Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 539: Thanh danh là thứ mong manh. (1)

Bạch Chỉ Hàn ngước mắt nhìn Tả Thiếu Dương một cái, thái độ hơi ngần ngừ.

Tả Thiếu Dương nhìn nàng:“ Giữa chúng ta có chuyện gì không thể nói chứ?”

“ Chuyện này, Chỉ Nhi nghĩ lung tung thôi … liệu thiếu gia có món nợ phong lưu với cô nương nào, khiến người ta cứ nhằm hôn sự thiếu gia mà phá không?” Bạch Chỉ Hàn ấp úng mãi mới nói:

“ Nha đầu này, ngứa mông rồi chứ gì.”

Từ lần trước đánh mông Bạch Chỉ Hàn một cái, Tả Thiếu Dương đâm ra nghiện, giờ kiếm được cớ quang minh chính đại, kéo nàng nằm ngã lên đùi, đánh đen đét lên bờ mông căng tròn của nàng, chưa hả xoa bóp mấy cái.

Bạch Chỉ Hàn ngượng chín cả người, vùng vẫy thoát ra không được.

Lúc này đột nhiên có người “á” một tiếng, kêu lên:” Ca ca, tẩu tử, muốn làm chuyện đó thì đợi tới tối chứ, xấu hổ chết đi được.”

Bạch Chỉ Hàn hết hồn, bật dậy nhanh như chớp, đưa tay chỉnh lại y phục, tức tới không biết nói gì với Tả Thiếu Dương nữa.

Tả Thiếu Dương trừng mắt tàn bạo với Kiều Xảo Nhi:” Muội có phải tiểu thư khuê các không vậy, sao tới phòng nam nhân không gõ cửa, muội tới làm cái gì?”

Kiều Xảo Nhi he hé mắt nhìn, thấy hai người bọn họ còn nguyên y phục mới bỏ tay xuống, làm bộ mặt oan ức:” Muội lo cho ca ca, sợ ca ca buồn sinh bệnh, muốn xem huynh làm gì, ai ngờ huynh phong lưu …”

“ Đừng nói linh tinh nữa, muội tới đây làm gì?”

“ Nhị ca muội tới rồi, đang đợi ở ngoài.”

“ Nha đầu điên khùng, sao không nói sớm.” Tả Thiếu Dương đứng dậy, đi qua chỗ Kiều Xảo Nhi, gõ đầu nàng một cái thật đau để trả thù nàng phá hỏng chuyện tốt của mình:

Kiều Quan đứng cách đó khá xa, hắn là người chú trọng lễ nghi quy củ, biết phòng Tả Thiếu Dương có nữ quyến, nên không tới gần. Tả Thiếu Dương đã nói chuyện với cha, cho nên Tả Quý tạm gác ân oán cũ với Kiều gia, mời Kiều Quan vào phòng nói chuyện.

Kiều Quan sau khi được Tả gia cập nhật tình hình mới nhất, vô cùng kinh ngạc:” Để tiểu chất tới đánh tiếng với Bành huyện úy, chuyện này chúng ta phải đi trước, nếu không đối phương cũng nhờ cậy tới quan hệ thì rất khó làm.”

Tả Quý mặt âm trầm:” Ta có hôn thư, lại đã giao sinh lễ, chẳng lẽ không thắng nổi?”

Kiều Quan nghiêm túc nói:” Bá phụ tuy nắm lý trong tay, thua thì chắc chắn không thể, nhưng cũng có khả năng không làm gì được đối phương, thủ đoạn trong chuyện này rất nhiều, có thể biến thành án hồ đồ.”

Tả Quý ngỡ ngàng:” Chẳng lẽ lại còn điên đảo trắng đen hay sao?”

“ Bá phụ đừng quá lo, nói cho cùng tuyệt đại đa số vụ án được phát xử công bằng, tiểu chất sẽ cố gắng đảm bảo chuyện này được xét xử đúng những gì xảy ra.”

Tả Quý thăm dò:” Nghe nói Kiều gia và Chân gia là thế giao?”

“ Vâng, tổ phụ tiểu chất và Chân Quyền lão thần y là quan cùng triều, Chân đại bá phụ và gia phụ là bằng hữu tâm giao.”

“ Vậy liệu có thể nhờ Chân lão thần y ra mặt gây áp lực với họ được không, nếu bọn họ vẫn thực hiện hôn ước, ta không nhớ thù cũ, hai nhà vẫn là thông gia.”

Kiều Quan thấy Tả Thiếu Dương khẽ lắc đầu hiểu ý ngay, mặt hắn như khối sắt, không ai phát hiện ra được điều gì, chắp tay nói:” Bá phụ, theo cháu thấy, trước tiên chúng ta hãy thương lượng với đối phương đã, quy trình xử lý các vụ án dân sự luôn thế, khuyến khích hai bên thỏa hiệp trước, nếu không mới lên nha môn. Cháu nhân thời gian đó nhờ vả quan hệ nghe ngóng xung quanh, nếu bất lợi cho chúng ta, hẵng làm phiền Chân lão.”

“ Ừ.” Tả Quý thấy mệt mỏi, liên tiếp xảy ra chuyện như thế làm ông không thể suy nghĩ bình thường:” Tóm lại, nếu đối phương cương quyết hủy hôn, dù bán nhà đi lão phu cũng phải kiện cho ra nhẽ.”

“ Bá phụ, cháu có một lời không biết có nên nói không?”

Kiều Quan nghiêm nghị lễ nghi, ít nói cười, rất hợp khẩu vị Tả Quý:” Cứ nói đi.”

“ Vâng.” Kiều Quan hạ giọng xuống:” Với kinh nghiệm của cháu, kiện cáo phải nhìn cho chuẩn, có những vụ án có thể dùng tiền lo lót, có vụ án thì dù có đốt sạch tiền trong nhà cũng chẳng ý nghĩa gì, nhiều khi mất tiền chuốc lấy một bụng tức vào người mà thôi.”

Tả Quý vừa nghe một cái mặt đanh lại:” Ý Kiều đại nhân nói, nhà ta không thắng nổi vụ này?”

Kiều Quan lắc đầu:” Không cháu nói tới một ví dụ, khi theo đuổi một vụ án, phải tỉnh táo lí trí, không thể lao vào như thiêu thân. Nếu bá phụ tin, chuyện này cứ giao cho cháu, tùy tình hình mà định đoạt.”

Tả Quý gật đầu, Kiều Quan nhiệt tình như thế, ông thân cận hơn:” Nói có lý lắm, vậy làm phiền hiền chất rồi. Có điều nếu cần tiền thì cứ tiêu, không cần tiếc, nhà lão hủ còn ruộng, còn cửa hiệu, chỉ cần thắng kiện, lão hủ không tiếc.”

Tả Thiếu Dương chỉ biết cười khổ, cha lần này quyết táng gia bại sản cũng phải làm cho hả giận rồi. Nếu đơn thuần là hủy hôn rồi kiện cáo thì y cũng không ngại, song có kẻ rình trong bóng tối, sợ rằng tiền tiêu bao nhiêu cũng như ném vào động không đáy mà thôi, cho nên sau đó gặp riêng Kiều Quan nhờ hắn không vội tiêu pha, nếu quá tốn kém thì thôi, còn y sẽ nghĩ cách ngăn cản hành vi gần như điên cuồng này của cha.

Cù lão thái gia và bà mai đi rồi quay lại, nhìn dáng vẻ của họ là biết không có kết quả tốt.

Quả nhiên Cù lão thái gia căm phẫn nói:” Vu lão thái y chỉ xin lỗi liên hồi, nói sẵn lòng bồi thường mọi tổn thất, chỉ hi vọng nhà ta đừng tố cáo lên nha môn, sống chết không chịu nói nguyên nhân, nhất quyết nói tôn nữ không muốn gả đi xa. Xin chúng ta vì chữ hiếu này mà giơ cao đánh khẽ. Lão hủ dọa dẫm thế nào, ông ta cũng chỉ cầu xin, rõ ràng dù chúng ta cáo quan thì họ cũng không thay đổi.”

Tả Quý bóp chặt tay:” Hay lắm, giỏi lắm Vu gia, vậy thì chúng ta chỉ còn một đường thôi. Chúng bất nhân không thể trách nhà ta bất nghĩa.”

Tin tức Cù lão thái gia mang tới càng làm Tả Thiếu Dương thêm khẳng định có kẻ giở trò đằng sau, chỉ là đối phương ẩn trong bóng tối, làm sao lôi được hắn ra ngoài đây?

Chập tối Kiều Quan tới, cũng mặt mày u ám, ấy là đoán dựa theo thông tin hắn nói thôi, chứ mặt không có thay đổi gì:” Bá phụ, vụ án không hay rồi.”

Tả Quý lòng trầm xuống:” Làm sao?”

Kiều Quan giọng đều đều trả lời:“ Tiểu chất trước kia và Bành huyện úy vì công vụ tiếp xúc khá nhiều, tương đối quen thuộc, lần này ông ta lại giở thái độ làm việc công ra, tuy nói Vu gia không đúng, nhưng nhắc đi nhắc lại, không nên làm việc theo cảm xúc, làm tổn thương thể diện hai nhà. Tiểu chất thấy ngữ khí ông ta không bình thường, hỏi vụ này nhất quyết đưa tới nha môn, ông ấy sẽ xử thế nào?”

" Ông ta đáp, nếu đối phương là người khác đã đành, đây lại là ngự y của Cao tổ hoàng đế, không nể mặt ông ta là không nể mặt Cao tổ hoàng đế, tương lai Cao tổ hoàng đế biết, long nhai không vui, mọi người khó sống. Nên Vu gia đã cúi đầu, đã nhận sai, nên nhận tiền ..."
Bạn cần đăng nhập để bình luận