta ở?"

" Giáo phái của chúng ta tới nay đã truyền 15 đời, đều sống ở Cương Nhân Bố Thiết, nơi đó là thần sơn, là nhà của Bổn Tôn mà chúng ta cung phụng."

" Vậy chúng ta có đi qua La Ta không?"

" Tốt nhất là không nên đi qua, chúng ta là Tượng Hùng cùng với Thổ Phồn vương chỉ bằng mặt không bằng lòng. Chúng ta tới những thành trán của La Ta sẽ phải nộp rất nhiều tiền, không nộp nổi."

Chuyện này thì Tả Thiếu Dương biết rồi, nếu có tiền bọn họ đã không phái ăn thứ cứng như đá này, thở dài, quấy đều nước húp tiếp. Sờ cái hàm mỏi vì nhai bánh, Tả Thiếu Dương chửi thầm, chết tiết, lão tử xuyên việt mười năm, càng sống càng đi xuống thế này.

Đạt Long Tân thấy Pháp vương ăn uống một cách khổ sở thì xấu hổ lắm:" Khi bọn thuộc hạ lên đường, vì đi đường gần, qua La Ta bị đám quan lại đó thu gần hết tiền rồi, làm pháp vương chịu khổ."

" Các ngươi là người Tượng Hùng, đó là một quốc gia à?"

" Vâng." Đạ Long Tân rất tự hào:" Đàn Thành nằm trong địa phận quả nước Tượng Hùng, Tượng Hùng chúng ta còn cường đại hơn Thổ Phồn. Năm xưa Thổ Phồn còn là vùng phụ thuộc của chúng ta, về sau chúng mới trở nên lợi hại thoát ly khỏi Tượng Hùng, có điều chúng ta không sợ chúng."

Tả Thiếu Dương nghe nói tới vương triều Thổ Phồn do Tùng Tán Can Bố lập nên rồi, nhưng chưa bao giờ nghe nói tới quốc gia nào tên Tượng Hùng, nhưng y chẳng để tâm lắm một là vì biết Tây Vực có vô vàn quốc gia, xuất hiện rồi biến mất rất nhanh, hai là y chỉ coi Đạt Long Tân khoác lác thôi, có quốc gia cường đại hơn Thổ Phồn ở Tây Vực, chẳng có lý do gì y không biết.

(*) Nếu tò mò về bánh họ ăn các bạn có thể tra Tsampa.

(*) Cương Nhân Bố Thiết cách Lhasa 1000 km về phía tây, thực sự là quá xa xôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận