Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 434: Lựa chọn cuối cùng. (1)

Tiêu Vân Phi bỏ chén xuống cầm đũa lên, nhưng thấy Tả Thiếu Dương ngồi thừ ra đó không ăn, ngạc nhiên hỏi:” Sao vậy?”

“ Cha mẹ đệ bây giờ chỉ có cháo thuốc khó nuốt cầm hơi, người sưng phù cả lên, đệ sao ăn được chứ, lão ca, thứ lỗi làm mất hứng của huynh, đệ về ăn cháo với cha mẹ đây.” Tả Thiếu Dương chắp tay đứng dậy rất dứt khoát.

“ Đệ nói cũng phải, thế khi về cầm theo cái giỏ trúc kia nhé.” Tiêu Vân Phi gắp một miếng cá viên nhấp ngụm rượu, ung dung nói:” Đó là đồ ăn ta chuẩn bị riêng cho cha mẹ đệ thôi đó …”

Tả Thiếu Dương vén cái giỏ trúc lên, trong đó có hộp cơm, là cơm trắng thơm phức, còn có vài đĩa nhỏ có rau có thịt, một hồ lô rượu:” Lão ca, thế này là.”

Tiêu Vân Phi nhạt giọng nói:” Ta chỉ làm được tới đó thôi, đừng hi vọng ta cho cả đám mỹ tỳ, muội tử, sư đệ sư thúc sư bá ba lăng nhăng gì đó của ngươi, ta không rỗi hơi làm việc thiện.”

Tả Thiếu Dương cười hì hì quay lại bàn:” Lão ca làm việc thiện còn ít sao, thần phật khắp thiên hạ đều ...”

Định trêu vài câu, thấy mặt Tiêu Vân Phi sầm xuống, vội sửa lời:” Ý đệ là lão ca quyên tiền tài cho chùa miếu, thế nào cũng được Phật tổ phù hộ.”

“ Coi chừng cái miệng, nếu không có ngày gặp họa, thần phật không tin thì thôi, không thể lấy ra đùa.” Tiêu Vân Phi nói ra cửa:” Hoàng bà, giúp ta đưa cơm tới Quý Chi Đường.”

Hoàng bà thi lễ xách giỏi đi.

“ Lão ca thật chu đáo.” Tả Thiếu Dương an tâm ăn rồi, chỉ uống một ngụm rượu, sau đó chuyên tâm càn quét món ăn trên bàn.

Tiêu Vân Phi ăn rất ít, món gì cũng gắp một miếng nhỏ, rượu chỉ nhấp môi, dáng ăn cũng vô cùng nho nhã, chủ yếu giảng giải cho Tả Thiếu Dương nghe nguồn gốc các món ăn, cùng chuyện hành tẩu giang hồ hai tháng qua.

Bên ngoài cửa sổ là sông Thạch Kính, giờ là mùa xuân tháng ba, tuyết đã tan hết, nước chảy êm đềm, gió sông thổi tới không còn cắt da cắt thịt nữa, mà ấm áp dễ chịu như có bàn tay nữ nhân mơn man trên da, mưa phùn lất phất, dòng sông như bốc lên sương nhẹ. Lúc thời điểm chập tối này dễ làm người ta sinh đa sầu đa cảm, đúng là khung cảnh đẹp để ngắm cảnh nhâm nhi vài chén rượu.

Ngồi nói chuyện thêm một lúc, thấy sắp trống cầm canh, Tả Thiếu Dương đứng dậy:” Đa ta lão ca khoản đãi, đệ phải về rồi, còn có chuyện này muốn nói Trí Không đại sư đại sư và lão ca, lão ca đi với đệ được không?”

Tiêu Vân Phi chặn trước:“ Nếu đệ muốn ông ấy mỗi ngày đưa thêm lương thực thì khỏi cần, đệ cũng biết đó, ông ấy làm thế vì muốn tốt cho nhà đệ thôi, khẩu lương ông ấy đưa đủ cho cả nhà đệ ăn no rồi, thậm chí nuôi thêm một hai muội tử của đệ cũng không thành vấn đề. Nhưng nhà đệ quá mềm lòng, không chịu được người khác chịu khổ, cho nên chuốc khổ vào thân, điều này ta không chấp nhận được.”

“ Năm nay nông sự lỡ rồi, cho dù có lớn gan gieo mầm xuống mà không bị dân đói trộm mất, rồi thêm mưa thuận gió hòa, chăm bón đầy đủ thì phải nửa năm nữa mới có thu hoạch, dù có dẹp được phản quân thì thời gian tới cuộc sống cũng không dễ dàng hơn đâu. Ta chẳng thể ở lại mãi nơi này, cứu đệ phải cứu tới cùng, không thể để ta vừa đi một cái, đệ ôm cả đống người chết đói, thế nên chính ta bảo đại sư làm thế đấy.”

Tả Thiếu Dương thở dài:” Những điều đó đệ đều hiểu, cho nên đệ có quyết định, muốn nói với huynh và Trí Không đại sư.”

“ Quyết định gì?”

“ Có hai người đệ nói luôn một lần cho tiện.”

Tiêu Vân Phi ung dung đặt chén rượu xuống đi trước:” Nếu muốn dùng hoa ngôn xảo ngữ đánh động thiện tâm của đại sư để thuyết phục ta thì đệ nhầm rồi đấy.”

Hai bọn họ quay lại chùa Thanh Phong, lúc này đã qua giờ tụng kinh chiều, bọn họ liền tới thẳng thiện phòng của Trí Không.

Trí Không đại sư dường như quanh năm ngồi thiền, vẫn bộ tăng bào vá chẳng vá đụp, ngồi trên giường gỗ, mỉm cười hiền từ:” Tả thí chủ đã về, đúng là người lành có trời phù hộ.”

Mỗi lần gặp vị hòa thượng này là thấy ông ấy ngồi thiền, Tả Thiếu Dương không khỏi nhớ trong Tây Du Ky, Đường Tam Tạng nói có thể ngồi thiền tận ba năm, ngồi thế mà không bị trĩ cũng phục, y qua loa khách khí một hồi, lấy ra chuỗi Phật châu đưa cho Liễu Thiện:” Đại sư có biết thứ này không?”

Trí Không nhận lấy, bật ra tiếng kêu kinh ngạc, đứng dậy soi bên đèn:” Thi chủ, thứ này từ đâu ra?”

“ Ừm, là một vị lão tăng trước khi chết ... cho ta.” Tả Thiếu Dương không muốn nói quá chi tiết:

Trí Không lại hỏi: “ Vị lão tăng đó danh tính là gì, hiện đang ở đâu?”

Đây là chuyện có thể phá hỏng tu hành của người khác, với người thường có lẽ không sao, với hòa thượng, hẳn là hơi nhạy cảm, Tả Thiếu Dương thở dài:” Ta lên núi hái thuốc tình cờ gặp ông ta, bệnh rất nặng, tuy dốc lòng cứu chữa nhưng không qua được, trước khi chết vị lão tăng đó đưa cho ta chuỗi vòng này, vì không đành lòng để nó đi theo mình.”

“ A di đà phật, cũng may là thế.” Trí Không không nghi ngờ gì lời nói dối của Tả Thiếu Dương, người kia không chết thì y cũng chẳng thế có được vật này:” Chuỗi phật châu này có tên là ngũ nhãn lục thông, dùng thứ quả cực kỳ hiếm có ở Tây Vực làm thành, nghe đâu ba trăm năm mới nở hoa, ba trăm năm mới kết quả, cả cây chỉ được vài quả thôi, phải có cơ duyên lớn mới có được ...”

Tả Thiếu Dương tự động bỏ qua cái phần huyền ảo này, dù sao Trí Không cũng bị hạn chế bởi thời đại, tin vào điều vớ vẩn đó y cũng không trách:” Đại sư, nói vậy đây là bảo bối rồi.”

“ Vậy thì phải xem với ai đã.” Trí Không chắp hai tay lại, niệm phật hiệu:” Thứ này chỉ có kẻ tu luyện tà pháp mật tông mới dùng, với Phật gia chính tông, nó là tà vật, tránh còn không kịp. Theo lão nạp biết, có một giáo phái thần bí cung phụng Tà thần, giết người để tu luyện Phật pháp, vô cùng khủng bố. Phật châu ngũ nhãn lục thông này là một trong số pháp khí trọng yếu để luyện tà pháp, với họ đương nhiên là bảo vật. Với Phật gia chính tông, nó là thứ cần bị tiêu hủy, với bách tính, nó chỉ là chuỗi Phật châu đẹp thôi.”

“ Vậy với đại sư thì sao?” Tả Thiếu Dương còn tưởng có thể bán kiếm ít tiền, xem ra khả năng quá thấp:

“ A di đà phật, ma do tâm sinh ra, một chuỗi vòng thì làm gì có tội.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận