Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 471: Say hết cả rồi. (2)

“ Là Hồi Hương nói … nói thay mặt Tả lang trung đáp tạ đám nữ nhân chúng ta, ai cũng phải uống với nó một chén. Say thế nào được, năm xưa ta uống rượu cũng giỏi lắm đó, chỉ là mấy năm nay không uống rồi.” Triệu Tam Nương như làm ảo thuật, biến từ trong ống tay trái ra một bầu rượu:” Ta lấy một bầu, chỉ để uống với cậu thôi đó.”

Đưa tay khoác cánh tay y:” Đại lang, hôm nay thế nào cũng phải uống với cậu sáng khoái.”

Cánh tay Tả Thiếu Dương cọ sát vào bầu ngực nảy nở của Triệu Tam Nương, không khỏi nhớ tới ngày hai người suýt nữa làm chuyện kia, toàn thân ngứa râm ran, thầm than vừa thoát hang hùm đã rơi vào miệng sói, nhưng càng sợ lại càng kích thích, nuốt nước bọt:” Tam thẩm, đừng uống nữa ...”

“ Suỵt, đừng gọi ta là Tam thẩm, ta nói rồi, gọi Tam tỷ.” Triệu Tam Nương gần như ôm chặt lấy Tả Thiếu Dương:” Đại lang, tỷ nói rồi, tỷ thích cậu, thật đó, lần này không có mưu đồ gì, chỉ muốn nói lời trong lòng ra! Lần trước ở nhà ta, ta nói thích cậu là có mục đích ... Nhưng cũng là lời trong lòng ...”

“ Tam thẩm.”

“ Tam tỷ.” Triệu Tam Nương dậm chân nũng nịu như tiểu cô nương:

Tả Thiếu Dương đành nói xuôi theo:” Tam tỷ, chúng ta ra đại đường nói chuyện đi, thế này bị người ta nhìn thấy không hay đâu ...”

“ Cậu sợ gì chứ, cậu là đại nam nhân, ta là quả phụ còn ...” Triệu Tam Nương nói tới đó ngừng lại, một lúc sau sụt sùi:” Trượng phu ta mất mấy năm rồi, khi đó ta mới hai lăm, đêm khuya vò võ một thân một mình, trằn trọc cho tới sáng, rồi sao nữa? ... Chẳng có gì hết, hức ... Rồi sẽ một đêm nữa như vậy, như vô tận vậy ...”

Tả Thiếu Dương thở dài, nhưng còn cách nào, cuộc sống là như thế, y không phải thần thánh giải quyết tất cả, Triệu Tam Nương nếu là hơn nghìn năm sau, có thể đi bước nữa, bắt đầu cuộc sống mới, mà kể cả khi đó với hai đứa con nhỏ cũng rất gian nan.

Triệu Tam Nương thương tâm đưa bầu rượu lên miệng, tu ực một cái, uống quá gấp, sặc ho khù khụ, đưa bầu rượu tới:” Tỷ uống rồi, tới lượt cậu.”

Tả Thiếu Dương cầm lấy bầu rượu tu luôn, miệng bầu có mùi thơm, chẳng biết hương rượu hay từ môi Triệu Tam Nương, nghĩ tới đó thất kinh, y đã uống không ít cứ như thế này không khéo xảy ra chuyện mất, vội nói:” Tam tỷ, tỷ say rồi, để ta bảo người đưa tỷ về nhà.”

“ Không về.” Triệu Tam Nương lắc đầu:” Hai đứa nhỏ hôm nay đều gửi về nhà gia gia nó rồi, ta một mình về làm cái gì, ta không muốn về, trước kia cũng ở đây đấy thôi, ta muốn cùng đại lang uống say.”

Đừng thấy Triệu Tam Nương nói năng lưu loát như thường, thực tế là đã say mất kiểm soát rồi, Tả Thiếu Dương dỗ dành:” Đi nào, chúng ta tới phòng của ta uống cho thoải mái.”

“ Được, được.” Triệu Tam Nương tán đồng ngay.

Hai người vừa mới đi ra ngoài thì thấy bóng người đứng nhìn họ, Triệu Tam Nương không biết gì chứ Tả Thiếu Dương thì sợ tới suýt nữa đứng tim:” Ai đó?”

“ Thiếu gia, là Thảo Nhi, thái thái bảo Thảo Nhi đi theo thiếu gia.”

Thoáng chốc mồ hôi đã ướt đẫm lưng áo Tả Thiếu Dương, gió thôi qua lạnh toát, tình huống này y còn sợ người hơn cả sợ ma, may là Thảo Nhi, nếu người khác thì hậu quả khó lường, mà y cũng chẳng làm gì, giải thích:” Tam thẩm say rồi, ta dìu thẩm ấy về phòng nghỉ.”

Thảo Nhi định đi lên đỡ, nhưng Triệu Tam Nương đẩy ra:” Không cần đỡ, ta không say.”

Tả Thiếu Dương đành một mình đỡ nàng, Thảo Nhi không yên tâm đi theo.

Phía tây trạch viện có nhiều phòng cho khách, trước kia những người tới Cù gia ở tạm đều sống nơi này, hôm nay đề phòng khách say phải ở lại, cho nên quen tước sạch sẽ, chăn đệm đầy đủ.

Tả Thiếu Dương đỡ Triệu Tam Nương tới tận bên giường.

“ Đại lang, cậu cũng thật nóng vội đó, rượu vẫn còn mà, chúng ta uống hết rồi hẵng ...” Triệu Tam Nương lúc lắc cái bầu rượu trống không:

Tả Thiếu Dương vội chặn lời:” Tam tỷ, nằm xuống một lúc, ta đi lấy mấy đĩa thức ăn, uống rượu không hại người.”

Áo sam của Triệu Tam Nương có từng hàng từng hàng nút nối với nhau, độ khó cởi của nó Tả Thiếu Dương được lĩnh giáo rồi, thầm nghĩ, lần trước sờ hết rồi, ngại gì nữa, hơi rượu thôi thúc, Tả Thiếu Dương đưa tay cởi từng cái nút một. giúp nàng thoáng khí.

“ Đại lang, đồ tiểu bại hoại, tam tỷ thích ...” Triệu Tam Nương cười khúc khích, đưa tay kéo áo y một cái, Tả Thiếu Dương đứng không vững, ngã xuống, thân thể nóng bỏng đầy khao khát này chạm vào người, Tả Thiếu Dương thấy thoáng chốc lửa người nàng truyền sang mình:

Nếu không phải nhớ tới còn Thảo Nhi ở bên ngoài thì Tả Thiếu Dương đã buông thả bản thân, mặc tới đâu thì tới rồi, vất vả gỡ bàn tay Triệu Tam Nương quấn lấy mình như bạch tuộc ra, đắp chăn lên cho nàng:” Tam tỷ nằm đợi một chút, ta sẽ về ngay.”

“ Ừ ...” Triệu Tam Nương lẩm bẩm, nhắm mắt lại chỉ một lúc đã ngủ say tít.

Tả Thiếu Dương lau mồ hôi, lấy cái ghế tròn để bên giường, đặt ấm trà lên, như vậy nửa đêm nàng tỉnh lại khát nước có ái mà uống, sau đó đi ra ngoài.

Thảo Nhi đứng đợi bên ngoài mỏi cả chân, liền ngồi xuống, thi thoảng nhìn về phía trong phòng, lúc nãy còn nghe thấy tiếng nói chuyện, bây giờ yên tĩnh rồi.

Nơi này gần hậu hoa viên, đằng xa truyền tới tiếng lợn kêu ủn ỉn, đêm khuya rồi mà bọn chúng chưa ngủ, đuổi nhau chạy trong chuồng, chạy xô vào hàng rào, khiến đàn vịt ở hồ nước cạp cạp loạn lên.

Thảo Nhi ngồi ôm gối trên bãi cỏ, nhìn trâu trong chuồng, trước kia nhà nó cũng có trâu, khi cha dắt trâu đi cày, nó và đệ đệ mỗi đứa ngồi trên lưng một con trâu, cười khanh khách nhìn cha đi sau cày ruộng.

Nó không giận cha, cha nó hiền lắm, so với người khác hay uống say quát nạt vợ con, cha nó là tuyệt nhất, chẳng bao giờ to tiếng với chúng. Cha chỉ bị cái đói làm thay đổi thôi, nhưng giờ cha không còn, mẹ không còn, đệ đệ cũng không còn, cả nhà chỉ còn lại một mình nó.

Vịt trong ao kết thành từng bầy, chắc chúng là người một nhà, ban ngày bơi khắp ao, bới bùi kiếm giun ăn, buổi tối lại ở cùng nhau, vui vẻ biết bao, còn mình chỉ có một mình thôi.

Thảo Nhi nhổ một cây cỏ, đôi bàn tay khéo léo chẳng mấy chốc đã bện thành con cào cào cỏ, để trong lòng bàn tay, mẹ nó dạy, mẹ còn dạy rất nhiều bài đồng dao hay, nó thường làm món đồ chơi nho nhỏ cho đệ đệ, nhưng đệ đệ không còn nữa.

Nó buồn, nhưng không khóc được nữa, nó rất muốn khóc, nhưng không cách nào khóc ra được.

Đột nhiên sau lưng có tiếng bước chân, vội quay đầu lại, thấy Tả Thiếu Dương đi tới, bước chân lảo đảo, y phục xộc xệch, vội đi tới đỡ, Thảo Nhi còn nhỏ, mới cao tới vai Tả Thiếu Dương, không đỡ nổi.

Tả Thiếu Dương ngồi xuống bãi cỏ:” Thảo Nhi, ở nhà ta quen chưa?”

Thảo Nhi ngoan ngoãn đáp:” Tạ ơn thiếu gia, nô tỳ quen rồi.”

Tả Thiếu Dương xua tay:” Không cần xưng nô tỳ … Ài, nếu chẳng phải cha ta hơi cổ hủ, ta đã nhận muội làm muội muội nuôi rồi, ta rất thích có một muội muội làm nũng quấy rầy, để thi thoảng lên mặt đại ca.”

Thảo Nhi tròn mắt nhìn Tả Thiếu Dương, sau đó cúi đầu không nói gì.

Tả Thiếu Dương không vội, xoa xoa đầu cô bé:” Đây là nhà muội rồi, thích chơi thì chơi, thích nghịch thì nghịch, đừng nghĩ nhiều.”

Thảo Nhi gật đầu, không nói gì cả.
Bạn cần đăng nhập để bình luận