Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 367: Mua chịu. (1)

Bạch Chỉ Hàn ngay cả áo lót bên trong cũng ướt mờ hôi, lúc làm việc không để ý, giờ bị gió thổi qua rùng mình từng chập, áo lạnh băng dính cả vào sống lưng, vào phòng bào chế lại hắt hơi thêm vài cái. Nhớ lại hành động vừa rồi của Tả Thiếu Dương, tai nàng nóng rực, cài cửa lại, vội vàng cởi y phục ướt ra, thay Hồ phục bông vào, ngồi trong phòng bào chế, lấy đồ may vá chuẩn bị làm việc.

Vừa ngồi xuống thì lại hắt hơi liền tù tì, người vẫn lạnh, lấy thêm một cái áo khoác nữa mặc lên.

Lúc này nghe thấy tiếng quải trượng gõ trên mặt đất, Bạch Chỉ Hàn ngẩng đầu lên, thấy Tả Thiếu Dương bê bát thuốc bốc hơi nghi ngút đi vào, tới bên cạnh nàng, nói:” Đợi lát nữa nguội một chút rồi uống, sau đó đắp chăn tới khi ra mồ hôi là ổn ... Nghỉ ngơi đi, hôm nay đừng làm gì nữa.”

Nói xong y lại tập tễnh chống quải trượng ra cành cạch ra ngoài, còn đóng cửa lại.

“ Cám ơn.” Bạch Chỉ Hàn ngớ một lúc mới nói được câu cảm tạ, Tả Thiếu Dương thì đã đi mất rồi, trong đầu vẫn là giọng nói nhẹ nhàng ánh mắt quan tâm của Tả Thiếu Dương, đặt đồ may vá xuống, hai tay cầm bát thuốc lên, nhìn tới xuất thần.

Trời rất lạnh, thuốc để một lúc là nguội rồi, Bạch Chỉ Hàn uống một hơi hết sạch, nàng vốn chuẩn bị tinh thần thuốc sẽ đắng nên mới uống nhanh, không ngờ tuy thuốc có vị gừng hơi cay cay chút, nhưng ngòn ngọt dễ uống ... Hơn nữa, thuốc cảm cúm không phải nên uống nóng sao, Tả Thiếu Dương lại bảo nàng nguội hãy uống? Y biết mình sợ đắng à, mình đã bao giờ nói ra đâu?

Không nghĩ nhiều nữa, đầu nặng chân nhẹ, Bạch Chỉ Hàn chuẩn bị một bộ y phục để toát mồ hôi xong thì thay ra, nàng chui vào chăn, cong người như con tôm, mới đầu lạnh phát run, qua một lúc luồn hơi ấm từ bụng lan tỏa tứ chi, rồi trán, lòng bàn tay đều có mồ hôi, mắt trĩu nặng, ngủ thiếp đi.

Bên ngoài đại đường, Tả Thiếu Dương vẫn ở vị trí quen thuộc của mình, ngồi sau quầy thuốc xem cha khám bệnh, sau đó giúp bốc thuốc, nếu cha không gọi thì y không tới.

Đa phần người bệnh đều bị cảm lạnh, cha y xử lý rất tốt, còn dùng một số phương thuốc trong sách y viết cho, xem ra thời gian qua cha chẳng nhàn, y thuật có chút tiến bộ. Tuy cha không có lý luận, rất khó có đột phá, cái gì ngoài phạm vi sách y viết ra thì y chịu, chỉ có thể áp dụng máy móc thôi, nhưng có kinh nghiệm bù vào.

Bệnh nhân ra vào rất đông, Tả Quý khám bệnh không ngơi tay, đến khi khó lắm mới được nghỉ một chút thì có người ngoài cửa gọi:” Tả lang trung có nhà không, tại hạ tới báo tin vui đây.”

Tả Quý nghe giọng người này vội đứng dậy đi ra đón:” Lưu đại nhân mời vào nhà.”

“ Đại nhân gì, ta chỉ là một hỏa trưởng nhỏ thôi, tuy là một nửa lang trung, mặt dày tự nhận là cùng nghề, xét về tuổi tác ta là hậu bối, xét về tuổi nghề càng thua kém, Tả lang trung gọi một câu Tiểu Lưu cũng được rồi.” Lưu hỏa trưởng so với lần trước tới đây càng nói chuyện nhũn nhặn hơn, tất nhiên Quý Chi Đường được đích thân Đại tướng quân chấp bút tặng biển đã lan truyền khắp nơi:

“ Không dám, Lưu hỏa trưởng vừa rồi nói báo hỉ, không rõ rốt cuộc là hỉ sự gì?” Tả Quý hỏi có chút trông đợi hỏi:

Lưu hỏa trưởng đi vào nhà:” Tại hạ đã báo lên trên chuyện băng cứu thương của quý đường, mới đầu cấp trên không coi trọng lắm, nóng ruột đi cầu kiến Đại tướng quân, khi bẩm báo với đội trưởng Phó, hắn nghe nói là do quý đường chế tác liền vào bẩm báo với Đại tướng quân, thế là ta lập tức được Đại tướng quân cho gọi, ta liền kết thật tỉ mỉ ích lợi của băng cứu thương.”

“ Đại tướng quân thân kinh bách chiến, tất nhiên hiểu nếu như hiệu quả đúng như ta nói thì có thể cứu được vô số sinh mệnh thương binh, nên đích thân cùng ta tới y quán chiến địa, xem xét tình hình thương thế các thương binh sử dụng băng nhà các vị. Sau khi hỏi chuyện binh sĩ, Đại tướng quân rất hoan hỉ, nói đây là bảo bối, không làm khó các vị ép bán, mà trực tiếp đặt mua, giá cả thích hợp thì mua một vạn cuốn! Ha ha ha, Tả lang trung, nói xem có phải tin mừng không?”

Một vạn kia à? Tả Quý mừng rỡ đứng dậy:” Đa tạ Lưu hỏa trưởng nói tốt với Đại tướng quân.”

“ Tả lang trung quá lời, ta cũng là vì huynh đệ trong quân thôi, để họ có được đản bảo sinh mệnh tốt hơn, có gì không làm, có thể nói là tin mừng với cả hai bên.”

Tả Thiếu Dương thì nhẩm tính phải nên bán với giá bao nhiêu thì thích hợp, hiển nhiên với tính cách của y và cha y, kinh doanh hiệu thuốc hòa vốn là may rồi, tiền phải kiếm từ nguồn khác. Loại băng này chỉ cần có chiến đầu là dùng không ít, hiện trong nước có không ít cuộc phản loạn lẻ tẻ, phía bắc càng là cuộc chiến lâu dài, lượng băng cứu thương cần dùng tuyệt đối không nhỏ, đây là khách hàng tiềm năng lâu dài, vụ làm ăn này làm tốt Quý Chi Đường sẽ có nguồn thu ổn định.

Nghĩ một lúc Tả Thiếu Dương nói:” Lưu hỏa trưởng, nhà ta chưa bao giờ qua lại với quân gia, cũng chưa bao giờ làm chuyện kinh doanh lớn thế này, mong được Lưu hỏa trưởng chỉ điểm cho, ngàn vạn lần đừng để mua bán không thành còn đắc tội với người khác, nhà ta không chịu được cái tội này.”

Lưu hỏa trưởng gật đầu:” Tả công tử nhìn thấu điểm này thì ta tin rằng chuyện mua bán này sẽ thành thôi, nói ra thật xấu hổ, trong quân đúng là cũng có mấy chuyện đáng giận kiểu này, tuy nhiên không nhiều lắm, một số cửa không phải là cần tiền, mà chỉ cần chút thể diện thôi, nói khó vài câu, lễ tết có chút quà là đủ rồi. Các vị yên tâm, ta ở trong quân mấy chục năm, cũng có vài mối quan hệ, sẽ giúp các vị lo liệu ổn thỏa chuyện.”

Tả Quý đứng dậy cảm tạ:” Thế thì may quá, đa tạ hỏa trưởng nhiều.”

Đương nhiên chi phí chạy chọt do Quý Chi Đường bỏ, ngoài ra không thể thiếu phần Lưu hỏa trưởng, có điều chuyện này hiểu ngầm, không nói ra tổn thương tình cảm.

“ Tả lang trung nói gì đó, đây là phúc lành của tướng sĩ, ta nên thay bọn họ cảm tạ mới đúng.” Hai bên khách khí một hồi, Lưu hỏa trưởng nhắc:” Quan trọng nhất bây giờ là định giá cho hợp lý.”

Tả Quý vuốt râu trầm ngâm một lúc, cẩn thận hỏi:” Vậy trước kia quan quân nhập băng bao nhiêu tiền một cuộn?”

Lưu hỏa trưởng đưa 2 ngón tay ra:” 20 đồng.”

“ Vậy ... Nhà ta cũng bán hai mươi đồng, Lưu hỏa trưởng thấy sao?”

Lưu hỏa trưởng lắc đầu.

“ Vậy thì 18 đồng?” Tả Quý vội vàng giảm giá:
Bạn cần đăng nhập để bình luận