Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 554: Bệnh không thể chữa.

Suốt dọc đường đi, Tả Thiếu Dương và huynh đệ Chân thị chỉ nói chuyện vẩn vơ, từ hỏi gia cảnh Tả Thiếu Dương, tới chuyện y tương thân bị hủy hôn, còn nói thời gian qua vì bệnh tình Đỗ ngự sử mà không rảnh, khi xong xuôi thế nào cũng giúp y xử lý việc này, không một lời nhắc tới y thuật hay bàn bạc cách chữa trị cho Đỗ Yêm.

Ám thị ngày một rõ ràng, Tả Thiếu Dương chẳng còn tâm trạng nào nhìn ngắm phủ đệ của của vị trọng thần trong triều, qua cửa chính, liền có kiệu đón, mỗi người một kiệu đi thẳng tới phòng ngủ Đỗ Yêm ở hậu viện.

Nữ quyến trong phòng đã tránh hết đi, trong phòng chỉ còn lại hai nha hoàn đứng ở góc phòng, chỉ thấy lão giả nằm trên giường, mặt phù lên không phân biệt nổi ngũ quan thế nào nữa, rên rỉ đau đớn.

Đỗ Dần nói:” Tả công tử, mời chẩn bệnh cho gia phụ.”

Tả Thiếu Dương không nhiều lời, chắp tay đi tới bên giường ngồi xuống, nhìn lão đầu đắp tới ba cái chăn tơ dày mà vẫn run lẩy bẩy, nói vừa đủ nghe:” Đỗ đại nhân, tại hạ phụng lệnh hai vị lão thần y cùng lời mời lệnh lang tới đây xem bệnh, nếu đại nhân nghe thấy xin hãy gật đầu.”

Đỗ Yêm thở hồi lâu mới mở mắt ra, mắt chỉ còn là cái khe nhỏ tẹo, nhìn y một lúc mới khẽ gật đầu.

Tả Thiếu Dương bắt mạch, hỏi người Đỗ gia triệu chứng liên quan, khẳng định chắc chắn là phong độc phù thũng rồi, bệnh này rất nguy hiểm, nhưng vẫn còn nhẹ hơn Tang mẫu cái lần đầu đưa tới nhà y. Cứu chữa không thành vấn đề, chỉ cần điều chỉnh Việt tỳ gia thuật thang cho đúng với chứng trạng mà thôi, các vị thuốc đều phổ biến ở thời Đường.

Bệnh không có gì đặc biệt hết, chưa nói tâm đắc hành y của Chân Lập Ngôn đã ghi chép về bệnh này, kinh thành là nơi tụ tập nhân tài thiên hạ, thế nào cũng có người chữa được.

Thế nên Chân Lập Ngôn mới công khai phán đoán ngày chết của Đỗ Yêm.

Vì sao ông ta lại nói thế? Nếu ông ta nói trong vòng nửa tháng tới một tháng người bệnh sẽ chết, không khó với người học y có cơ sở chắc chắn. Nói bệnh nhân trong vòng năm ba ngày sẽ chết, danh y đều có thể đoán được, nếu nói không thể qua được hôm nay, thì thậm chí chẳng cần y thuật quá cao thâm, nhưng trước cả chục ngày mà tuyên bố được chính xác ngày chết, thần y thánh y cũng không làm được, chỉ Diêm Vương mới làm được thôi.

Người bình thường không hiểu đạo lý này, tôn xưng ông ta là thần y, đương nhiên không nghi ngờ, loại học hành nửa chừng như Ngũ Thường có thể mù quáng tin theo, chỉ những danh y có kiến thức là nghe ra có vấn đề.

Ông ta muốn chặn không cho người khác tới cứu.

Tả Thiếu Dương tự trách mình, sao sau ngay từ đầu không đủ tỉnh táo nhận ra điều ấy, để bây giờ rơi vào thế cưỡi hổ.

Làm sao bây giờ? Dính líu tới đấu tranh chính trị có khi liên lụy tới cả người nhà.

Chân Lập Ngôn ho khẽ:” Tả công tử, tình hình Đỗ đại nhân thế nào?”

Tích tắc nghe giọng của Chân Lập Ngôn, Tả Thiếu Dương đã có ngay quyết định, lương tâm y đức gì cũng vứt sang một bên:” Học sinh hổ thẹn .... Không đủ bản lĩnh cứu Đỗ đại nhân.”

Chân Quyền bộ mặt như Phật Di lặc, lên tiếng trấn an:” Tả công tử, nhất định phải dụng tâm chữa trị, không nên băn khoăn vấn đề khác, dù công tử chữa được khiến hai cái mặt già này xấu hổ, song Đỗ đại nhân là rường cột nước nhà, quan trọng hơn thể diện bọn ta nhiều, cứ chữa đi, chữa được thì quá tốt, không chữa khỏi, cũng không ai trách, y giả không phải thần thánh.”

Nghe những lời này ai mà không thán phục y đức của ông ta chứ, Tả Thiếu Dương thì thầm phỉ nhổ trong lòng, bên ngoài thở dài:” Bệnh Đỗ đại nhân đã vô cùng nguy cấp, học sinh không có cách nào.”

Chân Lập Ngôn nói với Ngũ Thư:” Lệnh sư huynh đã hết cách, vậy Ngũ công tử thử xem sao, nếu cứu được Đỗ đại nhân là công lớn đó.”

Ngũ Thư nãy giờ cố thu mình lại để không ai chú ý tới, không ngờ vẫn bị người ta vẫn nhớ tới, giật bắn mình:” Sư sư huynh tiểu nhân còn không chữa được, tiểu nhân càng không thể, hổ thẹn, hổ thẹn.”

Đỗ Dần tỏ ra thông cảm, không trách móc bọn họ, chắp tay một vòng, buồn bã nói:” Các vị tới đây vất vả vì bệnh tình gia phụ là có lòng rồi, nếu ý trời đã thế, đành phải chịu, xin thứ cho ta không tiễn được.”

Phó tòng dẫn bọn họ ra cửa, xe ngựa đã chờ sẵn, lần này huynh đệ Chân thị không mời Tả Thiếu Dương đi cùng nữa.

Lên xe rồi, Ngũ Thư mới thở phào:” Đa tạ, đa tạ Tả huynh giúp đỡ.”

“ Ngươi phải gọi ta là Đại sư huynh, định qua cầu rút ván sao?” Tả Thiếu Dương liếc xéo hắn:

Bái sư thời đó không phải trò đùa, kẻ khi sư diệt tổ không có chỗ đứng trên đời, hình dung một cách đơn giản là nghiêm trọng gấp chuyện hủy hôn cả trăm lần. Ngũ Thư đương nhiên bị tư tưởng này ràng buộc, rối rít giải thích:” Không, không, là đệ nhất thời quen miệng thôi, Đại sư huynh thứ tội.”

“ Hừ, từ nay ngươi tự trọng tự tu tỉnh, đừng có tùy tiện chữa bệnh cho người khác, ta sẽ không ra mặt giúp ngươi lần nữa đâu.” Tả Thiếu Dương tức mình hỏi:” Không chỉ đưa điệp thư cho Chân gia, ngươi còn tới cả Đỗ gia đúng không?”

Ngũ Thư rụt rè đáp:” Tại đệ đưa điệp thư tới Chân gia không thấy có hồi âm, mà phương thuốc của đại sư huynh hẳn có hiệu quả, nên đưa tới Đỗ gia một bản, làm sao sư huynh biết?”

Tả Thiếu Dương hừ một tiếng:” Muốn người ta không biết thì đừng có làm.”

Giải thích cho tên này càng hỏng chuyện, thế mới bực, hắn cứ nghĩ đây là chuyện bình thường.

Ngũ Thư đưa Tả Thiếu Dương về nhà trước, sau đó mới quay lại khách sạn mình thuê trọ, chưởng quầy nói có người đợi.

Một người ăn mặc kiểu nô bộc đi tới, nói nhỏ:” Ngũ công tử, tiểu nhân là nô phó Chân gia, lão thái gia nói, mai mời công tử tới phủ lấy thiếp tiến cử.”

Ngũ Thư cầu tới Tả Thiếu Dương, vốn là mong y giúp ứng phó với khảo nghiệm của Chân thị huynh đệ, không ngờ Tả Thiếu Dương lại nói không chữa được bệnh, vốn tưởng vô duyên với lần khoa cử này rồi, đang tự an ủi thôi thì bình an thoát nạn cũng tốt, thế mà Chân Quyền lại đồng ý tiến cửa mình, ngửa mặt cười lớn.

Chắc hẳn lúc ở trên xe nói chuyện với hai vị lão thần y, thấy đại sư huynh y thuật cao thâm, nhưng lại không hứng thú với sĩ đồ, nghĩ mình là sư đệ thì y thuật không kém, nên hai vị lão thần y mới tiến cử mình đây.

Ngũ Thư mừng như điên, xem ra Tả gia là sao may mắn trong số mệnh của mình, mỗi lần tưởng hết hi vọng, gặp Tả Thiếu Dương lại xoay chuyển tình thế, thế này làm sư đệ cũng lãi lớn rồi, sau này nhất định đối xử thật tốt với sư phụ, đại sư huynh còn hưởng phúc.

Còn cả Nhị sư huynh chưa từng gặp kia nữa, hi vọng cũng là ngôi sao lành.
Bạn cần đăng nhập để bình luận