Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 444: Trở mặt thành thủ.

Tả Quý lúc này trông cực kỳ tức cười, mũ với một bên giày đã mất rồi, áo thì xộc xệch, thường ngày y phục không chỉnh tề thì ông tuyệt đối không gặp mặt người khác, lúc này cười nói vui vẻ, trông như trẻ ra tới mấy tuổi.

Cũng lờ mờ đoán được Kiều gia muốn nói gì, Tả Quý vuốt râu gật đầu, hơn hai tháng Kiều Xảo Nhi ở lại Quý Chi Đường chữa bệnh, ông quan sát kỹ càng rồi. Cô bé này tuy không thể so được với Bạch Chỉ Hàn ở mặt quản lý gia vụ, nhưng lại hơn hẳn ở mặt hòa hợp với mọi người, tính tình rộng rãi, ai cũng yêu quý, nhi tử mình sau này khỏi nói cũng biết thê thiếp đầy đàn, xa đâu chưa biết chứ Miêu Bội Lan và Tang Tiểu Muội là không thể bỏ được, chính thê hòa hợp với thiếp thân cũng là một tiêu chuẩn quan trọng.

Thế nhưng chính thất lại chỉ có thể chọn một, nhìn tình hình nhi tử và Bạch Chỉ Hàn như vậy, cho thêm nửa năm nữa chắc chắn không phải lo gì, đành phải từ chối thối Kiều gia vậy. Ngay từ đầu Kiều gia cũng là bất đắc dĩ mới phải tính chuyện gả khuê nữ đi, phu thê Kiều gia lúc nào cũng ủ dột không vui, chuyện tới đây xem như đã có kết cục vui vẻ cho cả hai nhà.

Phu thê Tả Quý cùng phu thê Kiều lão gia vào sương phòng bên đóng cửa nói chuyện.

Kiều lão gia trước tiên khách sáo vài câu, biểu thị cảm kích với Tả gia, ấp úng nói:” Tả lang trung, là thế này, vừa rồi nô bộc nhà ta tới chỗ quan binh nghe ngóng, nói phản quân huyện Song Hòe đã dâng thành, mở cửa cho mọi người tự do qua lại rồi. Lão hủ với chuyết kinh trao đổi, trận binh tai này đại viện Kiều gia bị cháy sạch, chẳng còn lại cái gì, cho nên muốn lập tức rời khỏi đây. Khuyển tử là giáo thư lang ở Hoằng Văn quán kinh thành, đã năm bảy lần muốn đón cả nhà lên ở, chỉ là lão hủ quyến luyến đất tổ không đi, bây giờ nhà bị cháy xem như là thiên ý. Chúng tôi chuẩn bị chuyển tới kinh thành không về nữa.”

“ Ài, Kiều lão gia tính thế cũng phải, vậy còn ...”

Tả Quý định quan tâm hỏi chút chuyện trên đường đi, như lương thực tiền bạc có đủ không, Kiều lão gia lại sợ Tả Quý nhắc tới chuyện hôn sự kia. Ông ta giữ nguyên nhận định gả khuê nữ vào nhà này tương lai rất bấp bênh, không muốn con mình chịu khổ, vội vàng cướp lời:” Lệnh lang tuổi trẻ tài cao, tướng mạo nhân phẩm không thiếu thứ gì, chúng tôi muốn gả Xảo Nhi cho lệnh lang, chỉ là thái độ lệnh lang không rõ ràng, tới nay không nhắc tới chuyện mai mối, chúng tôi không đợi được nữa, cho nên hôn sự này thôi đi vậy.”

Nói ra điều này Kiểu lão gia cũng có chút xấu hổ:” Hai vị cứ yên tâm, Kiều gia nhận ân huệ của Tả gia, cả đời không quên, lão hủ ở Hợp Châu còn bốn chục mẫu ruộng tốt, muốn báo đáp phần nào mấy tháng qua quấy nhiễu ẩm thực và tiền thuốc men ...”

“ Chúng tôi cũng biết như chưa thể bằng những gì Tả gia đã làm, chỉ là ngoài bốn mươi mẫu ruộng này, trên người chỉ còn ít tiền bạc làm lệ phi đi đường, chờ tương lai báo đáp.”

Tả Quý càng nghe mặt càng âm trầm, chuyện này Kiều gia mở lời trước, nếu nói tới từ chối phải phía Tả gia lên tiếng mới đúng, bây giờ chiến loạn vừa qua, Kiều gia đã vội vội vàng vàng gặp mặt từ chối, khác nào trước giờ lợi dụng trêu đùa Tả gia. Công bằng mà nói Tả Quý có chút tự ti nghĩ nhà mình không sánh bằng người ta, nên cảm giác bị bội ước hối hôn càng mạnh mẽ, cười nhạt:” Nếu như Kiều lão gia thấy khuyển tử không xứng với lệnh thiên kim thì Tả gia không dám với cao nữa, hôn sự này bỏ đi cũng được.”

Nghe ra giọng tức giận của Tả Quý, Kiều phu nhân áy náy vô cùng:” Tả lang trung, không phải thế, lệnh lang quả thực là chàng trai ưu tú, sau này nhất định tìm được người xứng đáng hơn Xảo Nhi.”

Càng bôi càng đen, Tả Quý hừ một tiếng.

Kiều lão gia cũng là người kiêu ngạo, không thấy nhà mình làm cái gì sai, không muốn thê tử nhún mình như vậy, đứng dậy chắp tay vái một cái thái độ lạnh nhạt hơn:” Tả lang trung, lão hủ thật có lỗi.”

Lấy từ trong lòng ra một xấp văn khế đưa tới:” Đây là bốn mươi mẫu ruộng, mong nhận cho.”

Tả Quý rất tức giận, không muốn nhận bốn mươi mẫu ruộng này, nghĩ tới phu thê mình đói tới phù mặt, vẫn chia lương thực ra cho nhà họ ăn, nhi tử vì khuê nữ n hà họ mà lên núi hái thuốc suýt nữa không còn mạng mà về, nếu không nhận chẳng phải lỗ lớn à? Dù sao người ta cũng không định trở về nữa, cả đời không gặp lại, nhận cho hai bên sòng phẳng, khỏi để người ta nói Tả gia cố ý làm khó khiến Kiều gia phải nợ ân tình.

Lương thị rất hiểu trượng phu, thấy ông không nói gì thì đưa tay nhận lấy văn khế.

Kiều lão gia thở phào, Tả gia chịu nhận là khuê nữ của mình thoát rồi, văn khế chuyển nhượng ông ta cũng đã viết trước, điều này càng khiến Tả Quý cười lạnh không thôi, lấy bút ký tên, chắp tay nói:” Thứ lỗi không tiễn.”

Nói xong rời phòng luôn.

Lương thị thở dài, gật đầu với phu thê Kiều gia rồi đi theo.

Kiều phu nhân định theo xin lỗi, nghĩ lại thôi, hai nhà từ nay coi như trở mặt thành thù rồi:” Lão gia, thế này ... thế này ... chúng ta làm thế cũng quá ...”

“ Ài, thì đành vậy, chứ bà muốn ta phải làm sao, bà nhìn thấy nhà họ rồi, cả cha lẫn con thật thà quá mức, sau này cũng không khá hơn được đâu. Hợp Châu thời gian tới còn gian nan, nhà ta không thể ở lại được, chả lẽ bỏ mặc Xảo Nhi chịu khổ? Từ bé nó sung sướng quen rồi, mấy tháng qua nhìn nó chịu khổ mà ta như đứt từng khúc ruột. Nếu gả nó vào Tả gia, sau này dù muốn chu cấp cho nó cũng không được, Tả gia sẽ không nhận ... Cũng là vì khuê nữ chúng ta thôi, bảo Hà Tử với Vượng Tài chuẩn bị đi, chúng ta đi ngay, khỏi nhìn nhau khó xử.”

Kiều phu nhân dợm bước, quay lại hỏi:” Vậy, Xảo Nhi thì sao ... Thiếp thấy nó có chút ý tứ với cậu tiểu lang trung đó.”

“ Đừng nói với thật với nó là được, cứ bảo Tả công tử có ý trung nhân rồi, hôn sự này đành thôi.”

“ Vâng ...”

Phu thê họ thương lượng xong chuyện này quay về nói với Kiều Xảo Nhi, Tả gia không đồng ý hôn sự này. Kiều Xảo Nhi vốn là cô gái ngây thơ hồn nhiên, tiếp xúc với Tả Thiếu Dương không nhiều, chẳng kiến lập tình cảm nam nữ gì, đa phần là cảm kích cùng tình cảm của muội muội với huynh trưởng, giờ nghe Tả gia không đồng ý, chẳng thương tâm mà chỉ xấu hổ thôi. Huống hồ nàng biết Tả Thiếu Dương có người trong lòng, nên hoàn toàn không nghi ngờ lời cha mẹ nói.

Kiều gia đã thu thập sẵn hành trang, lương thực Vượng Tài mang về mấy ngày trước họ đủ dùng, thêm vào tài sản cứu được gọi là ít với họ cũng tới cả trăm lượng, làm lộ phí tới kinh thành quá dư thừa, chỉ muốn nhanh nhanh thoát khỏi cái tòa thành này, giờ còn sớm có thể tới huyện Song Hòe trong ngày, ở đó tiền phát huy được tác dụng rồi, không phải muối mặt ăn nhờ ở đậu ở đây nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận