Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 170: Tám miếng ô đầu.

An ủi một hồi, bảo nha hoàn đưa lão mẫu về phòng, Nghê đại phu mới gọi thê tử, cùng thê thiếp, nhi nữ của Nghê nhị vào phòng thương lượng. Hay tin Nghê Nhị khả năng bị tử hình, cả đám người nhốn nháo cả lên, chưa ai chết mà tiếng khóc đã vang trời.

“ Im hết, khóc lóc được ích gì, bây giờ nghĩ cách giải quyết ra sao đây.” Cả ngày nín nhịn uất ức, Nghê đại phu không kìm được vỗ bàn rầm cái:

Thấy Nghê đại phu thường ngày ôn hòa nổi giận, cả đám người sợ hãi im bặt, thê tử Nghê Nhị là người nhanh nhạy, tương đối có chủ ý, nén khóc nói: “ Đại ca, Thang bác sĩ và Tiền tri huyện không nói, vậy chỉ còn cách tìm An y quan, ông ấy và phu quân thiếp thân quan hệ không tệ. Chỉ có tìm ra chân tướng mới tiện nghi cách ...”

Đang thương lượng làm sao thì một tiểu nha hoàn vội vã chạy vào, thi lễ nói: “ Lão gia, thái thái, tiểu thiếu gia hình như bệnh rồi.”

Mọi người thất kinh, đúng là nhà rột gặp mưa rào, Nghê đại phu hỏi vội:” Làm sao?”

“ Tiểu thiếu gia trán rất nóng, còn tiêu chảy.”

“ Chuyện từ lúc nào?”

“ Buổi sáng hôm nay.”

“ Sao không nói?”

“ Tiểu thiếu gia không cho nói, sợ uống thuốc, nói thuốc quá đắng.”

Nghê phu nhân đứng dậy:” Có phải tiểu thiếu gia lại đi nghịch tuyết không?”

“ Vâng ạ.”

Tiểu thiếu gia này là tiểu nhi tử của Nghê đại phu, nhũ danh Trí Nhi, năm nay bảy tuổi, vì tuổi già có thêm đứa con này cho được phu thê họ cực kỳ cưng chiều.

Trẻ con ghét uống thuốc nên thường giấu bệnh, chuyện này là bình thường, Nghê đại phu không trách nha hoàn, vội vã đi tới phòng nhi tử, chỉ thấy nhi tử nằm đắp chăn trên giường, còn có tiểu nha hoàn nữa hầu hạ ở bên.

Quan sát sắc mặt nhi tử xám xịt, má đỏ hồng, Nghê đại phu sờ trán, hỏi:” Trí Nhi, con thấy sao?”

“ Lạnh, lạnh lắm.” Đứa bé nằm co quắp, trả lời yếu ớt:

“ Còn gì nữa?”

“ Đau bụng.”

Nghê đại phu hỏi tiểu nha hoàn:” Tiểu thiếu gia đi ngoài ra sao?”

“ Bẩm lão gia, toàn nước thôi.”

Nghê đại phu bách mạch xong, yêu thương vỗ má nhi tử:” Không sao, con bị lạnh nên tiêu chảy, dặn con rồi, không được nghịch tuyết, con không nghe. Cha kê thuốc cho uống, sẽ ổn thôi.”

“ Con không uống, đắng lắm.”

“ Không uống không được, thuốc đắng dã tật. Ngoan, nghe lời.”

Nghê đại phu hiện giờ lòng trăm mối lo rồi, không ở lâu, an ủi nhi tử vài câu rồi về tiền sảnh, kê đơn dặn thê tử sắc xong tự mình cho con uống, tránh nhi tử sợ thuốc đắng không uống lừa nha hoàn nói uống rồi thì bệnh không khỏi được.

Tối hôm đó Nghê đại phu mang theo một phần lễ lớn, không dám mang rương to như ban ngày, sợ người ta thấy, chỉ mang cái hộp nhỏ chứa châu báu, cũng không mang theo ai khác, một mình thừa lúc trời tối chưa giới nghiêm, tới nhà An y quan bái phỏng.

An y quan cũng khó xử hết sức, vừa là giao tình với Nghê Nhị, lại vừa tiếc số bạc trắng phau phau trong hộp ngần ngừ mãi mới nói:” Nghê huynh, không phải là tiểu đệ không giúp, dù không có số bạc này, với giao tình hai nhà, giúp được gì tiểu đệ nhất định ra sức. Nhưng vụ án này thứ sử đại nhân theo dõi sát sao, nói không chừng lúc nào đó rứt mình ra được lại đích thân xuống huyện ta nắm tình hình, nên không ai dám làm giả, ngay huyện lão gia không giúp nổi, tiểu đệ chức nhỏ quyền ít, càng không giúp được.”

Nghê đại phu gật đầu nói khó:” Cái này ta biết, không dám xin lão đệ mạo hiểm giúp đỡ, chỉ mong lão đệ nói ra chân tướng sự tình, ta còn tìm cách.”

“ Nếu chỉ thế thì đơn giản.” An y quan thở phào, chuyện này ông ta có thể giúp:” Dù sao hai ngày nữa thăng đường cũng sẽ nối chất làm rõ. Theo như nhị lang nói, Tùy mẫu khi đó bị hàn sán, huynh ấy dùng thương thuốc là đại ô đầu tiên, lão thái thái uống chừng thời gian một bữa cơm thì chết, khi đó cũng không hoài nghi huynh ấy, chỉ báo quan. Tiền huyện lệnh biết quan hệ giữa Tùy gia và Âu Dương đại nhân nên đích thân dẫn ngỗ tác, bộ khoái tới nghiệm thi, mới xác định là trúng độc mà chết.”

Nghê đại phu lòng máy động, hỏi vội:” Triệu chứng trúng độc là gì? Có phải do ô đầu không?”

Ô đầu là vị thuốc trong phương thuốc Đại ô đầu tiên, nếu không phải là trúng độc ô đầu, vậy có thể bài trừ đệ đệ ông ta.

An y quan cười khổ:” Nghê huynh, nếu không phải trúng độc ô đầu thì ai vô duyên vô cớ gây chuyện với y giả chứ? Lão thái thái uống thuốc xong một khắc kêu tứ chi như có kiến bò, rồi tê dại, miệng không nói được, nôn ọe liên hồi, hô hấp khó khăn, sau đó co giật mà chết. Quá trình lão thái thái uống thuốc có nhi tử, tức phụ, nha hoàn, phó dịch, vô số người ở đó chứng kiến, không ai hãm hại cả.”

“ Nhưng cũng không thể nói là xá đệ dùng thuốc không ổn, có lẽ bệnh lão thái thái nguy kịch, mệnh kết thúc đúng ở thời khắc đó.”

“ Nói thực tình, thứ sử đại nhân không phải là không hiểu lý lẽ, cả nhà Tùy chưởng quầy cũng thế, cũng đã nghĩ tới nguyên nhân đó, nên lệnh đệ mới về nhà được, về sau mới có chứng cứ cố bất như bổn phương.”

“ Chứng cứ gì?”

“ Bã thuốc, Nghê huynh, huynh nói xem đại ô đầu tiên dùng mấy miếng ô đầu?”

Cái này Nghê đại phu không cần nghĩ cũng nói được:” Nhiều nhất là năm miếng.”

“ Huynh nói đúng, nhưng mà lệnh đệ dụng tới 8 miếng.” An y quan giơ tay minh họa:” Còn to như thế này này.”

“ Hả?” Nghê đại phu thất kinh đứng bật dậy, lắp ba lắp bắp:” 8 miếng? Những 8 miếng, nó bị điên à?”

Đại ô đầu mỗi miếng năm sáu mươi gam, cứ tính là năm mươi gam, năm miếng ô đầu là 250 gam, thế đã là lớn kinh người, còn tám miếng ô đầu là 400 gam tức là gần một cân ô đầu, số lượng người ta nghe phát hoảng.

Ồ đầu có kịch độc, độc tính còn cao hơn phụ tử, mà Đại ô đầu tiên dùng ô đầu nhiều hơn phụ tử, đây là điều bất hợp lý, chủ yếu là trong phương thuốc của Trương Trọng Cảnh có cách sắc đặc biệt. Trước tiên là dùng phương pháp bọc nướng bào chế ô đầu, nhiệt độ cao có thể trừ đi phần lớn độc tính của ô đầu, không làm vỡ ô đầu. Toàn bộ ô đầu cho vào nồi dùng nước đun, ba thăng nước đun thành một thăng, vớt ô đầu ra, thêm vào hai thăng mật ong đun tiếp, độc tính ô đầu giảm mạnh, dùng tương đối an toàn.

Nhưng ô đầu dù sao vẫn là thuốc kịch độc, một khi bào chế không đạt tới yêu cầu, trừ độc không triệt để, dễ làm trúng độc. Cho nên y giả không dám dùng số lượng tối đa như trong ghi chép của Trương Trọng Cảnh chứ đừng nói là dùng nhiều hơn.

Nghê đại phu tự coi mình là danh y có tiếng một vùng, mỗi lần dùng ô đầu cũng vô cùng cẩn thận, như khi trị phong thấp cho Chúc Dược Quỹ, vì ông ta bị hàn tà nhập sâu cơ thể nhiều năm, kinh lạc bế tắc, nên dùng 5 miếng đã là cực hạn trong sách, có thể coi là mạo hiểm rồi, không ngờ Nghê Nhị còn dùng tới 8 miếng, vượt xa lượng ô đầu trong phương thuốc của Trương Trọng Cảnh, thực sự không biết nghĩ cái gì.
Bạn cần đăng nhập để bình luận