Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 164: Nghê Nhị giết người rồi. (1)

Choáng, lão đạo mau làm quái gì lớn thế, thay cơm hay là buôn lậu vậy, không biết cái Bích Hà quan lớn cỡ nào, có điều mặc xác, bây giờ hiệu thuốc không có người khám bệnh, chỉ còn dựa vào bào chế thuốc kiếm sống, ai thèm quan tâm ông ta mua về ăn một mình hay cho người khác ăn cùng, Tả Thiếu Dương vui mừng nói:” Không vấn đề, đạo trưởng ngồi đi.”

Cùng ngồi xuống bàn Tả Quý vừa dùng để khám bệnh vừa tiếp khách, Vô Trần nói:” Về phần nguyên liệu, tuy tệ quán cũng có, nhưng để tránh không đúng thứ công tử cần, thế nên ủy thác công tử mua luôn, chúng ta chỉ lấy thành phẩm. Công tử tính toán xem tốn bao nhiêu tiền?”

Tả Thiếu Dương bấm tay tính:” Bào chế Đan sa, tính cả công lẫn vật liệu, một cân 200 đồng, 50 cân là một vạn đồng, tức là mười lượng.”

Là dân trong nghề chuyên sử dụng Đan sa, Vô Trần cũng rất biết giá, gật gù nghĩ một lúc:” Giá này so với Đan sa ngoài Ngõa thị đắt hơn tới ba thành ... Có điều có được Đan sa mịn như vậy thì ba thành này cũng xứng đáng thôi. Được, quyết định như thế, đại khái tốn bao nhiêu lâu?”

Tả Thiếu Dương trả lời chắc chắn:” Mười ngày sau đạo trưởng có thể tới lấy hàng.”

Hai bên thảo luận thêm về các yêu cầu riêng của Đan sa mà đạo quán cần, Tả Thiếu Dương đảm bảo sẽ làm đúng được như ý bọn họ, nếu không tới lúc đó sẽ trả lại toàn bộ tiền đặt trước, sau đó Tả Quý viết giấy thu tiền 6 lượng ứng trước tiền nguyên liệu và bào chế.

Tả Quý ngồi nghe hai bên thương lượng mà hồi hộp, để bào chế ra 50 cân Đan sa, nguyên liệu nhập vào tốn 4 lượng thôi, ông không rõ tiền công bào chế thuốc thế nào, nhưng 10 ngày bào chế xong, mỗi ngày công 100 đồng là quá nhiều. 10 ngày là 1 lượng, tổng cộng cả công lẫn nguyên liệu chỉ 5 lượng.

Kiếm được nhiều tiền như vậy là ông đã hài lòng rồi, không ngờ Tả Thiếu Dương còn đòi tới 10 lượng là quá nhiều, vậy mà đạo trưởng kia gật đầu được, hoang đường hết sức. Ông ta không biết rằng, với số Đan sa mịn như vậy, Vô Trần luyện ra được đan dược thượng hạng, bán đi mỗi viên cũng tính bằng lượng bạc rồi, cho nên giá Tả Thiếu Dương đưa ra chưa là gì.

Nhận phiếu thu tiền xong, Vô Trần chắp tay cáo từ, trên tay là sáu đĩnh bạc hình móng ngựa, quan ngân tiêu chuẩn, Tả Quý dù đạm bạc, cũng không kìm nổi kích động. Ngồi ngây một lúc, đột nhiên đứng dậy thúc giục:” Trung Nhi, chuyện không thể chậm trễ, đi, mau đi nhập hàng, tranh thủ sớm ngày bào chế, đừng để tới khi người ta đến lấy hàng còn chưa đủ thì không hay.”

“ Cha, không cần vội, kỳ thực con nói 10 ngày đã là tính dư ra đề phòng biến cố rồi.” Tả Thiếu Dương trấn an cha:” Cha, số tiền này chúng ta trả Tang gia trước đi, họ cầm đồ cho chúng ta vay tiền, hiệu cầm đồ thì chậm ngày nào là tổn thất thêm ngày đó.”

Tả Quý thấy cũng phải song vẫn do dự:” Theo lý nên thế, nhưng chuộc về rồi thì lấy gì ra để nhập hàng?”

Tả Thiếu Dương không lo:” Nhập nợ, ví dụ tìm Đổng chưởng quầy, ông ấy sẽ đồng ý thôi, thực sự không được thì tới Hằng Xương, Chúc lão bá hẳn sẽ nể mặt. Nhưng vụ làm ăn này con muốn để cho Đổng chưởng quầy, dù sao nhờ ông ấy nhiệt tình giới thiệu giúp chúng ta.”

“ Ừm, tri ân báp đáp là bậc quân tử.” Tả Quý vuốt râu, đưa cả sáu lượng cho Tả Thiếu Dương:” Con tới quán trà Thanh Hương, nói với Tang chưởng quầy đã gom đủ tiền rồi, bảo ông ấy đưa phiếu cho chuộc đồ.”

Tả Thiếu Dương vâng một tiếng. Tới quán trà đúng vào thời điểm đông khách, mọi người đang bàn tán chuyện gì đó, Tang mẫu thấy y tới không cho rằng y tới đây uống trà, bà biết Tả Thiếu Dương không phải người thích trà, rõ ràng tới đây là vì Tiểu Muội mà thôi, tuy nụ cười không tự nhiên vẫn chào hỏi:” Tiểu lang trung, uống trà hả?”

“ Dạ, bá mẫu, loại thường thôi.” Vốn mới đầu vì là Tang phụ Tang mẫu là cha mẹ của Tiểu Muội, nên Tả Thiếu Dương còn có thiện cảm với họ, nhưng qua sự kiện phu thê họ nhốt Tiểu Muội ép gả nàng cho Chu chưởng quầy thì hiểu ra bản chất của họ rồi, nên trong lòng đề phòng, không nói mục đích tới đây, tính uống trà xem tình huống thế nào rồi tùy cơ ứng biến.

Thong thả uống trà, ánh mắt kín đáo quan sát xung quanh, nhưng ngay cả bóng dáng Hoàng Cầm cũng không thấy đâu, không khỏi làm lạ, nàng sao rồi? Chẳng lẽ hôm qua lén ra ngoài bị phát hiện cho nên cũng bị nhốt rồi ư?

Không có Hoàng Cầm thì Tả Thiếu Dương cũng không thể làm gì, Tả Thiếu Dương bảo bản thân phải trấn tĩnh, lúc này nóng lòng chỉ hỏng việc thôi.

Trong tửu lâu trà quán nói chuyện không kỵ húy người bên cạnh nghe, hơn nữa còn thích người ta nghe ngóng, như thế tán gẫu mới thú. Tất nhiên chuyện ở đây cũng toàn là chuyện trà dư tửu hậu thôi.

Có mấy người ngồi quây quanh một hán tử trung niên trông dáng vẻ giống người bán hàng rong, mặt cố làm vẻ bi thương không thật chút nào:” Mọi người không thấy chứ, lúc đó Nghê Nhị bị người nha môn đeo xiềng lên cổ kéo đi, ông ta vẫn kêu gào không ngừng, bị tạo đãi đá cho một cái quát, muốn kêu oan đi gặp Huyện lão gia. Đến khổ, trước kia ông ta vênh váo là thế. Huệ Dân đường thì loạn rồi, cửa đã đóng không khám bệnh nữa, chắc là đang lo lót cứu người.”

“ Hẳn là không dễ hả?” Vị khách này thì hớn hở lắm, chả thèm dấu diếm, loại người như Nghê Nhị, làm gì có ai ưa:

“ Đương nhiên.” Hán tử trung niên hạ làm bộ thần bí:” Tiền huyện lệnh không phải là người dễ nói chuyện đâu, lần trước vị kinh quan cáo lão hồi hương kia kìa có nhi tử tranh chấp với người ta đánh chết người, Tiền huyện lệnh không chỉ lệnh người tới tận nhà bắt, còn đánh ngay mấy chục trượng thị uy, thực sự là thiết diện vô tư.”

Trà khách có tuổi mặt đầy tang thương bùi ngùi nói:” Ài vô tư gì chứ, phải nói là phượng hoàng vặt lông chẳng bằng gà mới đúng, kinh quan lục phẩm thì đã làm sao nào, cáo lão rồi không quyền không thế, lại còn nghèo rớt, chỉ có mỗi tổ trạch, không có tiền lo lót thì người ta cứ chiếu luật mà làm, chứ nói thiết diện vô tư thì chưa chắc.”

Tới đó còn ác ý suy đoán:” Vị kinh quan kia tuy không còn tiền còn thế, song trong nhà có bảo bối vô giá đó, ngoại tôn nữ của ông ta có thể gọi là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân cũng không ngoa đâu. Hôm đó Tiền huyện lệnh bắt người lão phu cũng tới xem, nhìn thấy nàng một lần, ài lúc đó chỉ mong sao mình trẻ lai vài chục tuổi. Biết đâu chuyện này có gì đó mờ ám, có câu mỹ nhân là mầm tai họa mà …”

Thấy người kia nhất thời đắc ý mà nói hơi to, người bên cạnh bịt ngay mồm lại:” Bé mồm chứ, ông già sắp chết rồi nói bừa tùy ông, đừng kéo bọn này theo. Ăn no rửng mỡ sao mà dám bình phẩm cả huyện lão gia.”

Người kia sực tỉnh tự vả mồm một cái:” Phải phải, quay lại chuyện cũ đi. Tình hình Nghê nhị thế nào?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận