Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 283: Chưa gì đã thua rồi.

Cù lão thái gia bị phán tội cách chức, khi làm quan cũng rất chính trực, ngoài tiền lương bổng do triều đình phát thì không có thu nhập nào khác, cái trạch viện lớn kia do tổ tiên Cù gia để lại cho. Gia tộc một thời thịnh vượng, song trải qua chiến tranh biến cố, người mất người ly tán, cũng chẳng còn gì, chỉ đó đứa nhi tử thì quen thói đại thiếu gia, vẫn cứ ăn chơi đàng điếm, hắn đánh chết người bị bắt vào lao tù cũng chẳng có ẩn tình gì, đơn giản là do uống rượu say sinh sự mà ra, cho nên khi nhi tử vào tù, Cù lão thái gia cũng chẳng nhờ và quan hệ, muốn cho hắn một bài học.

Bạch Chì Hàn vì quá xinh đẹp xuất chúng, lại thêm nàng đúng là rất cá tính, từ nhỏ bị cô lập, làm bạn với nàng chỉ có sách vở cùng cây kim sợi chỉ mà thôi, sau khi cha mẹ qua đời, nương nhờ ngoại tổ phụ thì cả nhà càng chỉ biết dựa vào nàng, cho nên chút công việc này với nàng không là cái gì hết.

Chỉ tốn nửa canh giờ, Bạch Chỉ Hàn và Lương thị đã làm xong mấy bộ chăn đệm.

Thu dọn thỏa đáng xong thì đã là canh hai, Bạch Chỉ Hàn tự mình mang chăn đệm lên phòng Tả Thiếu Dương thay chăn đệm cũ đi, sau đó không ngơi tay, lấy nước nóng cho Tả Thiếu Dương ngâm chân rửa mặt.

Nhìn nàng tay chân nhanh nhẹn, tháo vát không thua kém gì Miêu Bội Lan, Lương thị cười tới mắt híp lại, còn kém tới mức Bạch Chỉ Hàn múc một gáo nước cũng khen mà thôi, Tả Quý vuốt râu hài lòng khỏi nói.

Chỉ có Tả Thiếu Dương là không vui chút nào hết, cho chân vào chậu nước nhíu mày:” Lạnh quá.”

Bạch Chỉ Hàn lấy gáo gỗ múc từng gáo nước nóng thêm vào, cẩn thận lấy tay thử, cho tới khi thấy thích hợp rồi mới thôi.

Tả Thiếu Dương cho chân vào, vừa chạm nước rụt ngay lại:” Quá nóng.”

Bạch Chỉ Hàn không nói một lời, không nhìn Tả Thiếu Dương, lại múc từng gầu nước lạnh thêm vào.

Tả Thiếu Dương cho chân thử, lại không hài lòng:” Quá lạnh.”

Bạch Chỉ Hàn múc thêm nước nóng, cứ như vậy vài lần, tới khi chậu nước đầy ắp rồi, Tả Thiếu Dương mất kiên nhẫn, phải biết ngâm chân nước nóng trước khi đi ngủ là thói quen và là sở thích của y, lại còn ngâm nước rất nóng, nóng tới đỏ chân luôn, thường ngâm hết cả ấm nước mới hài lòng. Giờ vì y làm khó Bạch Chỉ Hàn khiến nước nóng sắp hết rồi, Bạch Chỉ Hàn chẳng có vẻ gì mất kiên nhẫn, chỉ có y là chịu thiệt, đành chấp nhận ngâm chân bằng thứ nước chẳng nóng cũng lạnh, đương nhiên là chẳng vui chút nào, không chịu thua, nghĩ một lúc vờ vịt lơ đễnh nói:” Nghe người ta kể công tử nhà đại hộ rửa chân, nha hoàn thiếp thân kỳ cọ cho, kỳ không sạch còn ăn đòn. Ài, ta chỉ là nhi tử của tiểu hộ, chắc không có cái phúc này rồi.”

Bạch Chỉ Hàn vẫn đứng một bên, đầu hơi cúi xuống, trong phòng bào chế thuốc nhá nhem tối, không nhìn rõ nét mặt nàng, nghe Tả Thiếu Dương nói vậy liền sắn tay áo lên, ngồi xuống trước chậu rửa mặt. Ngoại tổ phụ nàng bị bệnh nằm mê man trên giường, bà bà thì già yếu, Long thẩm thì lo liệu cơm nước giặt giũ quét dọn, cả ngày không hết việc, Cù phu nhân là nhi tức phụ, nhiều việc không tiện làm, cho nên Bạch Chỉ Hàn làm phần lớn việc chăm sóc vệ sinh Cù lão thái gia, chỉ rửa chân đã là cái gì.

Tả Thiếu Dương chỉ muốn làm khó nàng thôi, nếu nàng ngần ngừ là y có cớ mỉa mai, sau đó nếu hai bên cãi nhau thì càng tốt, y có cớ đuổi nàng về Cù gia, thế là thoát nợ. Kế hoạch ngây thơ của y không thành, làm khó người đâu chưa thấy, bản thân đã thiệt thòi rồi, mà y có tệ thế nào cũng không tới mức bắt một cô gái rửa chân cho, đành hậm hực xua tay:” Thôi khỏi, nước nguội rồi, không ngâm nữa.”

Rồi lau chân đi giày vào leo lên thang.

Hậm hà hậm hực, về tới cái phòng nhỏ của mình, thấy chăn đệm đều được thay mới cả rồi, phòng thì tồi tàn, vậy mà giường đệm thì tinh tươm, chẳng ăn nhập chút nào. Tả Thiếu Dương chả quan tâm, đưa tay ra vuốt ve, còn nhắm mắt tận hưởng, "phê" không khác gì ngâm chân nước nóng, đương nhiên không tính thứ nước nửa nóng nửa lạnh khi nãy, thả mình ngã bịch xuống đống chăn, êm ái, không đau chút nào, cực kỳ thỏa mãn, có chút áy náy nào thì cũng bay biến hết rồi.

Mở mắt ra thì thấy cái ổ của Bi Vàng cũng được thay mới, đống vải vụn trước kia giờ đổi sang một cái gối nhỏ xinh xinh, con sóc "quý tộc" đang cuộn mình ngủ ngon lành với dáng vẻ vô cùng thỏa mãn.

Thậm chí đến mình cũng quên mất Bi Vàng, Tả Thiếu Dương bống thấy nản chí, cuộc đối đầu với Bạch Chỉ Hàn mới bắt đầu mà y đã thất thế rõ rồi.

Thôi nghĩ làm khỉ gì cho nặng đầu, tới đâu hay tới đó, trước tiên cứ hưởng thụ đã, nghĩ thế Tả Thiếu Dương mau chóng lột bỏ bộ y phục vừa nặng vừa cứng ra, chui vào trong cái chăn tơ, mới đầu hơi lạnh, nhưng ấm lên rất nhanh, cứ trơn trơn là. Đến mức Tả Thiếu Dương còn sợ mình bị trượt xuống giường, khó mà tả hết sự sung sướng này, cái giường thời hiện đại của y cũng còn lâu mới so được.

Dưới phòng bào chế vẫn còn sáng, ngọn đèn dầu tù mù đặt trên bếp, nương theo ánh đèn nhìn thấy bọc hành lý của Bạch Chỉ Hàn đặt ở góc tường, bên trong hẳn là y phục và chăn đệm của nàng ... Khoan, Tả Thiếu Dương ngồi bật dậy, nói thế chẳng phải, chẳng phải mình sắp ngủ cùng phòng với một tuyệt thế mỹ nữ rồi, nghĩ tới đó thôi tim đã đập thình thịch.

Cho dù Răng Thỏ tính tình quá cô ngạo, tính cách khó ưa, nhưng mỹ nữ thì vẫn là mỹ nữ, chưa nói nàng còn là mỹ nữ trong số mỹ nữ nữa, chỉ tiếc rằng cô gái đó đối xử với ai cũng nhẹ nhàng khéo léo, riêng với y là mặt lạnh băng, lúc mâu thuẫn lại càng dùng lời khẽ khắc bạc xoáy tận tim.

Mất hứng, không thể để nha đầu đó thấy bộ dạng Trư Bát Giới của mình, Tả Thiếu Dương xoay người vào trong ngủ, mắt không nhìn lòng thanh tịnh.

Nhưng mắt không nhìn, tai lại theo bản năng giương lên, lại thêm ban đêm tĩnh lặng, nghe rất rõ ràng tiếng bước chân từ cầu thang càng lúc càng tới gần.

Tả Thiếu Dương có chút khẩn trương, nghĩ linh tinh :" Chẳng lẽ cô ta định ngủ cùng mình? Muốn xài chiêu gạo nấu thành cơm? Fuck ... Cô gái này quá là ... quá là ..."

Đầu bảo không, thế mà người tự động quay lại, chỉ thấy Bạch Chỉ Hàn bê một cốc nước lên, đặt ở giá sách đầu giường, bình đạm nói:” Ban đêm nếu thiếu gia muốn uống nước ấm thì cứ gọi, nô tỳ đã ủ bếp lò rồi, đun nước cũng tiện. Có điều hiện phản quân vây thành, không thể ra ngoài lấy củi, thời tiết xem chừng lại muốn trở lạnh, e củi sẽ lên giá mạnh, nên chúng ta tốt nhất nên tiết kiệm một chút.”

Thì ra là thế, Tả Thiếu Dương thầm thở phào, có chút buồn cười lại có chút thất vọng, xoay đi, cáu kỉnh nói:” Biết rồi, ngủ cũng không yên nữa.”

Bạch Chỉ Hàn xuống thang, mở bọc ở góc tường, bắt đầu trải chăn đệm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận