Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 824: Gánh nặng tình cảm.

Kiếm một cái cây lớn đặt Mai Hóa ngồi vào đó, Tả Thiếu Dương tìm kiếm cây cối xung quanh, xem có thảo dược nào dùng được không? Địa hình nơi này vô cùng kỳ lạ, chỗ thì là hoang mạc cằn cỗi, chỗ lại là rừng cây tươi tốt, tuy thế thảm thực vật không phong phú lắm, tìm mãi không thấy thảo dược thích hợp.

Toàn thân Mai Đóa nóng rực, nhưng nàng run lên từng chập như lạnh lắm vậy, mắt nàng nhìn mọi thứ mờ đi, nhưng môi mỉm cười ... Vì Tả Thiếu Dương không bỏ trốn nữa, còn đang tìm kiếm cái gì đó, không biết y làm gì, chắc là tìm cách chữa trị cho mình. Trước kia nàng từng bị thương, Pháp vương đã làm pháp sự chữa trị cho nàng, bây giờ Pháp vương đã nhập vào người nam tử trẻ này, không biết y có kế thừa được phép thuật của Pháp vương không?

Mai Đóa cảm nhận được sức lực trên người mình đang trôi đi từng chút một, ngọn lửa sinh mạng tắt dần, nàng không sợ chết, chỉ lo không thể đưa Pháp vương tới nơi tụ họp, vậy thì cũng không thể về Đàn Thành, sứ mệnh sẽ thất bại. Vì thế nàng lại nắm tay Tả Thiếu Dương tiếp tục đi về phía trước.

Tả Thiếu Dương không tìm thấy được thảo dược, hết cách, đành cố gắng đi tiếp, giờ y rất hi vọng tìm được đám Đạt Long Tân, còn cứu chứa cho Mai Đóa.

Không biết bằng cách nào, Mai Đóa kiên trì đi được tới chập tối, dọc đường đi nàng ngã xuống nhiều lần, chỉ uống một ít nước, ăn ít quả dại, cứ thế đi. Tả Thiếu Dương lo lắng vô cùng, đi lâu như thế nà không gặp bất kỳ một ai, thậm chí cả con thú cũng không thấy, y không biết nơi này là đâu, chỉ biết là rời khỏi biên cảnh Đại Đường rồi.

Khi đã hết hi vọng, muốn kiếm chỗ nghỉ qua đêm, Mai Đóa cũng loạng choạng sắp ngã, Tả Thiếu Dương rốt cuộc nhìn thấy một thành trấn dưới chân núi.

Mai Đóa cười yếu ớt, lấy trong lòng ra cái sáo ngắn thổi, nhưng nàng không thổi được nữa, Tả Thiếu Dương nhận lấy ngập vào miệng, chẳng cần kỹ thuật gì, cố gắng thổi to nhất có thể.

Tiếng sáo phát ra hết sức chói tai, không hay chút nào, nhưng chắc có tác dụng, Tả Thiếu Dương đỡ Mai Đóa ngồi xuống bãi cỏ, từ tối qua tới giờ không ăn gì cả, thật hi vọng đám Đạt Long Tân thoát được vòng vây tới đây.

Đợi nửa canh giờ, trời sắp tối hẳn, thành trấn gần lắm rồi, nhưng bọn họ không đủ sức tiến thêm một bước nào nữa, nếu chết ở đây thật quá oan uổng.

Chợt có tiếng bước chân, Tả Thiếu Dương quay đầu sang, tay nắm chắc loan đao đề phòng bất trắc, thế rồi người kia tới gần là Đạt Long Tân, thở phào buông tay ra, nếu còn sức lực, y chạy tới ôm lấy ông ta rồi.

Đạt Long Tân chạy bộ tới đây, chân ông ta tựa hồ bị thương, đi tập tễnh, nhìn thấy Tả Thiếu Dương một cái, sức lực sinh ra, lao tới như gió, quỳ rạp trước mặt y khấu đầu:" Pháp vương phải sợ hãi rồi, thuộc hạ vô dụng xin Pháp vương thứ tội."

Tả Thiếu Dương nóng ruột, cái trò quỳ lạy này có hay ho gì đâu, tốn thời gian, giục:" Được rồi, đừng nói mấy lời rắm thối nữa, có gì ăn uống không? Bọn ta sắp chết đói chết khát rồi đây."

Đạt Long Tân gội tháo bình nước buộc bên hông:" Có, có ạ, thuộc hạ có nước, chỉ là không có thức ăn."

Tả Thiếu Dương lấy bình nước của ông ta, đỡ Mai Đóa lên, cho nàng uống, bọn họ sáng nay uống ít nước, từ đó đến giờ không được ngụm nào. Nước vào cổ họng, Mai Đóa tỉnh lại ngay, uống liền mấy ngụm, nhớ ra Pháp vương cũng chịu khát như mình, đẩy ra không uống nữa.

Có nước, lại nghỉ ngơi nãy giờ, thể lực hai người khôi phục phần nào, bước thấp bước cao theo sau Đạt Long Tân xuống núi, ông ta muốn cõng Tả Thiếu Dương, nhưng y gạt đi.

Tả Thiếu Dương hỏi:" Ba người khác sao rồi, có chạy thoát không?"

" Thoát rồi ạ, quan quân đánh tới, bọn thuộc hạ thừa cơ phá vây, chạy tới đây. Ngựa chết dọc đường rồi, mọi người đều bị thương, Kỳ Gia thương thích nặng nhất, chỉ sợ không qua được đêm nay."

Kỳ Gia chính là người ném dây thừng tạo điều kiện cho Mai Đóa đưa Tả Thiếu Dương thoát thân, trúng một tên vào sườn, xuyên và bụng.

" Còn thương thế người khác?"

" Mạt Gia mất một tay, chảy rất nhiều máu, Kỳ Chu đùi trúng đao, vết thương rất sâu, chỉ thuộc hạ là thương nhẹ không đáng ngại."

Bọn họ vốn đều có thể thoát thân, vì ở lại bảo vệ mình mà thành thế này, nói thật Tả Thiếu Dương chẳng tin cái gọi là chuyển thế, nhập hồn gì hết, toàn một mớ những thứ vớ vẩn. Y nghi ngờ mục đích ẩn sau của đám này, phải chăng đám này nhất quyết nhận vơ mình là Pháp vương, dùng mình làm ma thế mạng gì đó?

Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, sự kiện Đỗ Kính gây ra khiến Tả Thiếu Dương lúc nào cũng đa nghi.

Thế nhưng sau chuyện hôm nay, không thể không thay đổi cái nhìn, việc này nói lỗi do y cũng không sai, đưa viên ngọc lục bảo giá trị vô song cho Đạt Long Tân là có mục đích thu hút sự chú ý của người khác. Chỉ cần là người biết nhìn hàng sẽ hiểu, viên ngọc quý như thế không thể ở trong tay một lão ăn mày, phải có ẩn tình.

Y chỉ muốn gây ra hỗn loạn nào đó, để thừa cơ đào tẩu, không ngờ thành thế này.

Tả Thiếu Dương bức nhanh hơn, phải mau chóng vào thành trấn đó, may ra cứu được họ.

Đạt Long Tân lại nói:" Pháp vương, xin để thuộc hạ cõng ngài."

" Cõng cái gì mà cõng!" Tả Thiếu Dương không dừng bước:" Chân ngươi bị thương, còn ta chẳng thương tích gì mà cần ngươi cõng à?"

" Thuộc hạ bị thương ngoài da thôi, không đáng ngại."

" Đủ rồi, ta tự đi được, nếu ngươi rảnh quá thì cõng Mai Đóa ấy, cô ấy trúng tám mũi tên, chảy nhiều máu lắm, vết thương đã viêm rồi, đợi vào thành phải chữa trị ... À phải trong đó có hiệu thuốc do người Hán mở không?"

" Có, có ạ, mấy nhà ..." Đạt Long Tân dìu Mai Đóa đi theo Tả Thiếu Dương:

Tả Thiếu Dương khi nãy nhìn xuống không rõ lắm, hỏi:" Đây là Thổ Phồn à?"

" Không phải ạ, đây là một tiểu trấn nhỏ của Mê Tang, Mê Tang là bộ lạc gần Đại Đường." Đạt Long Tân giải thích tỉ mỉ hơn:" Tây Vực không phải đều của Thổ Phồn, Thổ Phồn chỉ có ở La Ta và Nhã Lung, có điều mấy năm trước bọn họ đã chinh phục Tô Bì."

" Tô Bì à?" Tả Thiếu Dương có chút ấn tượng, vì đó là Nữ Nhi Quốc trong Tây Du Ký, không ngờ bị Thổ Phồn diệt mất rồi:" Vậy Thổ Phồn chiếm được nửa Tây Vực chưa?"

" Làm gì được ạ, phía Bắc có Dương Đồng, tây có Tượng Hùng chúng ta, còn có Lạc Oa, Ba Oa, Ba Cảm, Đa Di, Thổ Cốc Hồn phía đông, cùng vời nhiều bộ lạc khác nữa, Thổ Phồn chẳng là gì." Đạt Long Tân xem thường:
Bạn cần đăng nhập để bình luận