Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 752: Để lại chút hương hỏa. (3)

Tả Quý và Lương thị đều đã đồng ý rồi, nhưng Tả Thiếu Dương chưa lên tiếng, tất cả đổ dồn ánh mắt vào y, chỉ thấy y mặt mày biến đổi liên hồi, không nói không rằng.

Chúc Dược Quỹ lên tiếng:" Đại lang, trước khi cậu định nói gì thì nghe lão bá nói một câu này. Tiểu Muội đem cả hồi môn của nãi nãi nó để đi cầm cho cậu trả nợ, vì cậu mà giả điên giữa đường, cậu không cưới nó, nó chỉ có thể ở góa cả đời."

" Còn Bạch cô nương, trước kê thề làm thê làm thiếp làm nô cho cậu đều được cả, cậu không nhận, thiếu chút nữa tự sát, chẳng lẽ muốn bi kịch đó tái diễn sao?"

" Về phần Miêu cô nương, không chỉ một lần cùng cậu lên chiến trường, rơi vào tuyệt cảnh, càng cùng cậu đồng sinh cộng tử. Ta tin ba người họ đều đã quyết định, sống làm người Tả gia, chết làm ma Tả gia rồi. Nếu hoàng thượng thực sự không bỏ qua, muốn chặt đầu cậu, đó là chuyện sau mùa thu, được một năm làm phu thê. Nếu đại lang cậu có thể cho họ một đứa con, cả đời họ có chỗ dựa, không còn cô độc nữa."

" Lão bá tuy không hiểu y thuật, nhưng kinh nghiệm sống vẫn có, Xảo Nhi gả cho cậu nửa năm rồi chưa có động tĩnh, khả năng còn nhỏ, trước đó lại bị bệnh kéo dài, e là cơ thể chưa phục hồi, trong thời gian ngắn khó hoài thai. Ba đứa Tiểu Muội tuổi nhiều hơn chút, khả năng hoài thai cao hơn, có thể giúp Tả gia để lại một phần hương hỏa."

Tả Thiếu Dương sao không hiểu những điều ấy, nữ tử cổ đại không như thời hiện đại, tuy đầu thời Đường bầu không khí xã hội khá cởi mở, cũng có chuyện cải giá, nhưng tư tưởng chung thủy một lòng vẫn là chiếm đa số. Nếu y không tiếp nhận các nàng, e là các nàng cả đời không gả nữa, vậy càng khổ đau hơn thôi. Nếu họ có một năm làm phu thê, để lại cốt nhục, các nàng có chỗ dựa, cha mẹ già có điều an ủi.

Chỉ là trước khi chết thành thân, hại cô nương người ta, chính vì thương các nàng mà không đành lòng. Huống hồ đối diện với đe dọa sinh tử, Tả Thiếu Dương làm sao còn mấy tâm tư nghĩ tới những chuyện khác, y sống còn chưa đủ.

Kiều Xảo Nhi nước mắt chảy dài trên gương mặt còn chút non ngớt, đi tới trước mặt Tả Thiếu Dương vén váy dập đầu rất trịnh trọng.

Tả Thiếu Dương sực tỉnh, ngồi xuống dìu nàng:" Nương tử, nàng làm gì thế?"

Kiều Xảo Nhi vẫn quỳ không chịu đứng lên, giọng nói nghiêm túc:" Tướng công, chính như Chúc lão gia tử nói, thiếp thân còn nhỏ, lại bị bệnh lâu ngày, thành thân hơn nửa năm chưa giúp Tả gia có chút hương hỏa nào, thiếp thân luôn lấy làm hổ thẹn. Luôn mong mỏi ba vị tỷ tỷ sớm quá môn, giúp đỡ thiếp làm tròn trách nhiệm đại tức phụ Tả gia. Cho nên thiếp thân khẩn cầu tướng công cho ba vị tỷ tỷ quá môn động phòng, nếu không làm lỡ chuyện truyền thừa hương hỏa cho Tả gia, thiếp chết cũng không mặt mũi nào gặp tổ tông Tả gia ..."

Nói rồi gục xuống khóc to.

Tả Thiếu Dương trước tiên đỡ Kiểu Xảo Nhi lên, sau đó lần lượt tới ba người Miêu Bội Lang, nghiêm mặt nói:" Nếu các nàng hứa với ta một chuyện, ta đồng ý để các nàng quá môn."

Bốn nữ nhân cùng gật đầu.

Tả Thiếu Dương đưa tay trái ra, lần lượt đặt tay các nàng lên, sau đó đặt tay phải của mình lên cùng, đây là chuyện mẹ y từng làm với y trước khi qua đời:" Nếu ta may mắn không chết, năm người chúng ta sẽ sống với nhau tới khi răng long đầu bạc, sinh tử không chia lìa! Nếu ta bị hoàng thượng chặt đầu, bốn nàng phải hứa với ta sống cho thật tốt, phải kiên cường mà sống."

Bạch Chỉ Hàn là người đầu tiên nói:" Bọn thiếp hứa với chàng, dù có chuyện gì xảy ra cũng sẽ sống thật tốt."

Kiều Xảo Nhi, Miêu Bội Lan và Tang Tiểu Muội đều không nói được thành lời, rơi lệ gật đầu.

Chuyện không thể chậm trễ, Tả Quý quyết định ngay hôm nay sẽ mời khách mở tiệc, bảo Hầu Phổ viết thiếp mời hết thân thích bằng hữu tới, phải làm cho tưng bừng, không qua lo được. Hầu Phổ lẩm bẩm, mời dễ nhưng sợ là chẳng ai tới.

Không khí trong nhà nhất thời sôi động thêm một chút, tạm thời quên đi đau buồn, Lương thị đang tích cực phân chia ai đi chuẩn bị tân phòng, ai tìm bà mai, ai mua sắm ... Bình thường thì không thành vấn đề, nhưng hôm nay có tới ba tân nương, các nàng tất nhiên không thể tham gia rồi, có nhiều việc phải làm lắm, như tắm rửa này, váy cưới này.

Đúng lúc bận rộn thì Tôn Tư Mạc dẫn theo một đám đồ tử đồ tôn tới, rất nhiều người mang theo vũ khí, trán toát mồ hôi, thấy Tả gia bình an cả mới thở phào.

Hôm qua ông đã biết Đỗ Như Hối phái người tới bảo vệ Tả gia, tưởng vậy có thể tạm yên tâm đợi hoàng đế bận bịu xong sẽ đích thân dẫn Tả Thiếu Dương tới gặp hoàng đế, nói chuyện rõ ràng. Nào ngờ Đỗ Như Hối lại tự tử, ông thì hôm nay lại giảng đạo cho đám đồ tử đồ tôn, khi xong xuôi mới biết chuyện, vội vàng chạy đi.

Biết nguyên do Tả gia tiếp nhận ba nữ tử quá môn làm thiếp, vốn là chuyện vui, nhưng làm người ta khó mà nói ra lời chúc mừng. Tôn Tư Mạc nói phải vào cung diện thánh gấp, ít nhất phải để không ai làm gián đoạn ngày trọng đại này, sai đám nam đệ tử biết võ thuật ở lại bảo vệ Tả gia, lại sai đám nữ đệ tử Thanh Diệu Tử, Thanh Mị Tử giúp sức tổ chức hôn lễ, vội vàng tiến cung.

Công tác chuẩn bị gặp không ít phiền phức, bà mai nghe tới Tả gia là tìm đủ mọi cớ từ chối, riêng trước kia Tả gia bị ba lần hủy hôn đã bị bà mai khắp Trường An cho vào danh sách đen rồi, nói gì tới bây giờ danh tiếng thối hoắc. Vì nạp thiếp không như cưới thê tử, thiếu bà mai cũng không sao, mời tới để thêm náo nhiệt không thành vấn đề.

Khi tìm người trung gian làm chứng viết văn khế nạp thiếp thì lý chính biến mất rồi, người nhà nói là không biết ở đâu, chắc chắn là trốn họ thôi. Chẳng trách được, Tả gia là khâm phạm, chẳng ai muốn chuốc lấy phiền toái.

Chúc lão gia tử nói ông sẽ làm chứng, chưa nói tới quan hệ với Tả gia, xưa nay ông coi Tang Tiểu Muội như thân khuê nữ, chẳng sợ gặp rắc rối.

Hầu Phổ đi mời khách, tuyệt đại đa số chúc mừng rồi khước từ không tới, số còn lại trả lời mập mờ, hẳn là ngại từ chối thẳng thừng thôi, hi vọng không cao.

Tả Quý tới tửu lâu Đông thị đặt liền mười bàn tiệc, may quá không thành vấn đề, tiệc bày ở vườn thuốc hậu trạch, đèn lồng đỏ đã được trao khắp nơi, thời tiết khô hạn ít gió của Trường An quả thực vô cùng thích hợp, chỉ là khách tới chẳng ngồi đầy một bàn.

Thậm chí Cù lão thái gia, ngoại công của Bạch Chí Hản còn không tới tham dự đại hỉ của cháu mình, Cù gia đóng chặt cửa không nhận thiếp mời, tiếp đó là cả Kiều gia, cả Bành Bính coi Tả Thiếu Dương như huynh đệ cũng khéo léo từ chối.
Bạn cần đăng nhập để bình luận