Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 417: Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau. (3)

“ Đúng là hơi gượng ép thật.” Tả Thiếu Dương vỗ đùi, nói giống như đang tán gẫu:” Cơ mà thêm chuyện này thì ta càng khẳng định rồi.”

“ Chuyện gì?”

“ Đó là khi cô kiểm nghiệm thiếu phụ đó.”

“ Cái đó thì sao? Nếu làm chuyện kia có thể kiểm nghiệm ra mà, nô gia không nói dối.” Thúy Nương cũng dụ dỗ Tả Thiếu Dương nói chuyện hòng làm y phân tâm, mục tiêu của ả là thanh đao kia, ả biết cơ hội chỉ có một, nếu hỏng, dù có cầu xin cũng không ăn thua:

“ Có thể có, hoặc có thể không, nhưng nếu đúng là tên Bá Đào đó giết người thì mọi người truy tìm thì hắn biết ngoài kia không có hung thủ, phải xông xáo đi đầu để xóa bỏ hiềm nghi chứ không phải là giả vờ la hét chỉ đạo chứ không tiến lên, còn nữa hắn đã chiếm được thân thể thiếu phụ đó, cần gì giết trượng phu người ta?”

Thấy Tả Thiếu Dương say sưa với trò suy luận này, Thúy Nương kín đáo kéo một chân lại, đợi cơ hội là mượn lực lao tới cướp thanh đao:” Sao không cần, hắn muốn độc chiếm thiếu phụ cho riêng mình mà, mọi người cũng nghe hắn nói đó, hắn nhìn thấy thiếu phụ đó một lần đã thích, thậm chí muốn cưới nàng ta.”

“ Công nhận tên đó diễn cũng thật lắm, đầu tiên kể chuyện mình là quan quân, làm ra vẻ là người trọng danh dự, sau đó thì nài nỉ thiếu phụ kia tin mình, nghe rất mùi mẫn, nếu mà trước đó ở đại điện hắn không ý đồ ve vãn hai cô thì ta cũng tin rồi, hắn đã để lộ bản chất quá sớm. Loại người đó chỉ kiếm nữ nhân chơi bời cho qua ngày, có lẽ thiếu phụ kia khiến hắn động lòng hơn hai cô thật, song không đủ hắn liều lĩnh giết người đâu, vì sau đó hai người ấy mà dính với nhau, chẳng khác gì lạy ông tôi ở bụi này.”

Thúy Nương thấy cơ hội sắp tới rồi, nịnh bợ:” Không ngờ công tử phân tích đâu ra đó lắm, e rằng ngài không phải lang trung mà là bộ khoái.”

“ Không, ta là lang trung thật đó, người hành y thì vọng văn vấn thiết phải am tường, nhìn thần sắc, thể hình, màu da, nghe âm thanh nói chuyện, để đoán ra bệnh, thế nên phải giỏi quan sát.”

“ Nếu công tử quan sát kỹ như thế thật thì phải biết nô gia không phải hung thủ chứ, chẳng lẽ chỉ vì nô gia kiểm nghiệm ra thiếu phụ đó cẩu thả với Bá Đào mà kết luận sao.”

“ Cô không tin sao.” Tả Thiếu Dương mỉm cười, nâng thanh đao lên, hươ qua hươ lại trước mặt Thúy Nương:” Ví như ta biết nãy giờ cô vẫn nhìn vào thanh đao này.”

Thúy Nương lòng lạnh ngắt, yếu ớt phân bua:” Công tử, ta không có …”

“ Không cần phải sợ, nếu là ta thì ta cũng làm thế thôi, chuyện thường tình của con người mà, ai chả muốn sống, song ta khuyên cô không nên thử thì hơn, ta đã nói rồi, không qua được mắt ta đâu.” Tả Thiếu Dương thu đao về:” Tiếp tục câu chuyện, tên Bá Đào đó nói dối, vậy thiếu phụ nói thật, bọn họ không làm chuyện kia. Cô lại đi nói là có, vậy rõ ràng muốn giúp tên Bá Đào đó thoát tội, không ngờ cô giết luôn cả hắn, thật là quyết đoán, bội phục!”

“ Nô gia nói dối gỡ tội giúp hắn làm gì, đổ tội cho hắn không phải là hết hiềm nghi sao?”

“ Cô nói dối là để tên Bá Đào đó cảm kích cô, thêm chút dụ dỗ, tên háo sắc đó không khó lợi dụng. Thứ hai là để sau khi cô giết thiếu phụ, mọi người nhận định là thiếu phụ đó hổ thẹn tự sát.” Tả Thiếu Dương nói tới đó mặt trở nên âm trầm:” Đáng tiếc lúc đó ta không nghĩ ra, những kẻ kia chết cũng đáng, nhưng thiếu phụ đó rất tội nghiệp, cô không bỏ qua được sao? Cùng là phận nữ với nhau, cô hẳn phải hiểu nỗi khổ của người ta chứ!”

Thúy Nương rùng mình:” Công tử, ta thực sự không giết thiếu phụ đó, cô ta treo cổ mà.”

“ Hừ, cô và tên Bá Đào đó buộc thừng vào cổ thiếu phụ, kéo lên xà nhà.”

“ Công tử chỉ suy luận.”

Tả Thiếu Dương chẳng quan tâm sự phản đối của ả, cứ tự nói theo ý mình:” Người treo cổ chết, khi đạp ghế vì trọng lượng cơ thể khiến thừng hoặc xà nhà có dấu vết rõ ràng, còn nếu bị chết trước rồi kéo lên thì không có dấu vết này. Ta đã kiểm tra xà nhà, thấy được vết ma sát rõ ràng do kéo vật nặng lên, chứng tỏ thiếu phụ đó không tự sát mà bị người ta giết.”

“ Vậy làm sao nô gia thuyết phục được Bá Đào giết người, bây giờ trượng phu nàng ta đã chết, chẳng phải thuận tiện cho hắn quá sao?”

Tả Thiếu Dương lắc đầu:” Ta không có mặt ở đó, làm sao biết cô làm thế nào, có lẽ hắn lẻn vào phòng Liễu Thiện đại sư trộm chuỗi vòng, đại sư tỉnh lại, hắn hoảng loạn giết đại sư, bị cô bắt được nên uy hiếp hắn giúp mình giết thiếu phụ để hủy diệt mọi đầu mối.”

“ Tất cả chỉ là suy đoán, công tử có chứng cứ không?”

“ Chứng cứ cô giết thiếu phụ thì không, nhưng chứng cứ cô giết tên đào binh thì có, ta đoán cô giết hắn ở trong phòng cô cùng cách cô giết thanh niên kia, sau đó vác hắn ra sân, ném xác ở đó. Cô đã rất cẩn thận xóa tất cả dấu chân, nhưng lại bỏ sót dấu chân quan trọng nhất, đó là khi cô đặt thi thể hắn xuống, đã che đi dấu chân của cô, lúc đó ta nâng xác hắn lên liền nhận ra ngay, dấu chân đó rất nhỏ, không phải đám đại nam nhân bọn ta, càng không phải của muội tử ta, từ đó mới suy luận ngược lại mọi việc, tất cả đều khớp.”

Thúy Nương vẫn cãi cố:” Đó là dấu chân của Mị Nhi thì sao, tới giờ chưa thấy cô ta đâu, rất có thể cô ta âm thầm giết người.”

“ Không thể.”

“ Vì sao?”

Tả Thiếu Dương thở dài:” Vì cô ta cũng bị cô giết mất rồi, còn là người bị giết đầu tiên.”

Thúy Nương run run:” Nô gia ác độc tới như thế sao? Công tử nhầm rồi.”

“ Ta cũng không ngờ con người có thể độc ác tới mức đó, nói thật lúc mới gặp nhau, ta thấy cô nói nhiều hoạt bát, cứ nghĩ cô là người hướng ngoại thẳng tính, không ngờ âm trầm toan tính như vậy.”

Tả Thiếu Dương tới lúc này không thấy giận nữa, chỉ biết buông một tiếng thở dài, trước mắt y là minh chứng sống cho việc con người có thể trở nên ác độc thế nào:” Trong lúc cô và lão đầu kia bận rộn thì ta cũng chẳng nhàn, tìm kiếm trong ngoài đại điện một lượt, vì ta biết với sức của cô không thể mang thi thể đi xa, quả nhiên ta không phải tìm lâu, vén tấm lụa đen cực lớn kia lên là thấy rồi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận