Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 801: Thiên ý không thể làm trái.

Tả Thiếu Dương không nhiều lời, xoa đầu Tấn Dương, bảo Đỗ Minh lấy ra rương thuốc ra, tìm kiếm bình nhỏ, đổ mười viên thuốc, giao Trường Nhạc công chúa đang ôm hoàng hậu, bảo nàng cho hoàng hậu uống. Lại bảo nâng người hoàng hậu lên cho đầu ngửa ra sau, nới bớt cúc áo ở cổ, y ra tay nhanh như chớp, lấy châm đâm vài phán, lấy sợi dây cho hoàng hậu nuốt rồi kéo ra, làm như thế vài lần, hoàng hậu nôn khan, ho ra cục đờm lớn, hô hấp trở nên thông thuận.

Chiêu này Tả Thiếu Dương năm xưa học từ cha y Tả Quý, cứu sống tiểu thiếu gia Giả tài chủ, chỉ là một mẹo vặt dân gian, hôm nay lại dùng, hiệu quả rõ ràng.

Thấy hoàng hậu đã thở đều trở lại, không lâu sau sắc mặt đã đỡ hơn, Lý Thế Dân ngồi xuống nhận lấy nàng từ tay Trường Lạc, ôn nhu hỏi:" Nàng thấy thế nào rồi?"

Bầu ngực cao ngất của Trưởng Tôn hoàng hậu nhấp nhô không ngừng, hơi thở thông suốt hơn:" Bệ hạ, thần thiếp không có gì đáng ngại nữa ..."

Tả Thiếu Dương thu dọn rương thuốc chắp tay:" Hoàng thượng, sư đồ thảo dân đã ăn no, đa tạ bệ hạ ban mỹ tử mỹ thực, xin cáo từ."

Lý Thế Dân vội nói:" Thần y khoan đã, chân của thái tử và bệnh của hoàng hậu còn cần thần y chữa trị."

" Ngoài kia truyền thảo dân sở trường nối xương hoàn toàn là bừa bãi, thảo dân chỉ biết chữa vài bệnh nhỏ thôi, không biết nối xương, cũng không chữa được bệnh của hoàng hậu, xin bệ hạ thứ tội .... Bệ hạ vài chuyện là thiên ý, thiên ý không thể trái. Cáo từ."

Tả Thiếu Dương nói xong kệ Lý Thế Dân có phê chuẩn không, vén áo bảo sải bước đi ra ngoài, ánh mắt thoáng liếc qua tiểu công chúa, thầm thở dài buồn bã. Đỗ Minh vội vàng vác rương thuốc đuổi theo.

La công công muốn gọi, Lý Thế Dân xua tay, trầm ngâm không biết nghĩ gì.

Đợi rời đại điện, về tới tàng thư các, Đỗ Minh hỏi:" Sư phụ, chúng ta có thu dọn hành lý trở về không?"

" Không cần, hoàng thượng không để chúng ta đi đâu, nhất là sau khi xảy ra chuyện hôm nay, e hoàng thượng sẽ tới đây tìm chúng ta."

" Cũng phải, bệnh tình hoàng hậu tới nước không thể trì hoãn thêm, thái tử bị tật, nói ra không phải là hay, thế nào cũng cần sư phụ chữa trị."

Tả Thiếu Dương thở dài:" Trước kia là thế, nhưng sau chuyện xảy ra hôm nay, sợ là thêm vấn đề mới."

Đỗ Minh còn chưa hiểu:" Sư phụ sở trường nhất là nối xương mà, con biết sư phụ muốn tránh phiền phức, sao không chữa bệnh nhanh rồi đi, ở lại đây càng lâu không phải là càng phiền phức hơn sao?"

" Không phải lúc nào thể hiện ra cũng là tốt, vờ hồ đồ hơn ra mặt, vốn giữ mạng không tùy tiện dùng."

" Đồ nhi không hiểu lắm."

" Ngươi mà hiểu mới là bi ai, không sao thong thả sẽ hiểu thôi."

Đúng như dự liệu, chập tối Lý Thế Dân tới Tàng Thư Các, ngoài La công công thì không mang theo ai, tới rồi đuổi hết thái giám phục vụ ở đây đi, gọi Tả Thiếu Dương lên tầng cao nhất nói chuyện.

Tới nơi Lý Thế Dân chẳng giả vờ ngắm cảnh như Tiêu Mỹ Nương, ngồi xuống ghế, chỉ tay:" Ngồi đi."

Tả Thiếu Dương không vờ vịt khách khí gì, ngồi xuống cách Lý Thế Dân một cái bàn, không chủ động lên tiếng, đợi Lý Thế Dân nói.

Tả Thiếu Dương khi đi học mặc dù không hề để tâm lịch sử, nhưng mà phim ảnh rồi tiểu thuyết lịch sử thì cũng đọc không ít, nên cũng vô tình hấp thu phần nào. Mà Đại Đường là trang chói lói nhất lịch sử Trung Hoa, đặc biệt là vị thiên cổ nhất đế trước mắt, các loại truyền thông liên quan tới ông quá nhiều, y không muốn biết cũng không được. Tuy kiến thức y hấp thu đều là bị động, không có hệ thống, yếu tố mỹ hóa phóng tác nhiều, nhưng vài sự kiện trọng yếu thì y biết.

Ví như sau khi Lý Thế Dân lên ngôi vài năm thì Lý Uyên chết, không biết năm bao nhiêu nhưng chắc chắn là không phải giai đoạn sau Trinh Quan. Khi đó khám bệnh cho Lý Uyên thì bệnh ông ta đã rất nặng, nếu không phải y, e là đã không sống nổi. Bây giờ mình cứu Lý Uyên, ông ta khỏe mạnh lại, khiến đoạn lịch sử phía sau không còn.

Lý Uyên thoát chết một cái đòi lại hoàng vị, dù ông ta thần trí có thất thường, nhưng chuyện này không hề có trên lịch sử.

Ai biết sau này còn diễn biến thế nào.

Vấn đề này khi Tả Thiếu Dương nói ra phương thuốc không chú ý, đến lúc chuyện xảy ra sáng nay y mới thực sự suy nghĩ, mà hậu quả vô cùng đáng sợ.

Lịch sử Đại Đường liệu có vì phương thuốc của mình mà xa rời quỹ tích vốn có không?

Chủ nghĩa duy vật lịch sử của Marx-Lenin cho rằng, nhân dân là nhân tố nội tại cải biến lịch sử, là nguyên nhân bên trong phát triển lịch sử, những nhân vật đế vương khanh tướng, chỉ là nhân tố phụ trợ thúc đẩy lịch sử tiến lên, là nhân tố bên ngoài.

Mặc dù Tả Thiếu Dương đã dùng kiến thức hiện đại cứu chữa rất nhiều người, nhưng vẫn chiếm một phần vô cùng nhỏ trong số người dân Đại Đường, hơn nữa đều là khách qua đường trong lịch sử, không sản sinh ra ảnh hưởng trọng yếu, cho nên không tác động đáng kể tới lịch sử.

Bây giờ y cữu chữa Lý Uyên, vị hoàng đế đầu tiên của Đại Đường, người sáng lập đế quốc, một nhân vật lịch sử quan trọng, chắc chắn sẽ có diễn biến khó lường.

Lý Thế Dân chăm chú nhìn Tả Thiếu Dương hồi lâu, chậm rãi nói:" Trẫm nhớ lời ngươi nói sáng nay trước khi đi, nói có vài chuyện là thiên ý, có phải là nói tới bệnh thái thượng hoàng?"

Tả Thiếu Dương không thể đáp thẳng, nói:" Thảo dân nói câu đó ý là sống chết có số không thể cưỡng cầu."

" Giờ chỉ có ngươi và trẫm, yên tâm, ngươi nói gì trẫm không truy cứu."

Năm năm trước Tả Thiếu Dương mà nghe câu này của Lý Thế Dân, đảm bảo nhiệt huyết sôi trào, kích động không thôi, trong lòng nghĩ gì sẽ dốc hết gan ruột nói ra, nhưng giờ lòng y đã nguội lệnh:" Thảo dân chữa bệnh luôn cố hết khả năng, nhưng nếu diêm vương bảo chết, dù là thần y cũng không thể nghịch thiên."

Đây cũng là đóng lời thừa thãi, Lý Thế Dân thở dài:" Trẫm biết ý ngươi kỳ thực là nói trẫm không nên dùng phương thuốc của ngươi, mà nên thuận thiên ý, vậy thì đã không có chuyện hôm nay."
Bạn cần đăng nhập để bình luận