Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 428: Trùng phùng.

Về tới con phố Tả gia, Tiêu Vân Phi kéo hai tên phản chuyển hướng, ông ta không nhiều lời, chỉ nói một câu:” Xong việc ở nhà thì qua chùa Thanh Phong, ta đợi đệ ở đó.”

“ Vâng, đa tạ lão ca.”

Đường phố không có gì thay đổi, vắng vẻ đìu hiu, nhà nhà đóng kín cửa, có điều rác rưởi nhiều hơn, bừa cả đường cũng không có ai dọn, cây cối bị lột hết vỏ, không khác gì cây ở Quỷ Cốc tự, chỉ khác là ở đây mọi người lấy nó làm thức ăn. Tả Thiếu Dương bế Tiểu Muội về Quý Chi Đường, ở cửa Tả Quý, Lương thị, Miêu mẫu được Miêu Bội Lan, Vượng Tài về trước báo tin, đã đứng cả ngoài cửa chờ đợi.

Vừa thấy bóng nhi tử đằng xa, Lương thị chạy ngay tới, vừa khóc vừa gọi:” Trung Nhi, con ơi con.”

Cũng chẳng quan tâm tới y đang bế ai trong lòng, đưa tay ra sờ má y, như không dám tin đây là sự thật.

Tả Thiếu Dương nhìn cha mẹ, sống mũi cay xè, cha y vốn gày gò, bây giờ mặt tròn bóng, trắng bệch tới ghê người, bước chân luôn vững vàng chắc chắn, bây giờ chậm chạp gian nan. Còn mẹ y, tóc vốn chỉ có vài sợi bạc, bây giờ đã bạc quá nửa, khô héo xác xơ, khuôn mặt như dán giấy trên khô lâu, cực kỳ khiếp hãi.

Trong mắt Tả Thiếu Dương chỉ thấy thân thiết.

Lương thị run run rẩy rẩy sờ mặt sờ tay y, mũi nức nở, nhưng nước mắt không chảy ra, hai tháng nhi tử mất tích, bà ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt, lắm lúc nghĩ quẩn thiếu chút nữa cũng muốn đi theo con mình rồi.

Tả Thiếu Dương xưa nay luôn ghét cái nghi lễ quỳ của thời này, bây giờ bất giác quỳ sụp xuống, nghẹn giọng nói:” Cha mẹ, con bất hiếu, làm cha mẹ lo lắng rồi.”

Tả Quý mắt ươn ướt vỗ vỗ vai nhi tử:” Bình an trở về là tốt rồi, bình an trở về là tốt rồi.”

Tả gia nhốn nháo như vậy, hàng xóm xung quanh còn một ít người còn sức đứng lên đi ra xem, đại thẩm nhà bên nghe tiếng khóc còn tưởng Tả lang trung hay Lương thị làm sao rồi. Từ khi nhi tử họ vì lên núi hái thuốc cứu người mà mất tích, nhiều lần tìm kiếm mà vẫn không có chút tin tức gì, hàng xóm đoán thế nào cũng có một ngày họ không chịu nổi mà ra đi. Đáng thương, cả nhà đó đều nhân hậu.

Vì thế dù hàng xóm chỉ còn chút sức lực vẫn cố đứng dậy, không ngờ ra tới ngoài thấy một chàng trai quỳ giữa đường, hình như còn bế ai đó không rõ, nhưng chàng trai kia đúng là Tả Mẫu Mực rồi, trông đen hơn một chút, tóc tai bờm xờm, song không thể nhầm được, vui mừng gọi:” Tả công tử, đã về đây sao!?”

Tả Thiếu Dương ngẩng đầu lên, thấy thêm một gương mặt quen thuộc, như Thẩm Quân, nước mắt trào ra:” Vâng đại thẩm, thấy thẩm vẫn khỏe, cháu vui lắm.”

“ Ừ, cậu về là tốt rồi, tốt rồi.”

Những người khác cũng nhanh chóng rỉ tai nhau Tả Mẫu Mực còn sống trở về, biết ý không đi tới phá hỏng giây phút đoàn viên của nhà họ.

Tả Thiếu Dương gật đầu chào hàng xóm xung quanh một vòng, nói với mẹ nãy giờ vẫn không chịu buông minh ra, hết hỏi cái này tới cái nọ:” Mẹ, nói chuyện sau ạ, con không sao, Tiểu Muội sắp chết rồi, đã nấu cháo chưa?”

Lương thị nhìn cô gái trong tay con mình, hoàn toàn không nhận ra được Tiểu Muội nữa, vội nói:” Bội Lan đã nói rồi, nhìn Tiểu Muội thế này sợ không kịp nấu cháo đâu, nhà có sẵn cháo thuốc đấy.”

“ Cháo thuốc?” Tả Thiếu Dương thắc mắc:” Cháo thuốc nào ạ? Có phải cháo thuốc trước kia con nấu cứu tế nạn dân không?”

“ Ừ, chính là nó.”

Tả Thiếu Dương bế Tiểu Muội vào nhà, vừa đi vừa nói:” Mẹ, nhà làm cơm chưa, con cần đưa tới quán trà Thanh Hương, nhà họ cũng sắp chết đói cả rồi, không cần nhiều, một cái là đủ.”

“ Cái này ...”

Lương thị cười khổ nhìn Tả Quý, Tả Quý chỉ biết lắc đầu.

Tả Thiếu Dương vừa bước qua cửa, vèo một cái, bóng vàng loáng lên, từ xà nhà tới tủ thuốc, quầy thuốc rồi nhảy lên vai y, vừa kêu chít chít, vừa quẫy đuôi xoay tít mù.

“ Bi Vàng, cái con quỷ này, mày vẫn còn sống sao?”

Bi Vàng lấy cái đuôi dài lông lá đập vào mặt Tả Thiếu Dương, đó là cách nó biểu thị sự bất mãn, sau đó lại thè lưỡi ra liếm má Tả Thiếu Dương, nhảy lên người Tiểu Muội, ngửi ngửi như chó, rồi nhảy sang vai kia. Bộ lông nó vẫn rất mượt mà, chỉ là không còn màu vàng nữa mà ngả sang màu nâu, cái đầu tròn tròn, đôi mắt long lanh, chẳng hề bị ảnh hưởng bởi nạn đói, nó tích trữ đủ quả hạt ăn tới mấy tháng rồi, chưa kể vẫn cứ chăm chỉ ra ngoài tìm thêm.

Tả Thiếu Dương cọ cọ đầu thân thiết với nó, vừa quay đầu sang thì nhìn thấy Bạch Chỉ Hàn bê một bát cháo thuốc đứng đó, nàng càng thêm thanh tú, đôi mắt to hơn, chỉ là gò má vốn trắng mịn đã xuống sắc, cái cằm nhọn hơn, cho dù rất gầy, vẫn giữ được phần nào vẻ đẹp khuynh đảo thiên hạ của mình, không thê thảm như người khác, vẫn một bộ váy trắng đơn giản, yểu điệu lung linh.

“ Thiếu gia đã về.” Bạch Chỉ Hàn khẽ mỉm cười, giống như y chỉ ra ngoài một chút rồi về vậy:

Nếu bảo trong thời gian qua Tả Thiếu Dương nhớ nhất là cha mẹ thì là y nói dối, bọn họ chia tay khi tình cảm mới chớm nở, chính là lúc cảm xúc dào dạt nhất, đột nhiên bị chia tách, sao không nhớ, thậm chí ngày tháng trên đỉnh núi, y không dám nghĩ tới nàng, sợ không chịu nổi nỗi nhớ như cắn cấu trong lòng.

Cứ tưởng gặp lại nhau sẽ là cảnh tượng vô cùng cảm động, không ngờ Bạch Chỉ Hàn còn chẳng ra ngoài đợi y, tuy nàng chuẩn bị cháo cho Tiểu Muội đúng là cần hơn, song Tả Thiếu Dương cũng hụt hẫng, chỉ "ừm" một tiếng coi như tương ứng với sự chào đón "nhiệt liệt" của nàng, nhận lấy bát cháo, mùi thuốc xộc thẳng vào mũi, nhíu mày lại, cái bát này đâu phải là cháo thuốc, là thuốc chính hiệu mới đúng.

Tả Thiếu Dương vừa bế Tiểu Muội vào phòng bào chế thuốc, vừa hỏi:” Mẹ, cháo thuốc trong nhà mẹ nói là cái này ạ?”

Tả Quý khẽ thở dài trả lời thay thê tử:” Con không ở nhà, nhiều chuyện chưa biết, nói sau đi.”

Tả Thiếu Dương gật đầu, bảo Bạch Chỉ Hàn:” Chỉ Nhi lấy ít gạo Lan Nhi mang về nấu một nồi cháo loãng đi, không cho thêm thuốc, chỉ gạo thôi, à phải lấy nhân sâm cho vào.”

“ Vâng, thiếu gia.” Bạch Chỉ Hàn đi làm ngay:

Tả Thiếu Dương múc một thìa cháo thuốc uống thử, vị cực tệ, như ăn thuốc nổ vậy, không thể cho Tiểu Muội ăn cái thứ này được, đặt bát cháo xuống, đi vào bếp, tìm kiếm một hồi, trừ cái nồi nấu thứ cháo thuốc vừa xong, ngay cả nửa cái bánh bao đen cũng không có.

Bấy giờ y mới ý thức được tình cảnh trong nhà e là còn nghiêm trọng hơn mình tưởng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận