Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 065: Ngày cuối cùng năm cũ. (2)

Cửa hiệu nhà bọn họ có hai cửa sổ ở hai gian bên, cửa sổ thời xưa rất phức tạp, song cửa sổ rối rắm cầu kỳ, che mất một phần ánh sáng rồi, lại còn dùng giấy dán lên, cho nên nhà dù có nhiều cửa sổ vẫn cứ u ám. Nhà thì thấp, ánh sáng không đủ, thông gió cũng kém, rất bí bách, những ngôi nhà cổ nhìn thì đẹp đấy, nhưng ở rồi mới thấy cái không hay của nó.

Nói thật thì căn nhà này trong mắt Tả Thiếu Dương không đủ tiêu chuẩn để hành y, cái gì chưa nói thông khí không đủ, không tốt cho người sống ấy chứ, lại còn đống thuốc, khó bảo quản. Tả Thiếu Dương chưa rõ hết các kiểu thời tiết ở đây, nếu mà có mùa mưa ẩm thì hỏng mất, còn mua nắng oi sống sao?

Thôi, tạm thời chẳng để ý nhiều được như vậy, còn chưa biết có bị đuổi ra đường không nữa kìa. Tả Thiếu Dương đi mở cửa sổ, phòng sáng hẳn lên, nhưng gió lạnh cũng nhân cơ hội ùa vào, không thành vấn đề, vừa rồi ra bến sông gió lồng lộng như vậy mà y còn không để ý.

Tâm trạng như vậy không viết sách cho cha được, Tả Thiếu Dương cởi búi tóc ra, chải xong bắt đầu học búi tóc, có điều búi tóc lại càng nhớ tới Tiểu Muội, làm mãi không xong, bực mình quấn bừa một cục tướng trên đầu.

Lương thị nhìn thấy trách:” Trung Nhi, sao ngay cả tóc cũng không biết vấn nữa? Thôi, để mẹ làm cho.”

Rồi đi tới cầm lấy lược, giảng giải cho y cách búi tóc, vừa nói vừa dạy thực tiễn.

Tả Thiếu Dương rốt cuộc tự búi tóc được, nhưng tay giơ lên mỏi nhừ rồi, từ điểm này có thể suy ra vì sao sư sãi lại cạo chọc đầu, chấy rận ngứa ngáy thì làm sao tĩnh tâm niệm kinh được, trọc thật là tốt, không biết có cách nào cạo trọc mà không phải làm sư không nhỉ? Đây gọi là nhàn cư vi bất thiện, Tả Thiếu Dương chải đầu xong không có việc gì làm, lấy Bi Vàng ra gãi ngứa cho nó, đầu suy nghĩ linh tinh.

Tả Quý đã dậy, rửa ráy xong cầm cốc trà Lương thị pha cho, tuy hiệu không mở vẫn theo thói quen ngồi sau cái bàn, lặng lẽ uống trà.

Tả Thiếu Dương cất Bi Vàng vào trong lòng, lấy sách hôm qua đã sửa một phần ra đưa cho Tả Quý:” Cha, vị linh y kia có hỏi con đã học được gì, con liền đọc thuộc lòng cho ông ấy nghe, ông ấy nói nói sách của cha có nhiều chỗ thiếu xót và sai, con sửa lại một phần rồi, cha xem thế nào.”

“ Thế à?” Tả Quý lật xem, càng xem càng kinh ngạc, rất nhiều thứ ông còn chưa nghe qua bao giờ, lại có kiểu dùng thuốc như thế sao:” Vị tiên sinh đó nói thế à?”

“ Dạ, ông ấy hỏi con đã xem những loại sách gì, con mới đem sách cha dạy cho ông ấy, ông ấy chỉ điểm cho con những chỗ sai trong đó, con đều ghi nhớ.” Tả Thiếu Dương lặp lại lần nữa:

Tả Quý nghĩ ai lại đưa sách gia truyền cho người ngoài xem, nhưng mà nếu con mình không thật thà như thế cũng không làm người ta động lòng truyền thụ kiến thức cho, vừa xem vừa tặc lưỡi:” Con có cơ duyên như thế đúng là phúc của con. Vậy viết tiếp đi, viết mấy đơn thuốc là được, cái khác cha không nhớ được nữa đâu.”

“ Dạ.” Tả Thiếu Dương hiểu với tuổi cha mình có tính trơ với học tập rồi, vẫn không khỏi luyến tiếc, riêng học thuốc mà không học y, không học lý luận tương quan thì không có ý nghĩa, mà có khi lợi bất cập hại, giống như phụ nhân bán vải kia, dùng thuốc bừa bãi mà sinh bệnh, nghĩ một chút nói:” Lão linh y đó có dạy con một bài vè bốc thuốc, con viết cho cha nhé.”

“ Bài vè à? Cái đó được, dễ nhớ.”

Tả Thiếu Dương cho Bi Vàng ăn trước sau đó mới lấy bút viết ( Thang đầu ca)

( Thang đầu ca ) do danh y thời Thanh là Uông Ngang biên soạn, khi học các sách y cổ điển, ông cảm thấy chữ nghĩa sâu xa thâm thúy, người mới học đọc sách sẽ thấy mênh mông không biết đầu mối ở đâu, khó lãnh hội yếu chỉ của sách. Ông bèn phỏng theo sách ‘Độc Tố Vấn Sao’ của Hoạt Thọ đời Nguyên, viết lại. Trong đó có hơn ba trăm phương thuốc trung y thường dùng, lấy hình thức vè thất ngôn quy nạp lại. Bài vè này lời giản, nghĩa rõ, nêu được phần quan trọng, thuận tiện cho việc nhập học đọc thuộc lòng, về sau thành kiến thức nhập môn Trung y, Tả Thiếu Dương tất nhiên thuộc lòng như cháo chảy.

30 Tết ai nấy ở nhà lo việc gia đình, nên người đi đường ít hơn hẳn, chỉ có đám trẻ con cầm pháo trúc, đồ ăn kết thành từng nhóm nô đùa, năm mới luôn là thời gian vui vẻ nhất của trẻ con.

Bài vè này khá dài, viết tới tận trưa mới xong.

Tả Quý lần này đọc càng chấn kinh hơn, gật đầu liên tục:” Không tệ, ừm, bài vè này chứa kiến thức bác đại tinh thâm, câu chữ đơn giản dễ nhớ, không phải là cao nhân tuyệt không thể viết ra, để vi phụ từ từ đọc ...”

Lúc này ông cũng không có tâm tư xem sách.

Tả Thiếu Dương cũng vậy, cất bút đứng bên cửa sổ thất thần nhìn ngoài đường, chờ Triệu Tam Nương đến đưa ra phán quyết cuối cùng.

Mặt trời đã lên cao, gần tới trưa 30 Tết, hôm nay đẹp trời hiếm có, tuyết không rơi, ánh mặt trời nhợt nhạt tuy không đủ sưởi ấm mùa đông giá lạnh cũng góp phần nào người đi đường đỡ co ro, cái Tết đang tới với cái huyện Thạch Kính nghèo khó. Lác đác đâu đó là một hai tiếng pháo nổ, chắc là trẻ con trong nhà lấy trộm pháo ra đốt sớm, đường phố ít nhộn nhịp hơn bù vào đó là những chiếc đèn lồng đỏ vui mắt, tiếng cười rộn rã khắp nơi của trẻ thơ, mùi hương quện cùng mùi bánh trái tỏa khắp nơi.

Quý Chi Đường thì chỉ có sự im lặng bao chùm, cái hiệu thuốc này còn im ắng hơn thường ngày, không thấy chuẩn bị đón Tết, hàng xóm láng giềng đi ngang qua biết chuyện đều buông tiếng thở dài.

Cứ thế cho tới tận lúc giọng nói lanh lảnh của Hồi Hương xuất hiện:” Cha, trong mấy nơi mà Hầu Phổ xem thì nhà ở tây thành rẻ nhất, có điều hơi hẻo lánh, cha mẹ thấy sao?”

“ Được, có chỗ ở là được, còn kén chọn gì nữa.” Tả Quý nặng nề gật đầu, cho dù đã tính kế hoạch sau này rồi, nhưng 30 Tết phải rời khỏi nhà, ai vui cho được:

Lương thị và Hồi Hương thu thập đồ đạc, thuốc không thể mang đi, đồ đạc chả còn mấy, chỉ có ít chăn màn nổi niêu và quần áo vật dụng cá nhân mà thôi.

Đến giữa trưa, Tả Thiếu Dương thu dọn đồ đạc xong lại ra đứng nhìn cảnh phố xá tới thất thần thì có người gọi:” Tiểu lang trung! Tiểu lang trung mời mở cửa.”

Không phải giọng của Triệu Tam Nương, mà là giọng nam nhân, tương đối quen.
Bạn cần đăng nhập để bình luận